“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát…
Chương 500: Chương 500
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Lời này của Mộ An An vừa nói ra, Viện trưởng cùng với chủ nhiệm Thường lập tức căng như dây đàn.Mộ An An: “Tôi sẽ làm theo quy trình bình thường, báo cáo với nhà trường để kết thúc kỳ thực tập tại bệnh viện tâm thần Lam Thiên và chuyển đến bệnh viện liên kết.”Đây là quyết định ngày hôm nay của Mộ An An.Trước đây cô đã bị mắc kẹt trong một vòng xoáy.Định nghĩa của một bác sĩ tốt là gì?Lý do khiến Mộ An An cảm thấy ức chế là vì chuyện đã diễn ra, khi bị người khác tố cáo, mọi người đều xúc phạm cô và cảm thấy cô không xứng đáng là một bác sĩ.Nhưng sau khi sự thật được tiết lộ, và biết được danh tính của cô, mọi thứ đều thay đổi.Tất cả đã thay đổi, ngoại trừ Mộ An An, trên thế giới này sẽ không còn bác sĩ tốt.Mộ An An cảm thấy khung cảnh như vậy có chút kinh tởm.Mộ An An đã ở đây tám năm và đã được lớn lên với niềm tự hào.Cô có niềm tin vào sự chuyên nghiệp của mình và sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.Đó là lý do tại sao cô rơi vào tìnhtrạng bối rối.Nhưng bây giờ, Mộ An An cảm thấy mình đã làm được một việc nên làm, cô rất hài lòng, và sẽ không hối hận.Và câu trả lời của Mộ An An khiến biểu cảm của viện trưởng và chủ nhiệm Thường vốn đã lo lắng càng trở nên sâu sắc hơn.Viện trưởng gần như không thể ngồi yên.Chủ nhiệm Thường nói: “An, tiểu thư An An, cô đã quyết định rồi.”Mộ An An trả lời: “Tôi đã làm đơn báo cáo cho trường dựa trên hoàn cảnhcá nhân của mình và xin chuyển cơ sở thực tập.Tuy nhiên, liệu nhà trường có đồng ý hay không, bệnh viện tâm thần Lam Thiên có đồng ý hay không và bệnh viện liên kết có đòng ý hay không, tất cả cần được quyết định bởi ba bên.”Mặc dù Mộ An An đã giải thích, nhưng chủ nhiệm Thường và viện trưởng lại không hiểu nhìn nhau.Quy trình báo cáo thực tập chuyển ngành này đúng là như vậy.Nhưng nó không nên xuất hiện trên người Mộ An An.Đối với viện trưởng và chủ nhiệm Thường mà nói thì Mộ An An là công chúa nhỏ của Ngự Viên Loan.Cô ấy muốn đi thực tập ở đâu?Chỉ cần nói một câu, cô ấy không cần phải thông qua sự chấp thuận của trường học hoặc bệnh viện.Mộ An An: “Chuyên ngành ban đầu của tôi là phẫu thuật, không phải là tâm thần học.Vì vậy, khi tôi đến đây thực tập, tôi đã rất ngạc nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi cảm thấy rằng mình cần phải theo tiêu chuẩn chuyên ngành của mình.”về tâm thần học, cô có thể thựcnghiệm và học tập.Nhưng Mộ An An lại nghĩ đến tối hôm qua, một người chỉ có thể thực hiện tốt chức năng khi ở đúng vị trí.Hơn nữa, Mộ An An đã suy nghĩ nhiều ngày như vậy, vấn đề bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu đều quy về một kết quả.Bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu không bao giờ do người khác quyết định.Bác sĩ không phải là ngành dịch vụ, không cần ai đánh giá nghề nghiệp của họ.Một bác sĩ giỏi có đủ chuyên môn, đủlương tâm, đủ trách nhiệm..
Lời này của Mộ An An vừa nói ra, Viện trưởng cùng với chủ nhiệm Thường lập tức căng như dây đàn.
Mộ An An: “Tôi sẽ làm theo quy trình bình thường, báo cáo với nhà trường để kết thúc kỳ thực tập tại bệnh viện tâm thần Lam Thiên và chuyển đến bệnh viện liên kết.
”
Đây là quyết định ngày hôm nay của Mộ An An.
Trước đây cô đã bị mắc kẹt trong một vòng xoáy.
