Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…
Chương 110
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 110 Một tiểu nữ hài thắt bím tóc sừng dê, dáng vẻ khoảng năm sáu tuổi, trông rất ngây thơ dễ thương. Một tiểu nữ hài? Ngây thơ không biết gì, nàng có thể tha thứ. Phát hiện Phượng Khương Trần nhìn nàng ấy, tiểu nữ hài bị dọa hoảng sợ, vội vàng trốn ra sau lưng của mẫu thân, sợ hãi nhìn Phượng Khương Trần, trong đôi mắt long lanh ướt át lộ ra vẻ lo lắng và sợ sệt. Phượng Khương Trần biết tiểu nữ hài này chẳng qua là bị người lớn đầu độc, chơi vui mà thôi. Nàng ấy hoàn toàn không hiểu được ném trứng gà vào nàng có nghĩa là gì. Phượng Khương Trần lắc đầu, thản nhiên cười một tiếng với tiểu nữ hài: “Đường sợ, tỷ tỷ không có việc gì.” Nói xong, còn đẩy mấy sợi tóc sang hai bên, lộ ra cái trán, để cho tiểu nữ hài nhìn rõ ràng nàng không bị thương. Một quả trứng gà đập đau không phải là cái trán của nàng, mà là trái tim của nàng, tôn nghiêm của nàng… Đối mặt với sự thân thiện của Phượng Khương Trần, lá gan của tiểu nữ hài cũng trở nên lớn hơn, lặng lẽ đi đến trước mặt mẫu thân, nghển cổ lên nhìn Phượng Khương Trần, xác định mình không phạm vào lỗi đánh người ta bị thương, giết người, mở lộ ra một nụ cười e lệ rụt rè. Phượng Khương Trần cũng đáp lại bằng một nụ cười thân thiện. Giữa một mảnh hỗn loạn, nụ cười đó hiện ra vẻ hồn nhiên mà tốt đẹp, so với tiên tử lẻ loi lạc lõng, Phượng Khương Trần càng chân thực hơn. Bởi vì một nụ cười này của nàng khiến cho mọi người đều sững sờ rồi. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rau thối, trứng gà trên tay, làm sao cũng không ném tiếp được. “Phượng tiểu thư, xin, xin lỗi, tiểu hài tử không hiểu chuyện, thân của đứa nhỏ rõ ràng bị sự bình tĩnh của Phượng Khương Trần làm cho hồ đồ rồi, thật lâu sau mới phản ứng lại, ôm đứa trẻ vội vàng xin lỗi.mặt đồng tình nhìn Phượng Khương Trần. Các nàng ấy đều biết Phượng Khương Trần không sai, nhưng người sai là ai? Người sai lại là ai? Đông Lăng Tử Lãng có sai sao? Ở địa vị của hắn, hắn không sai, hắn xuất thân hoàng thất, được yêu thương sủng ái vô cùng, không g**t ch*t Phượng Khương Trần đã là may mắn của Phượng Khương Trần rồi. Đối mặt với sự đồng tình rẻ mạt của những người này, Phượng Khương Trần chỉ hờ hững nhắm hai mắt lại. Nàng có thể tha thứ cho tiểu nữ hài không biết gì kia, nhưng không thể tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của những người lớn này. Đã là người lớn, vậy thì nên trả giá cho những chuyện mà bản thân mình làm. Nàng không oán hận những người này, nhưng nàng cũng không thể tha thứ cho những người này. Nàng có lòng nhân từ của người làm thầy thuốc, nhưng nàng không phải là thánh mẫu, không có tấm lòng của thánh mẫu. Người đã từng làm tổn thương nàng, cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng đều không tha thứ. Phượng Khương Trần cứ lặng lẽ quỳ gối tại chỗ như vậy, hai đầu gối tê dại, Phượng Khương Trần âm thầm xoa nhẹ, nàng cũng không hy vọng bởi vì một lần quỳ này mà bản thân bị lưu lại bệnh căn gì.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 110
Một tiểu nữ hài thắt bím tóc sừng dê, dáng vẻ khoảng năm sáu tuổi, trông rất ngây thơ dễ thương.
