Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…
Chương 383
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 383 Hừ… Cửu hoàng thúc là ai, làm sao có thể để mặc cho người khác chọn lựa, Tô Quán nhất định sẽ phải thất vọng rồi. Phượng Khương Trần cười thâm ý nhìn Tô Quán, nhanh chóng đem đồng tình cùng thương hại ban nãy trả lại cho nàng ta. Trưởng nữ Tô gia quả thật cao quý, nhưng sau đó thì sao, cũng chỉ là một quân cờ, một con cờ dù cao quý như thế nào thì cũng chỉ có thể bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay. Ta thông cảm với ngươi, Tô Quán! Phượng Khương Trần im lặng nói, giống như ngộ ra chân tướng. Tay Tô Quán căng thẳng nắm chặt lại, mặt biến sắc, nhưng nghĩ đến Cửu hoàng thúc đang ở đây lại lập tức thả lỏng, khôi phục lại dáng vẻ tươi cười trên mặt không sai chút nào. Phượng Khương Trần âm thầm bội phục.lại còn bị người ta làm mắt cho mắt mặt. Nếu là người bình thường có thể sẽ tức giận, nhưng Tô Quán cũng không làm ra dáng vẻ gì quá đáng, còn cười nói với Phượng Khương Trần máy câu, sau đó chuyển đề tài lên người Cửu hoàng thúc. “Cửu hoàng thúc, Quán Quán đến đây lâu như vậy, ngươi cũng không tiếp đãi ta sao?” “Đồ ở đâu?” Đông Lăng Vũ Cửu không cự tuyệt, cũng hoàn toàn không đếm xỉa tới. *Cửu hoàng thúc nhớ rõ món đồ đó sao? Quán Quán trăm nghìn đắng cay mang đến cho ngươi, ngươi không cảm thầy đau lòng vì Quán Quán sao?” Tô Quán hờn dỗi nhưng cũng không có tức giận, là một nữ nhân vô cùng biết cách lầy lòng đàn ông. Thủ đoạn bình thường như thế này nhưng lại do một tiểu mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần như Tô Quán áp dụng lại có một cảm giác một phen rung động lòng người. Nữ nhi của Tô gia có thể làm tốt đến vậy, đương nhiên bản thân mình cũng sẽ không kém cạnh. *Do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách người khác.” Đau lòng? Cửu hoàng thúc cười lạnh. Vì một câu nói của nàng ta, hắn ở đây chờ nửa ngày, còn vọng tưởng muốn hắn đau lòng? Gây phiền toái cho Phượng Khương Trần chỉ là muốn thăm dò thái độ của Đông Lăng Vũ Cửu, khi xác định Đông Lăng Vũ Cửu không có ý định muốn giúp Phượng Khương Trần, nàng liền nhận ra nữ tử này trong mắt Đông Lăng Vũ Cửu này cũng không quá đặc biệt. Và bây giờ thì sao? Đông Lăng Vũ Cửu rõ ràng không vui, Tô Quán đương nhiên cũng sẽ không làm khó, trực tiếp giao đồ vật ra.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 383
Hừ… Cửu hoàng thúc là ai, làm sao có thể để mặc cho người khác chọn lựa, Tô Quán nhất định sẽ phải thất vọng rồi.
Phượng Khương Trần cười thâm ý nhìn Tô Quán, nhanh chóng đem đồng tình cùng thương hại ban nãy trả lại cho nàng ta.
Trưởng nữ Tô gia quả thật cao quý, nhưng sau đó thì sao, cũng chỉ là một quân cờ, một con cờ dù cao quý như thế nào thì cũng chỉ có thể bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ta thông cảm với ngươi, Tô Quán!
Phượng Khương Trần im lặng nói, giống như ngộ ra chân tướng.
Tay Tô Quán căng thẳng nắm chặt lại, mặt biến sắc, nhưng nghĩ đến Cửu hoàng thúc đang ở đây lại lập tức thả lỏng, khôi phục lại dáng vẻ tươi cười trên mặt không sai chút nào.
Phượng Khương Trần âm thầm bội phục.
lại còn bị người ta làm mắt cho mắt mặt.
Nếu là người bình thường có thể sẽ tức giận, nhưng Tô Quán cũng không làm ra dáng vẻ gì quá đáng, còn cười nói với Phượng Khương Trần máy câu, sau đó chuyển đề tài lên người Cửu hoàng thúc.
“Cửu hoàng thúc, Quán Quán đến đây lâu như vậy, ngươi cũng không tiếp đãi ta sao?”
