Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…
Chương 46
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa nói chuyện, nam nhân vừa lắc lư chiếc quạt hoa đào rồi ưu nhã bước vào.Một chiếc áo choàng bằng gấm trăng non, trên cổ và viền áo có thêu một vài bông hoa đào, trông sáng sủa lại không hề th* t*c.Nam nhân có khuôn mặt như đào hoa nhưng không nữ tính, dáng người khôi ngô tuấn tú phi phàm, phong thái đoan trang, khí chất nho nhã, người này nhất định là con nhà giàu có quyền quý.Người này là ai?Nhận ra rằng chuyện này có liên quan đến gia đình họ Vương và họ.Tạ, Phượng Khương Trần liền thăm dò nói: “Không biết các hạ là thiếu gia nhà họ Vương hay là công tử nhà họ Tạ?”“Tại sao lại đoán như vậy?” Công tử hoa đào ngồi xuống ghế chính một cách rất tự nhiên.Có thể thấy rằng người này đã quen với việc cao cao tại thượng.“Người đến Phượng phủ không nhiều, quý họ của công tử là gì?”Phượng Khương Trần cũng ngồi lại.Không còn cách nào khác, nàng đứng dậy thì giống như một nha hoàn đang nói chuyện với thiếu gia.Đối phương khí chất cao quý ép người!“Ngươi thực sự không biết ta sao?” Công tử hoa đào rất kinh ngạc, giống như việc Phượng Khương Trần không biết hắn là một chuyện rất không thể nào tin được.Phượng Khương Trần cân nhắc, cẩn thận tìm kiếm ký ức về cơ thể này, rất thành thật lắc đầu, “Không biết công tử rất kỳ lạ sao?”Công tử hoa đào vẫn còn chưa mở miệng, một giọng nam trong trẻo và cao quý từ ngoài cửa vang lên: “Hahaha, Tạ Tam Lang, không ngờ ở trong Hoàng Thành này, vẫn còn có người không biết ngươi.”Phượng Khương Trần ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một công tử trong bộ y phục trắng trên cổ tay áo và viền áo có thêu hoa lan, ung dung điềm tĩnh bước vào.Tuấn tú phi phàm, lãnh đạm và lịch lãm.Cả hai người này không phân cao thấp.“Nàng ấy không biết ta, chắc chắn cũng không biết Vương Thất Lang ngươi.”Hai mỹ nam tuyệt thế như hoa đồng thời xuất hiện, nữ nhân bình thường đoán chừng sẽ nhìn như mở cờ trong bụng, tim đập nhanh, đáng tiếc….Công tử hào môn được người ta chiều đến hư rồi.Phượng Khương Trần cười nhẹ một tiếng, không nói gì, trực tiếp ngồi xuống thứ vị.“Không biết hai vị công tử đích thân đến, tiếp đãi không chu toàn, vẫn xin thứ lỗi, trà thô nước đục cũng sẽ không lọt vào mắt hai vị công tử, Khương Trần cũng sẽ không miễn cưỡng hai vị công tử.“Ý nghĩa trong câu này chính là Phượng Khương Trần nàng đến một tách trà cũng không cho.Ổ?Tạ Tam và Vương Thất vừa nghe xong thì đồng thời sững sốt, tia cười trên môi cũng đông cứng lại ở đó.Thân là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Tạ và nhà họ Vương, bọn họ từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.Thực sự có người, lại còn là nữ nhân không coi trọng bọn họ?.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vừa nói chuyện, nam nhân vừa lắc lư chiếc quạt hoa đào rồi ưu nhã bước vào.
Một chiếc áo choàng bằng gấm trăng non, trên cổ và viền áo có thêu một vài bông hoa đào, trông sáng sủa lại không hề th* t*c.
Nam nhân có khuôn mặt như đào hoa nhưng không nữ tính, dáng người khôi ngô tuấn tú phi phàm, phong thái đoan trang, khí chất nho nhã, người này nhất định là con nhà giàu có quyền quý.
Người này là ai?
Nhận ra rằng chuyện này có liên quan đến gia đình họ Vương và họ.
Tạ, Phượng Khương Trần liền thăm dò nói: “Không biết các hạ là thiếu gia nhà họ Vương hay là công tử nhà họ Tạ?”
“Tại sao lại đoán như vậy?” Công tử hoa đào ngồi xuống ghế chính một cách rất tự nhiên.
Có thể thấy rằng người này đã quen với việc cao cao tại thượng.
“Người đến Phượng phủ không nhiều, quý họ của công tử là gì?”
Phượng Khương Trần cũng ngồi lại.
Không còn cách nào khác, nàng đứng dậy thì giống như một nha hoàn đang nói chuyện với thiếu gia.
Đối phương khí chất cao quý ép người!
“Ngươi thực sự không biết ta sao?” Công tử hoa đào rất kinh ngạc, giống như việc Phượng Khương Trần không biết hắn là một chuyện rất không thể nào tin được.
Phượng Khương Trần cân nhắc, cẩn thận tìm kiếm ký ức về cơ thể này, rất thành thật lắc đầu, “Không biết công tử rất kỳ lạ sao?”