Một tiểu nữ hài? Ngây thơ không biết gì, nàng có thể tha thứ.
Phát hiện Phượng Khương Trần nhìn nàng ấy, tiểu nữ hài bị dọa hoảng sợ, vội vàng trốn ra sau lưng của mẫu thân, sợ hãi nhìn Phượng Khương Trần, trong đôi mắt long lanh ướt át lộ ra vẻ lo lắng và sợ sệt.
Phượng Khương Trần biết tiểu nữ hài này chẳng qua là bị người lớn đầu độc, chơi vui mà thôi. Nàng ấy hoàn toàn không hiểu được ném trứng gà vào nàng có nghĩa là gì.
Phượng Khương Trần lắc đầu, thản nhiên cười một tiếng với tiểu nữ hài: “Đường sợ, tỷ tỷ không có việc gì.”
Nói xong, còn đẩy mấy sợi tóc sang hai bên, lộ ra cái trán, để cho tiểu nữ hài nhìn rõ ràng nàng không bị thương.
Một quả trứng gà đập đau không phải là cái trán của nàng, mà là trái tim của nàng, tôn nghiêm của nàng…
Đối mặt với sự thân thiện của Phượng Khương Trần, lá gan của tiểu nữ hài cũng trở nên lớn hơn, lặng lẽ đi đến trước mặt mẫu thân, nghển cổ lên nhìn Phượng Khương Trần, xác định mình không phạm vào lỗi đánh người ta bị thương, giết người, mở lộ ra một nụ cười e lệ rụt rè.
Phượng Khương Trần cũng đáp lại bằng một nụ cười thân thiện.
Giữa một mảnh hỗn loạn, nụ cười đó hiện ra vẻ hồn nhiên mà tốt đẹp, so với tiên tử lẻ loi lạc lõng, Phượng Khương Trần càng chân thực hơn.
Bởi vì một nụ cười này của nàng khiến cho mọi người đều sững sờ rồi. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rau thối, trứng gà trên tay, làm sao cũng không ném tiếp được.
“Phượng tiểu thư, xin, xin lỗi, tiểu hài tử không hiểu chuyện, thân của đứa nhỏ rõ ràng bị sự bình tĩnh của Phượng Khương Trần làm cho hồ đồ rồi, thật lâu sau mới phản ứng lại, ôm đứa trẻ vội vàng xin lỗi.
mặt đồng tình nhìn Phượng Khương Trần.
Các nàng ấy đều biết Phượng Khương Trần không sai, nhưng người sai là ai?
Người sai lại là ai?
Đông Lăng Tử Lãng có sai sao? Ở địa vị của hắn, hắn không sai, hắn xuất thân hoàng thất, được yêu thương sủng ái vô cùng, không g**t ch*t Phượng Khương Trần đã là may mắn của Phượng Khương Trần rồi.
Đối mặt với sự đồng tình rẻ mạt của những người này, Phượng Khương Trần chỉ hờ hững nhắm hai mắt lại.
Nàng có thể tha thứ cho tiểu nữ hài không biết gì kia, nhưng không thể tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của những người lớn này.
Đã là người lớn, vậy thì nên trả giá cho những chuyện mà bản thân mình làm.
Nàng không oán hận những người này, nhưng nàng cũng không thể tha thứ cho những người này.
Nàng có lòng nhân từ của người làm thầy thuốc, nhưng nàng không phải là thánh mẫu, không có tấm lòng của thánh mẫu. Người đã từng làm tổn thương nàng, cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng đều không tha thứ.
Phượng Khương Trần cứ lặng lẽ quỳ gối tại chỗ như vậy, hai đầu gối tê dại, Phượng Khương Trần âm thầm xoa nhẹ, nàng cũng không hy vọng bởi vì một lần quỳ này mà bản thân bị lưu lại bệnh căn gì.
