Tác giả:

Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…

Chương 560

Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Phượng Khương Trần đang làm gì vậy, lúc này rồi còn không mau thuần ngựa, ôm cổ ngựa làm gì, không phải nàng ta bị sớ choáng váng chứ?”“Phượng Khương Trần, ngươi là heo à, nhanh thuận phục ngựa đi!”“Không phải Phượng Khương Trần mệt quá nên mất sức chứ? Nếu là thế vậy thì coi như thua rồi, con ngựa này sắp bị thuần phục rồi, sẽ không thất bại trong gang tấc chứ? Nếu thua, nàng ta phải mất đôi tay cho Dao Hân công chúa.”…Cổ nhân nói: Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.Nhưng Phượng Khương Trần lại nói, những người đứng xem này đều con mẹ nó không bằng heo chó.Đám người kia ngoại trừ vỗ tay tán thưởng khi nàng biểu hiện tốt, thổn thức hai tiếng khi biểu hiện không tốt lại, sau đó không phân tốt xấu mà chỉ trích nàng, nói vài câu nói mát, họ còn có thể làm gì?Thuần phục?Hừ, từng người từng người đứng nói không đau eo, ngươi có bản lãnh thì xuống sân đọ sức với Hãn Huyết Bảo Mã không chịu thuần phục này xem nào.Dây cương mài môi chảy máu, cũng bởi vì ngựa giãy dụa quá kịch liệt nên hàm răng lung lay, mồ hôi trên trán như nước vậy đi chảy xuống, Phượng Khương Trần s* s**ng nửa ngày, cuối cùng cũng sờ thấy thuốc an thần, còn thuốc mê thì không biết ở đâu.Phượng Khương Trần buông lỏng dây cương ra, dùng răng cắn dứt vỏ bảo vệ đầu kim.“Phi!” Mùi nước thuốc làm đầu lưỡi Phượng Khương Trần tê dại, nhưng lúc nhổ lại lại nhổ một búng máu.Phượng Khương Trần không có thời gian nhìn, trở tay đâm kim vào cổ ngựa.Ngựa bị đau, hí vang, móng trước nhấc lên, chân sau thẳng tuốt, vậy mà con ngựa này đứng thẳng tại chỗ.“A!” Cả người Phượng Khương Trần rơi xuống, hét lên một tiếng, vội vã buông tay cầm kim ra, xoa mạnh cổ ngựa, bởi vì trượt xuống nên đùi đau rát như bị sát tiêu lên vết thương.Phượng Khương Trần, cẩn thận!Khương Trần hoảng sợ và bất lực ra sao.Trong giây phú con ngựa đứng thẳng lên đó, Phượng Khương Trần cảm giác mình sắp chết, giống như bị ngựa g**t ch*t, loại cảm giác cái chết đến gần này làm cho cả người nàng lạnh như băng.Cũng may, cũng may nàng không chịu thua, cũng may nàng sợ chết, cũng may nàng phản ứng khá nhanh, cứng rắn nhặt về một cái mạng.Bị kinh sợ như thế, dù Phượng Khương Trần không mất nửa cái mạng thì cũng bị tổn thương về mặt tinh thần, nhưng…Nàng còn phải thuần phục một con ngựa nữa.Thuần ngựa hao tốn phí tâm lực, không phải điều người thường có thể tưởng tượng được, Tây Lăng Dao Hân và Tô Quán đã biết từ lâu nên mới yêu cầu nàng phải thuần phục hai con liên tiếp..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Phượng Khương Trần đang làm gì vậy, lúc này rồi còn không mau thuần ngựa, ôm cổ ngựa làm gì, không phải nàng ta bị sớ choáng váng chứ?”

“Phượng Khương Trần, ngươi là heo à, nhanh thuận phục ngựa đi!”

“Không phải Phượng Khương Trần mệt quá nên mất sức chứ? Nếu là thế vậy thì coi như thua rồi, con ngựa này sắp bị thuần phục rồi, sẽ không thất bại trong gang tấc chứ? Nếu thua, nàng ta phải mất đôi tay cho Dao Hân công chúa.

Cổ nhân nói: Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Nhưng Phượng Khương Trần lại nói, những người đứng xem này đều con mẹ nó không bằng heo chó.

Đám người kia ngoại trừ vỗ tay tán thưởng khi nàng biểu hiện tốt, thổn thức hai tiếng khi biểu hiện không tốt lại, sau đó không phân tốt xấu mà chỉ trích nàng, nói vài câu nói mát, họ còn có thể làm gì?

Thuần phục?

Hừ, từng người từng người đứng nói không đau eo, ngươi có bản lãnh thì xuống sân đọ sức với Hãn Huyết Bảo Mã không chịu thuần phục này xem nào.

Dây cương mài môi chảy máu, cũng bởi vì ngựa giãy dụa quá kịch liệt nên hàm răng lung lay, mồ hôi trên trán như nước vậy đi chảy xuống, Phượng Khương Trần s* s**ng nửa ngày, cuối cùng cũng sờ thấy thuốc an thần, còn thuốc mê thì không biết ở đâu.

Phượng Khương Trần buông lỏng dây cương ra, dùng răng cắn dứt vỏ bảo vệ đầu kim.