Định nghĩa của một bác sĩ tốt là gì?
Lý do khiến Mộ An An cảm thấy ức chế là vì chuyện đã diễn ra, khi bị người khác tố cáo, mọi người đều xúc phạm cô và cảm thấy cô không xứng đáng là một bác sĩ.
Nhưng sau khi sự thật được tiết lộ, và biết được danh tính của cô, mọi thứ đều thay đổi.
Tất cả đã thay đổi, ngoại trừ Mộ An An, trên thế giới này sẽ không còn bác sĩ tốt.
Mộ An An cảm thấy khung cảnh như vậy có chút kinh tởm.
Mộ An An đã ở đây tám năm và đã được lớn lên với niềm tự hào.
Cô có niềm tin vào sự chuyên nghiệp của mình và sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.
Đó là lý do tại sao cô rơi vào tình
trạng bối rối.
Nhưng bây giờ, Mộ An An cảm thấy mình đã làm được một việc nên làm, cô rất hài lòng, và sẽ không hối hận.
Và câu trả lời của Mộ An An khiến biểu cảm của viện trưởng và chủ nhiệm Thường vốn đã lo lắng càng trở nên sâu sắc hơn.
Viện trưởng gần như không thể ngồi yên.
Chủ nhiệm Thường nói: “An, tiểu thư An An, cô đã quyết định rồi.
”
Mộ An An trả lời: “Tôi đã làm đơn báo cáo cho trường dựa trên hoàn cảnh
cá nhân của mình và xin chuyển cơ sở thực tập.
Tuy nhiên, liệu nhà trường có đồng ý hay không, bệnh viện tâm thần Lam Thiên có đồng ý hay không và bệnh viện liên kết có đòng ý hay không, tất cả cần được quyết định bởi ba bên.
”
Mặc dù Mộ An An đã giải thích, nhưng chủ nhiệm Thường và viện trưởng lại không hiểu nhìn nhau.
Quy trình báo cáo thực tập chuyển ngành này đúng là như vậy.
Nhưng nó không nên xuất hiện trên người Mộ An An.
Đối với viện trưởng và chủ nhiệm Thường mà nói thì Mộ An An là công chúa nhỏ của Ngự Viên Loan.
Cô ấy muốn đi thực tập ở đâu?
Chỉ cần nói một câu, cô ấy không cần phải thông qua sự chấp thuận của trường học hoặc bệnh viện.
Mộ An An: “Chuyên ngành ban đầu của tôi là phẫu thuật, không phải là tâm thần học.
Vì vậy, khi tôi đến đây thực tập, tôi đã rất ngạc nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi cảm thấy rằng mình cần phải theo tiêu chuẩn chuyên ngành của mình.
”
về tâm thần học, cô có thể thực
nghiệm và học tập.
Nhưng Mộ An An lại nghĩ đến tối hôm qua, một người chỉ có thể thực hiện tốt chức năng khi ở đúng vị trí.
Hơn nữa, Mộ An An đã suy nghĩ nhiều ngày như vậy, vấn đề bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu đều quy về một kết quả.
Bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu không bao giờ do người khác quyết định.
Bác sĩ không phải là ngành dịch vụ, không cần ai đánh giá nghề nghiệp của họ.
Một bác sĩ giỏi có đủ chuyên môn, đủ
lương tâm, đủ trách nhiệm.
.
