Tác giả:

Đêm khuya. Bờ biển An Thành, bên trong căn phòng Tổng thống cực kỳ sang trọng và xa hoa. Cô gái trẻ nằm trên chiếc giường mềm mại chậm rãi mở đôi mi dày dài cong vút, mắt hạnh [1]  đen mơ màng mê hoặc, môi hồng khép hờ, hô hấp dồn dập, hơi thở rối loạn nóng rực. Cô ấy là Đường Tâm Nhan, hôm nay là sinh nhật thứ 21 của cô, chồng cô là Phó Tư Thần kết hôn được nửa năm đã hẹn cô đến Khách sạn Hoàn Hải để chúc mừng. Kết quả, cô đã đợi từ chập tối đến giờ. Cô cầm điện thoại lên liếc nhìn thời gian, đã rạng sáng rồi mà Phó Tư Thần vẫn chưa đến. Anh ta lại lỡ hẹn với cô lần nữa. Nén đau đớn cùng thất vọng đang lan trong lồng ngực, Đường Tâm Nhan nặng nề xoa trán nóng hổi khó nhọc bước xuống giường. Cơ thể cô rất nóng, khô nóng khác thường. Sau khi cô đến khách sạn, cô chỉ uống một ly nước chanh do người phục vụ đưa cho. Chẳng lẽ nước chanh có vấn đề? [Truyện được Edit và đăng tại yeungontinh.vn] Là do Phó Tư Thần sắp đặt hết sao? Nhưng hai người đã là vợ chồng nên anh ta hoàn toàn không…

Chương 121: Sự độc đoán của anh (4)