“Phi!” Mùi nước thuốc làm đầu lưỡi Phượng Khương Trần tê dại, nhưng lúc nhổ lại lại nhổ một búng máu.

Phượng Khương Trần không có thời gian nhìn, trở tay đâm kim vào cổ ngựa.

Ngựa bị đau, hí vang, móng trước nhấc lên, chân sau thẳng tuốt, vậy mà con ngựa này đứng thẳng tại chỗ.

“A!” Cả người Phượng Khương Trần rơi xuống, hét lên một tiếng, vội vã buông tay cầm kim ra, xoa mạnh cổ ngựa, bởi vì trượt xuống nên đùi đau rát như bị sát tiêu lên vết thương.

Phượng Khương Trần, cẩn thận!

Image removed.

Khương Trần hoảng sợ và bất lực ra sao.

Trong giây phú con ngựa đứng thẳng lên đó, Phượng Khương Trần cảm giác mình sắp chết, giống như bị ngựa g**t ch*t, loại cảm giác cái chết đến gần này làm cho cả người nàng lạnh như băng.

Cũng may, cũng may nàng không chịu thua, cũng may nàng sợ chết, cũng may nàng phản ứng khá nhanh, cứng rắn nhặt về một cái mạng.

Bị kinh sợ như thế, dù Phượng Khương Trần không mất nửa cái mạng thì cũng bị tổn thương về mặt tinh thần, nhưng…

Nàng còn phải thuần phục một con ngựa nữa.

Thuần ngựa hao tốn phí tâm lực, không phải điều người thường có thể tưởng tượng được, Tây Lăng Dao Hân và Tô Quán đã biết từ lâu nên mới yêu cầu nàng phải thuần phục hai con liên tiếp.

.

Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Phượng Khương Trần đang làm gì vậy, lúc này rồi còn không mau thuần ngựa, ôm cổ ngựa làm gì, không phải nàng ta bị sớ choáng váng chứ?”“Phượng Khương Trần, ngươi là heo à, nhanh thuận phục ngựa đi!”“Không phải Phượng Khương Trần mệt quá nên mất sức chứ? Nếu là thế vậy thì coi như thua rồi, con ngựa này sắp bị thuần phục rồi, sẽ không thất bại trong gang tấc chứ? Nếu thua, nàng ta phải mất đôi tay cho Dao Hân công chúa.”…Cổ nhân nói: Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.Nhưng Phượng Khương Trần lại nói, những người đứng xem này đều con mẹ nó không bằng heo chó.Đám người kia ngoại trừ vỗ tay tán thưởng khi nàng biểu hiện tốt, thổn thức hai tiếng khi biểu hiện không tốt lại, sau đó không phân tốt xấu mà chỉ trích nàng, nói vài câu nói mát, họ còn có thể làm gì?Thuần phục?Hừ, từng người từng người đứng nói không đau eo, ngươi có bản lãnh thì xuống sân đọ sức với Hãn Huyết Bảo Mã không chịu thuần phục này xem nào.Dây cương mài môi chảy máu, cũng bởi vì ngựa giãy dụa quá kịch liệt nên hàm răng lung lay, mồ hôi trên trán như nước vậy đi chảy xuống, Phượng Khương Trần s* s**ng nửa ngày, cuối cùng cũng sờ thấy thuốc an thần, còn thuốc mê thì không biết ở đâu.Phượng Khương Trần buông lỏng dây cương ra, dùng răng cắn dứt vỏ bảo vệ đầu kim.“Phi!” Mùi nước thuốc làm đầu lưỡi Phượng Khương Trần tê dại, nhưng lúc nhổ lại lại nhổ một búng máu.Phượng Khương Trần không có thời gian nhìn, trở tay đâm kim vào cổ ngựa.Ngựa bị đau, hí vang, móng trước nhấc lên, chân sau thẳng tuốt, vậy mà con ngựa này đứng thẳng tại chỗ.“A!” Cả người Phượng Khương Trần rơi xuống, hét lên một tiếng, vội vã buông tay cầm kim ra, xoa mạnh cổ ngựa, bởi vì trượt xuống nên đùi đau rát như bị sát tiêu lên vết thương.Phượng Khương Trần, cẩn thận!Khương Trần hoảng sợ và bất lực ra sao.Trong giây phú con ngựa đứng thẳng lên đó, Phượng Khương Trần cảm giác mình sắp chết, giống như bị ngựa g**t ch*t, loại cảm giác cái chết đến gần này làm cho cả người nàng lạnh như băng.Cũng may, cũng may nàng không chịu thua, cũng may nàng sợ chết, cũng may nàng phản ứng khá nhanh, cứng rắn nhặt về một cái mạng.Bị kinh sợ như thế, dù Phượng Khương Trần không mất nửa cái mạng thì cũng bị tổn thương về mặt tinh thần, nhưng…Nàng còn phải thuần phục một con ngựa nữa.Thuần ngựa hao tốn phí tâm lực, không phải điều người thường có thể tưởng tượng được, Tây Lăng Dao Hân và Tô Quán đã biết từ lâu nên mới yêu cầu nàng phải thuần phục hai con liên tiếp..

Chương 560