“Đồ ở đâu?” Đông Lăng Vũ Cửu không cự tuyệt, cũng hoàn toàn không đếm xỉa tới.
*Cửu hoàng thúc nhớ rõ món đồ đó sao? Quán Quán trăm nghìn đắng cay mang đến cho ngươi, ngươi không cảm thầy đau lòng vì Quán Quán sao?” Tô Quán hờn dỗi nhưng cũng không có tức giận, là một nữ nhân vô cùng biết cách lầy lòng đàn ông. Thủ đoạn bình thường như thế này nhưng lại do một tiểu mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần như Tô Quán áp dụng lại có một cảm giác một phen rung động lòng người.
Nữ nhi của Tô gia có thể làm tốt đến vậy, đương nhiên bản thân mình cũng sẽ không kém cạnh.
*Do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách người khác.” Đau lòng? Cửu hoàng thúc cười lạnh.
Vì một câu nói của nàng ta, hắn ở đây chờ nửa ngày, còn vọng tưởng muốn hắn đau lòng?
Gây phiền toái cho Phượng Khương Trần chỉ là muốn thăm dò thái độ của Đông Lăng Vũ Cửu, khi xác định Đông Lăng Vũ Cửu không có ý định muốn giúp Phượng Khương Trần, nàng liền nhận ra nữ tử này trong mắt Đông Lăng Vũ Cửu này cũng không quá đặc biệt.
Và bây giờ thì sao?
Đông Lăng Vũ Cửu rõ ràng không vui, Tô Quán đương nhiên cũng sẽ không làm khó, trực tiếp giao đồ vật ra.
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 383 Hừ… Cửu hoàng thúc là ai, làm sao có thể để mặc cho người khác chọn lựa, Tô Quán nhất định sẽ phải thất vọng rồi. Phượng Khương Trần cười thâm ý nhìn Tô Quán, nhanh chóng đem đồng tình cùng thương hại ban nãy trả lại cho nàng ta. Trưởng nữ Tô gia quả thật cao quý, nhưng sau đó thì sao, cũng chỉ là một quân cờ, một con cờ dù cao quý như thế nào thì cũng chỉ có thể bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay. Ta thông cảm với ngươi, Tô Quán! Phượng Khương Trần im lặng nói, giống như ngộ ra chân tướng. Tay Tô Quán căng thẳng nắm chặt lại, mặt biến sắc, nhưng nghĩ đến Cửu hoàng thúc đang ở đây lại lập tức thả lỏng, khôi phục lại dáng vẻ tươi cười trên mặt không sai chút nào. Phượng Khương Trần âm thầm bội phục.lại còn bị người ta làm mắt cho mắt mặt. Nếu là người bình thường có thể sẽ tức giận, nhưng Tô Quán cũng không làm ra dáng vẻ gì quá đáng, còn cười nói với Phượng Khương Trần máy câu, sau đó chuyển đề tài lên người Cửu hoàng thúc. “Cửu hoàng thúc, Quán Quán đến đây lâu như vậy, ngươi cũng không tiếp đãi ta sao?” “Đồ ở đâu?” Đông Lăng Vũ Cửu không cự tuyệt, cũng hoàn toàn không đếm xỉa tới. *Cửu hoàng thúc nhớ rõ món đồ đó sao? Quán Quán trăm nghìn đắng cay mang đến cho ngươi, ngươi không cảm thầy đau lòng vì Quán Quán sao?” Tô Quán hờn dỗi nhưng cũng không có tức giận, là một nữ nhân vô cùng biết cách lầy lòng đàn ông. Thủ đoạn bình thường như thế này nhưng lại do một tiểu mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần như Tô Quán áp dụng lại có một cảm giác một phen rung động lòng người. Nữ nhi của Tô gia có thể làm tốt đến vậy, đương nhiên bản thân mình cũng sẽ không kém cạnh. *Do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách người khác.” Đau lòng? Cửu hoàng thúc cười lạnh. Vì một câu nói của nàng ta, hắn ở đây chờ nửa ngày, còn vọng tưởng muốn hắn đau lòng? Gây phiền toái cho Phượng Khương Trần chỉ là muốn thăm dò thái độ của Đông Lăng Vũ Cửu, khi xác định Đông Lăng Vũ Cửu không có ý định muốn giúp Phượng Khương Trần, nàng liền nhận ra nữ tử này trong mắt Đông Lăng Vũ Cửu này cũng không quá đặc biệt. Và bây giờ thì sao? Đông Lăng Vũ Cửu rõ ràng không vui, Tô Quán đương nhiên cũng sẽ không làm khó, trực tiếp giao đồ vật ra.