Cô Vợ Ngọt Ngào: Lão Công, Ôm Một CáiTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm khuya. Bờ biển An Thành, bên trong căn phòng Tổng thống cực kỳ sang trọng và xa hoa. Cô gái trẻ nằm trên chiếc giường mềm mại chậm rãi mở đôi mi dày dài cong vút, mắt hạnh [1]  đen mơ màng mê hoặc, môi hồng khép hờ, hô hấp dồn dập, hơi thở rối loạn nóng rực. Cô ấy là Đường Tâm Nhan, hôm nay là sinh nhật thứ 21 của cô, chồng cô là Phó Tư Thần kết hôn được nửa năm đã hẹn cô đến Khách sạn Hoàn Hải để chúc mừng. Kết quả, cô đã đợi từ chập tối đến giờ. Cô cầm điện thoại lên liếc nhìn thời gian, đã rạng sáng rồi mà Phó Tư Thần vẫn chưa đến. Anh ta lại lỡ hẹn với cô lần nữa. Nén đau đớn cùng thất vọng đang lan trong lồng ngực, Đường Tâm Nhan nặng nề xoa trán nóng hổi khó nhọc bước xuống giường. Cơ thể cô rất nóng, khô nóng khác thường. Sau khi cô đến khách sạn, cô chỉ uống một ly nước chanh do người phục vụ đưa cho. Chẳng lẽ nước chanh có vấn đề? [Truyện được Edit và đăng tại yeungontinh.vn] Là do Phó Tư Thần sắp đặt hết sao? Nhưng hai người đã là vợ chồng nên anh ta hoàn toàn không… Đường Tâm Nhan cho rằng việc trẹo chân sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô, bởi dù gì c*̃ng là cô tự mình đi từ phòng thay đồ ra ngoài tìm Mặc Trì Úy. Nhưng cô lại quên mất lúc đó đường cô đi là đường bằng phẳng, còn bây giờ là đi lên bậc thang. Sau khi bước được mấy bước, mắt cá chân đã dần đau nhức đến mức không thể chịu đựng nổi. Nhìn thấy anh sắp đi tới cửa xoay, cô chán nản cắn môi. Tự dưng thấy hối hận vì đã không để anh bế cô lên. Dù mặt mũi quan trọng nhưng chân lại đau quá sức tưởng tượng.Thấy Đường Tâm Nhan không theo kịp, Mặc Trì Úy quay người lại nhìn về phía cô. Đường Tâm Nhan phồng má, nắm chặt tay, bước lên một cách khó nhọc. Nhìn thoáng qua anh c*̃ng có thể biết được cô đang cố chịu đựng. Chân mày khẽ cau lại, anh bước về phía cô thật nhanh. Đường Tâm Nhan cúi đầu, nghiến răng tiến lên từng bước, đột nhiên, một bóng người cao lớn mang cảm giác áp lực lớn đứng trước mặt cô. Cô sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì anh đột nhiên duỗi tay ra bế cô lên. Xung quanh có rất nhiều người ra vào, bọn họ lại còn là nam thanh nữ tú, chẳng mấy chốc đã trở thành tâm điểm chú ý. Khuôn mặt xinh đẹp ngất trời c*̉a Đường Tâm Nhan ửng đỏ, cô khẽ chớp đôi mi dài của mình, xấu hổ vùi khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực rộng lớn của anh. Hơi thở nam tính trong khoảng cách gần càng thêm rõ rệt, điều này khiến tim c*̉a Đường Tâm Nhan đập dữ dội hơn.Cô luôn chậm chạp trong vấn đề tình cảm, xác định mối quan hệ với Phó Tư Thần c*̃ng là do cha mẹ hai bên định sẵn, cả hai lại còn quen biết nhau từ nhỏ nên c*̃ng được tính là hiểu rõ nhau rồi. Nhưng cô ấy quen người đàn ông trước mắt mình được bao lâu chứ? Mỗi lần tiếp xúc, anh đều khiến cô rung động. Quá nguy hiểm, quá đáng sợ! Bước vào thang máy, Mặc Trì Úy nhận thấy Đường Tầm Nhan vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười quyến rũ:– Em cứ nhìn trộm anh như vậy, có phải đang nghĩ chồng em rất đẹp trai không?Đường Tâm Nhan cười khúc khích, không ngờ người đàn ông này lại tự luyến đến vậy. Nhưng anh ta vốn có tư cách để tự luyến mà.– Tôi chỉ muốn nhìn xem tại sao anh lại mặt dày đến vậy?Anh ta làm gì c*̃ng không đổi sắc mặt, gần như chẳng quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của người khác. Mặc Trì Úy cong môi cười:– Mặt dày có thể ngủ với vợ được không?– Đồ lưu manh không biết xấu hổ!”Ai muốn ngủ với anh ta chứ?– Nói chồng mình là đồ lưu manh có thiếu giáo dục không?Anh ta nheo mắt lại, nguy hiểm tràn ngập. Đường Tâm Nhan khịt mũi bất mãn:– Tôi đã được người hâm mộ nhỏ bé c*̉a anh “giáo dục” rồi.Nói xong, cô phát hiện thang máy dừng lại ở tầng 28, cô khó hiểu nhìn anh:– Tôi không ở tầng này, ở tầng 26 cơ.Mặc Trì Úy nhướng mày:– Anh ở đây.Đường Tâm Nhan nghĩ đến cảnh anh hôn khí thế cô lúc ở trong xe, hơi thở hai người hòa quyện với nhau, cô làm sao dám ở một mình với anh chứ. “Anh cứ để tôi ở trong thang máy, sau khi anh ra ngoài, tôi sẽ tự mình xuống lầu, hôm nay…”, cô ngừng một chút, cười rạng rỡ, “Cảm ơn vì đã giúp tôi giải vây trên sàn diễn”. Làm như không nghe thấy gì, Mặc Trì Úy ôm cô ra khỏi thang máy, nhỏ giọng nói: “Mặc dù anh đã hứa sẽ cho em thời gian để thích nghi với sự tồn tại của anh, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải chia nhau ra mà ở như vậy”. Đường Tâm Nhan cạn lời. Anh bế cô tới cửa phòng, nhìn bộ dạng tức tối c*̉a cô, anh mỉm cười, tạo nên một đường cong hoàn mỹ và quyến rũ, “Nếu anh thực sự muốn ép em thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, đối với anh, dù em ở tầng 28 hay tầng 26 c*̃ng chẳng có gì khác biệt.”