Công tử hoa đào vẫn còn chưa mở miệng, một giọng nam trong trẻo và cao quý từ ngoài cửa vang lên: “Hahaha, Tạ Tam Lang, không ngờ ở trong Hoàng Thành này, vẫn còn có người không biết ngươi.
”
Phượng Khương Trần ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một công tử trong bộ y phục trắng trên cổ tay áo và viền áo có thêu hoa lan, ung dung điềm tĩnh bước vào.
Tuấn tú phi phàm, lãnh đạm và lịch lãm.
Cả hai người này không phân cao thấp.
“Nàng ấy không biết ta, chắc chắn cũng không biết Vương Thất Lang ngươi.
”
Hai mỹ nam tuyệt thế như hoa đồng thời xuất hiện, nữ nhân bình thường đoán chừng sẽ nhìn như mở cờ trong bụng, tim đập nhanh, đáng tiếc….
Công tử hào môn được người ta chiều đến hư rồi.
Phượng Khương Trần cười nhẹ một tiếng, không nói gì, trực tiếp ngồi xuống thứ vị.
“Không biết hai vị công tử đích thân đến, tiếp đãi không chu toàn, vẫn xin thứ lỗi, trà thô nước đục cũng sẽ không lọt vào mắt hai vị công tử, Khương Trần cũng sẽ không miễn cưỡng hai vị công tử.
“
Ý nghĩa trong câu này chính là Phượng Khương Trần nàng đến một tách trà cũng không cho.
Ổ?
Tạ Tam và Vương Thất vừa nghe xong thì đồng thời sững sốt, tia cười trên môi cũng đông cứng lại ở đó.
Thân là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Tạ và nhà họ Vương, bọn họ từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.
Thực sự có người, lại còn là nữ nhân không coi trọng bọn họ?.
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa nói chuyện, nam nhân vừa lắc lư chiếc quạt hoa đào rồi ưu nhã bước vào.Một chiếc áo choàng bằng gấm trăng non, trên cổ và viền áo có thêu một vài bông hoa đào, trông sáng sủa lại không hề th* t*c.Nam nhân có khuôn mặt như đào hoa nhưng không nữ tính, dáng người khôi ngô tuấn tú phi phàm, phong thái đoan trang, khí chất nho nhã, người này nhất định là con nhà giàu có quyền quý.Người này là ai?Nhận ra rằng chuyện này có liên quan đến gia đình họ Vương và họ.Tạ, Phượng Khương Trần liền thăm dò nói: “Không biết các hạ là thiếu gia nhà họ Vương hay là công tử nhà họ Tạ?”“Tại sao lại đoán như vậy?” Công tử hoa đào ngồi xuống ghế chính một cách rất tự nhiên.Có thể thấy rằng người này đã quen với việc cao cao tại thượng.“Người đến Phượng phủ không nhiều, quý họ của công tử là gì?”Phượng Khương Trần cũng ngồi lại.Không còn cách nào khác, nàng đứng dậy thì giống như một nha hoàn đang nói chuyện với thiếu gia.Đối phương khí chất cao quý ép người!“Ngươi thực sự không biết ta sao?” Công tử hoa đào rất kinh ngạc, giống như việc Phượng Khương Trần không biết hắn là một chuyện rất không thể nào tin được.Phượng Khương Trần cân nhắc, cẩn thận tìm kiếm ký ức về cơ thể này, rất thành thật lắc đầu, “Không biết công tử rất kỳ lạ sao?”Công tử hoa đào vẫn còn chưa mở miệng, một giọng nam trong trẻo và cao quý từ ngoài cửa vang lên: “Hahaha, Tạ Tam Lang, không ngờ ở trong Hoàng Thành này, vẫn còn có người không biết ngươi.”Phượng Khương Trần ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một công tử trong bộ y phục trắng trên cổ tay áo và viền áo có thêu hoa lan, ung dung điềm tĩnh bước vào.Tuấn tú phi phàm, lãnh đạm và lịch lãm.Cả hai người này không phân cao thấp.“Nàng ấy không biết ta, chắc chắn cũng không biết Vương Thất Lang ngươi.”Hai mỹ nam tuyệt thế như hoa đồng thời xuất hiện, nữ nhân bình thường đoán chừng sẽ nhìn như mở cờ trong bụng, tim đập nhanh, đáng tiếc….Công tử hào môn được người ta chiều đến hư rồi.Phượng Khương Trần cười nhẹ một tiếng, không nói gì, trực tiếp ngồi xuống thứ vị.“Không biết hai vị công tử đích thân đến, tiếp đãi không chu toàn, vẫn xin thứ lỗi, trà thô nước đục cũng sẽ không lọt vào mắt hai vị công tử, Khương Trần cũng sẽ không miễn cưỡng hai vị công tử.“Ý nghĩa trong câu này chính là Phượng Khương Trần nàng đến một tách trà cũng không cho.Ổ?Tạ Tam và Vương Thất vừa nghe xong thì đồng thời sững sốt, tia cười trên môi cũng đông cứng lại ở đó.Thân là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Tạ và nhà họ Vương, bọn họ từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.Thực sự có người, lại còn là nữ nhân không coi trọng bọn họ?.