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 110 Một tiểu nữ hài thắt bím tóc sừng dê, dáng vẻ khoảng năm sáu tuổi, trông rất ngây thơ dễ thương. Một tiểu nữ hài? Ngây thơ không biết gì, nàng có thể tha thứ. Phát hiện Phượng Khương Trần nhìn nàng ấy, tiểu nữ hài bị dọa hoảng sợ, vội vàng trốn ra sau lưng của mẫu thân, sợ hãi nhìn Phượng Khương Trần, trong đôi mắt long lanh ướt át lộ ra vẻ lo lắng và sợ sệt. Phượng Khương Trần biết tiểu nữ hài này chẳng qua là bị người lớn đầu độc, chơi vui mà thôi. Nàng ấy hoàn toàn không hiểu được ném trứng gà vào nàng có nghĩa là gì. Phượng Khương Trần lắc đầu, thản nhiên cười một tiếng với tiểu nữ hài: “Đường sợ, tỷ tỷ không có việc gì.” Nói xong, còn đẩy mấy sợi tóc sang hai bên, lộ ra cái trán, để cho tiểu nữ hài nhìn rõ ràng nàng không bị thương. Một quả trứng gà đập đau không phải là cái trán của nàng, mà là trái tim của nàng, tôn nghiêm của nàng… Đối mặt với sự thân thiện của Phượng Khương Trần, lá gan của tiểu nữ hài cũng trở nên lớn hơn, lặng lẽ đi đến trước mặt mẫu thân, nghển cổ lên nhìn Phượng Khương Trần, xác định mình không phạm vào lỗi đánh người ta bị thương, giết người, mở lộ ra một nụ cười e lệ rụt rè. Phượng Khương Trần cũng đáp lại bằng một nụ cười thân thiện. Giữa một mảnh hỗn loạn, nụ cười đó hiện ra vẻ hồn nhiên mà tốt đẹp, so với tiên tử lẻ loi lạc lõng, Phượng Khương Trần càng chân thực hơn. Bởi vì một nụ cười này của nàng khiến cho mọi người đều sững sờ rồi. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rau thối, trứng gà trên tay, làm sao cũng không ném tiếp được. “Phượng tiểu thư, xin, xin lỗi, tiểu hài tử không hiểu chuyện, thân của đứa nhỏ rõ ràng bị sự bình tĩnh của Phượng Khương Trần làm cho hồ đồ rồi, thật lâu sau mới phản ứng lại, ôm đứa trẻ vội vàng xin lỗi.mặt đồng tình nhìn Phượng Khương Trần. Các nàng ấy đều biết Phượng Khương Trần không sai, nhưng người sai là ai? Người sai lại là ai? Đông Lăng Tử Lãng có sai sao? Ở địa vị của hắn, hắn không sai, hắn xuất thân hoàng thất, được yêu thương sủng ái vô cùng, không g**t ch*t Phượng Khương Trần đã là may mắn của Phượng Khương Trần rồi. Đối mặt với sự đồng tình rẻ mạt của những người này, Phượng Khương Trần chỉ hờ hững nhắm hai mắt lại. Nàng có thể tha thứ cho tiểu nữ hài không biết gì kia, nhưng không thể tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của những người lớn này. Đã là người lớn, vậy thì nên trả giá cho những chuyện mà bản thân mình làm. Nàng không oán hận những người này, nhưng nàng cũng không thể tha thứ cho những người này. Nàng có lòng nhân từ của người làm thầy thuốc, nhưng nàng không phải là thánh mẫu, không có tấm lòng của thánh mẫu. Người đã từng làm tổn thương nàng, cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng đều không tha thứ. Phượng Khương Trần cứ lặng lẽ quỳ gối tại chỗ như vậy, hai đầu gối tê dại, Phượng Khương Trần âm thầm xoa nhẹ, nàng cũng không hy vọng bởi vì một lần quỳ này mà bản thân bị lưu lại bệnh căn gì.