Đường Tâm Nhan cho rằng việc trẹo chân sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô, bởi dù gì c*̃ng là cô tự mình đi từ phòng thay đồ ra ngoài tìm Mặc Trì Úy. Nhưng cô lại quên mất lúc đó đường cô đi là đường bằng phẳng, còn bây giờ là đi lên bậc thang. Sau khi bước được mấy bước, mắt cá chân đã dần đau nhức đến mức không thể chịu đựng nổi. Nhìn thấy anh sắp đi tới cửa xoay, cô chán nản cắn môi. Tự dưng thấy hối hận vì đã không để anh bế cô lên. Dù mặt mũi quan trọng nhưng chân lại đau quá sức tưởng tượng.

Thấy Đường Tâm Nhan không theo kịp, Mặc Trì Úy quay người lại nhìn về phía cô. Đường Tâm Nhan phồng má, nắm chặt tay, bước lên một cách khó nhọc. Nhìn thoáng qua anh c*̃ng có thể biết được cô đang cố chịu đựng. Chân mày khẽ cau lại, anh bước về phía cô thật nhanh. Đường Tâm Nhan cúi đầu, nghiến răng tiến lên từng bước, đột nhiên, một bóng người cao lớn mang cảm giác áp lực lớn đứng trước mặt cô. Cô sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì anh đột nhiên duỗi tay ra bế cô lên. Xung quanh có rất nhiều người ra vào, bọn họ lại còn là nam thanh nữ tú, chẳng mấy chốc đã trở thành tâm điểm chú ý. Khuôn mặt xinh đẹp ngất trời c*̉a Đường Tâm Nhan ửng đỏ, cô khẽ chớp đôi mi dài của mình, xấu hổ vùi khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực rộng lớn của anh. Hơi thở nam tính trong khoảng cách gần càng thêm rõ rệt, điều này khiến tim c*̉a Đường Tâm Nhan đập dữ dội hơn.

Cô luôn chậm chạp trong vấn đề tình cảm, xác định mối quan hệ với Phó Tư Thần c*̃ng là do cha mẹ hai bên định sẵn, cả hai lại còn quen biết nhau từ nhỏ nên c*̃ng được tính là hiểu rõ nhau rồi. Nhưng cô ấy quen người đàn ông trước mắt mình được bao lâu chứ? Mỗi lần tiếp xúc, anh đều khiến cô rung động. Quá nguy hiểm, quá đáng sợ! Bước vào thang máy, Mặc Trì Úy nhận thấy Đường Tầm Nhan vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười quyến rũ:

– Em cứ nhìn trộm anh như vậy, có phải đang nghĩ chồng em rất đẹp trai không?

Đường Tâm Nhan cười khúc khích, không ngờ người đàn ông này lại tự luyến đến vậy. Nhưng anh ta vốn có tư cách để tự luyến mà.

– Tôi chỉ muốn nhìn xem tại sao anh lại mặt dày đến vậy?

Anh ta làm gì c*̃ng không đổi sắc mặt, gần như chẳng quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của người khác. Mặc Trì Úy cong môi cười:

– Mặt dày có thể ngủ với vợ được không?

– Đồ lưu manh không biết xấu hổ!”

Ai muốn ngủ với anh ta chứ?

– Nói chồng mình là đồ lưu manh có thiếu giáo dục không?

Anh ta nheo mắt lại, nguy hiểm tràn ngập. Đường Tâm Nhan khịt mũi bất mãn:

– Tôi đã được người hâm mộ nhỏ bé c*̉a anh “giáo dục” rồi.

Nói xong, cô phát hiện thang máy dừng lại ở tầng 28, cô khó hiểu nhìn anh:

– Tôi không ở tầng này, ở tầng 26 cơ.