Cô Vợ Nuôi Từ Bé Đại Thúc Xin Đừng VộiTác giả: Ninh HảiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Tiểu An An ngoan, mặc kệ là xảy ra chuyện cũng đều không được ra ngoài, không được lên tiếng nhé. ” Mẹ vội vàng hoảng loạn giấu Mộ An An vào tủ quần áo, bởi vì quá gấp gáp dẫn đến cửa tủ không đóng chăt. Mộ An An mở to hai mắt nhìn người đàn ông lấy dao tấn công mẹ, trơ mắt nhìn mẹ ngã vào giữa vũng máu. Mẹ trừng mắt nhìn cô, giống như một chút khí lực cuối cùng nói với cô không được đi ra! Nhất định không được đi ra! Thân thể Mộ An An run rẩy kịch liệt. Cô 12 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như thế, cô vô cùng sợ hãi, muốn hét lên, muốn lao ra. Nhưng mà lời của mẹ vẫn luôn trong đầu Mộ An An. Cô phải kiên cường, cô nhất định có thể nhẫn nhịn được! Giống như lúc trước chỉ cần nghe lời thì mẹ cô sẽ cho cô kẹo. Cho nên cô chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi kết thúc mọi chuyện mẹ sẽ giống như lúc trước cho cô kẹo. Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được! Trong lòng Mộ An An không ngừng dặn dò bản thân phải kiên cường, nhưng mà khoảnh khắc lúc ông ngoại bò vào, bị sát… Lời này của Mộ An An vừa nói ra, Viện trưởng cùng với chủ nhiệm Thường lập tức căng như dây đàn.Mộ An An: “Tôi sẽ làm theo quy trình bình thường, báo cáo với nhà trường để kết thúc kỳ thực tập tại bệnh viện tâm thần Lam Thiên và chuyển đến bệnh viện liên kết.”Đây là quyết định ngày hôm nay của Mộ An An.Trước đây cô đã bị mắc kẹt trong một vòng xoáy.Định nghĩa của một bác sĩ tốt là gì?Lý do khiến Mộ An An cảm thấy ức chế là vì chuyện đã diễn ra, khi bị người khác tố cáo, mọi người đều xúc phạm cô và cảm thấy cô không xứng đáng là một bác sĩ.Nhưng sau khi sự thật được tiết lộ, và biết được danh tính của cô, mọi thứ đều thay đổi.Tất cả đã thay đổi, ngoại trừ Mộ An An, trên thế giới này sẽ không còn bác sĩ tốt.Mộ An An cảm thấy khung cảnh như vậy có chút kinh tởm.Mộ An An đã ở đây tám năm và đã được lớn lên với niềm tự hào.Cô có niềm tin vào sự chuyên nghiệp của mình và sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.Đó là lý do tại sao cô rơi vào tìnhtrạng bối rối.Nhưng bây giờ, Mộ An An cảm thấy mình đã làm được một việc nên làm, cô rất hài lòng, và sẽ không hối hận.Và câu trả lời của Mộ An An khiến biểu cảm của viện trưởng và chủ nhiệm Thường vốn đã lo lắng càng trở nên sâu sắc hơn.Viện trưởng gần như không thể ngồi yên.Chủ nhiệm Thường nói: “An, tiểu thư An An, cô đã quyết định rồi.”Mộ An An trả lời: “Tôi đã làm đơn báo cáo cho trường dựa trên hoàn cảnhcá nhân của mình và xin chuyển cơ sở thực tập.Tuy nhiên, liệu nhà trường có đồng ý hay không, bệnh viện tâm thần Lam Thiên có đồng ý hay không và bệnh viện liên kết có đòng ý hay không, tất cả cần được quyết định bởi ba bên.”Mặc dù Mộ An An đã giải thích, nhưng chủ nhiệm Thường và viện trưởng lại không hiểu nhìn nhau.Quy trình báo cáo thực tập chuyển ngành này đúng là như vậy.Nhưng nó không nên xuất hiện trên người Mộ An An.Đối với viện trưởng và chủ nhiệm Thường mà nói thì Mộ An An là công chúa nhỏ của Ngự Viên Loan.Cô ấy muốn đi thực tập ở đâu?Chỉ cần nói một câu, cô ấy không cần phải thông qua sự chấp thuận của trường học hoặc bệnh viện.Mộ An An: “Chuyên ngành ban đầu của tôi là phẫu thuật, không phải là tâm thần học.Vì vậy, khi tôi đến đây thực tập, tôi đã rất ngạc nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi cảm thấy rằng mình cần phải theo tiêu chuẩn chuyên ngành của mình.”về tâm thần học, cô có thể thựcnghiệm và học tập.Nhưng Mộ An An lại nghĩ đến tối hôm qua, một người chỉ có thể thực hiện tốt chức năng khi ở đúng vị trí.Hơn nữa, Mộ An An đã suy nghĩ nhiều ngày như vậy, vấn đề bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu đều quy về một kết quả.Bác sĩ giỏi và bác sĩ xấu không bao giờ do người khác quyết định.Bác sĩ không phải là ngành dịch vụ, không cần ai đánh giá nghề nghiệp của họ.Một bác sĩ giỏi có đủ chuyên môn, đủlương tâm, đủ trách nhiệm..