Mặc Trì Úy nhướng mày:

– Anh ở đây.

Đường Tâm Nhan nghĩ đến cảnh anh hôn khí thế cô lúc ở trong xe, hơi thở hai người hòa quyện với nhau, cô làm sao dám ở một mình với anh chứ. “Anh cứ để tôi ở trong thang máy, sau khi anh ra ngoài, tôi sẽ tự mình xuống lầu, hôm nay…”, cô ngừng một chút, cười rạng rỡ, “Cảm ơn vì đã giúp tôi giải vây trên sàn diễn”. Làm như không nghe thấy gì, Mặc Trì Úy ôm cô ra khỏi thang máy, nhỏ giọng nói: “Mặc dù anh đã hứa sẽ cho em thời gian để thích nghi với sự tồn tại của anh, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải chia nhau ra mà ở như vậy”. Đường Tâm Nhan cạn lời. Anh bế cô tới cửa phòng, nhìn bộ dạng tức tối c*̉a cô, anh mỉm cười, tạo nên một đường cong hoàn mỹ và quyến rũ, “Nếu anh thực sự muốn ép em thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, đối với anh, dù em ở tầng 28 hay tầng 26 c*̃ng chẳng có gì khác biệt.”

Cô Vợ Ngọt Ngào: Lão Công, Ôm Một CáiTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm khuya. Bờ biển An Thành, bên trong căn phòng Tổng thống cực kỳ sang trọng và xa hoa. Cô gái trẻ nằm trên chiếc giường mềm mại chậm rãi mở đôi mi dày dài cong vút, mắt hạnh [1]  đen mơ màng mê hoặc, môi hồng khép hờ, hô hấp dồn dập, hơi thở rối loạn nóng rực. Cô ấy là Đường Tâm Nhan, hôm nay là sinh nhật thứ 21 của cô, chồng cô là Phó Tư Thần kết hôn được nửa năm đã hẹn cô đến Khách sạn Hoàn Hải để chúc mừng. Kết quả, cô đã đợi từ chập tối đến giờ. Cô cầm điện thoại lên liếc nhìn thời gian, đã rạng sáng rồi mà Phó Tư Thần vẫn chưa đến. Anh ta lại lỡ hẹn với cô lần nữa. Nén đau đớn cùng thất vọng đang lan trong lồng ngực, Đường Tâm Nhan nặng nề xoa trán nóng hổi khó nhọc bước xuống giường. Cơ thể cô rất nóng, khô nóng khác thường. Sau khi cô đến khách sạn, cô chỉ uống một ly nước chanh do người phục vụ đưa cho. Chẳng lẽ nước chanh có vấn đề? [Truyện được Edit và đăng tại yeungontinh.vn] Là do Phó Tư Thần sắp đặt hết sao? Nhưng hai người đã là vợ chồng nên anh ta hoàn toàn không… Đường Tâm Nhan cho rằng việc trẹo chân sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô, bởi dù gì c*̃ng là cô tự mình đi từ phòng thay đồ ra ngoài tìm Mặc Trì Úy. Nhưng cô lại quên mất lúc đó đường cô đi là đường bằng phẳng, còn bây giờ là đi lên bậc thang. Sau khi bước được mấy bước, mắt cá chân đã dần đau nhức đến mức không thể chịu đựng nổi. Nhìn thấy anh sắp đi tới cửa xoay, cô chán nản cắn môi. Tự dưng thấy hối hận vì đã không để anh bế cô lên. Dù mặt mũi quan trọng nhưng chân lại đau quá sức tưởng tượng.Thấy Đường Tâm Nhan không theo kịp, Mặc Trì Úy quay người lại nhìn về phía cô. Đường Tâm Nhan phồng má, nắm chặt tay, bước lên một cách khó nhọc. Nhìn thoáng qua anh c*̃ng có thể biết được cô đang cố chịu đựng. Chân mày khẽ cau lại, anh bước về phía cô thật nhanh. Đường Tâm Nhan cúi đầu, nghiến răng tiến lên từng bước, đột nhiên, một bóng người cao lớn mang cảm giác áp lực lớn đứng trước mặt cô. Cô sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì anh đột nhiên duỗi tay ra bế cô lên. Xung quanh có rất nhiều người ra vào, bọn họ lại còn là nam thanh nữ tú, chẳng mấy chốc đã trở thành tâm điểm chú ý. Khuôn mặt xinh đẹp ngất trời c*̉a Đường Tâm Nhan ửng đỏ, cô khẽ chớp đôi mi dài của mình, xấu hổ vùi khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực rộng lớn của anh. Hơi thở nam tính trong khoảng cách gần càng thêm rõ rệt, điều này khiến tim c*̉a Đường Tâm Nhan đập dữ dội hơn.Cô luôn chậm chạp trong vấn đề tình cảm, xác định mối quan hệ với Phó Tư Thần c*̃ng là do cha mẹ hai bên định sẵn, cả hai lại còn quen biết nhau từ nhỏ nên c*̃ng được tính là hiểu rõ nhau rồi. Nhưng cô ấy quen người đàn ông trước mắt mình được bao lâu chứ? Mỗi lần tiếp xúc, anh đều khiến cô rung động. Quá nguy hiểm, quá đáng sợ! Bước vào thang máy, Mặc Trì Úy nhận thấy Đường Tầm Nhan vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười quyến rũ:– Em cứ nhìn trộm anh như vậy, có phải đang nghĩ chồng em rất đẹp trai không?Đường Tâm Nhan cười khúc khích, không ngờ người đàn ông này lại tự luyến đến vậy. Nhưng anh ta vốn có tư cách để tự luyến mà.– Tôi chỉ muốn nhìn xem tại sao anh lại mặt dày đến vậy?Anh ta làm gì c*̃ng không đổi sắc mặt, gần như chẳng quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của người khác. Mặc Trì Úy cong môi cười:– Mặt dày có thể ngủ với vợ được không?– Đồ lưu manh không biết xấu hổ!”Ai muốn ngủ với anh ta chứ?– Nói chồng mình là đồ lưu manh có thiếu giáo dục không?Anh ta nheo mắt lại, nguy hiểm tràn ngập. Đường Tâm Nhan khịt mũi bất mãn:– Tôi đã được người hâm mộ nhỏ bé c*̉a anh “giáo dục” rồi.Nói xong, cô phát hiện thang máy dừng lại ở tầng 28, cô khó hiểu nhìn anh:– Tôi không ở tầng này, ở tầng 26 cơ.Mặc Trì Úy nhướng mày:– Anh ở đây.Đường Tâm Nhan nghĩ đến cảnh anh hôn khí thế cô lúc ở trong xe, hơi thở hai người hòa quyện với nhau, cô làm sao dám ở một mình với anh chứ. “Anh cứ để tôi ở trong thang máy, sau khi anh ra ngoài, tôi sẽ tự mình xuống lầu, hôm nay…”, cô ngừng một chút, cười rạng rỡ, “Cảm ơn vì đã giúp tôi giải vây trên sàn diễn”. Làm như không nghe thấy gì, Mặc Trì Úy ôm cô ra khỏi thang máy, nhỏ giọng nói: “Mặc dù anh đã hứa sẽ cho em thời gian để thích nghi với sự tồn tại của anh, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải chia nhau ra mà ở như vậy”. Đường Tâm Nhan cạn lời. Anh bế cô tới cửa phòng, nhìn bộ dạng tức tối c*̉a cô, anh mỉm cười, tạo nên một đường cong hoàn mỹ và quyến rũ, “Nếu anh thực sự muốn ép em thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, đối với anh, dù em ở tầng 28 hay tầng 26 c*̃ng chẳng có gì khác biệt.”

Chương 121: Sự độc đoán của anh (4)