Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…
Chương 704
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… Cưới Phượng Khương Trần? Trong thời gian ngắn là không thể nào, ngoại trừ thanh danh bên ngoài của Phượng Khương Trần, còn có điều quan trọng nhất chính là Phượng Khương Trần từng là vị hôn thê của Đông Lăng Tử Lăng, mà Đông Lăng Tử Lăng lại là cháu của hắn.Coi như hắn không coi ai ra gì, xem thường phép tắc thì vẫn có một số việc không thể làm quá mức được, đến lúc đó người bị người đời chỉ trích không phải là hắn mà là Phượng Khương Trần, phép tắc của thế gian này luôn đối xử hà khắc với nữ tử hơn, thúc cưới vợ cháu, dù chỉ là đã từng là vị hôn thê cũng không thích hợp.Hơn nữa, bây giờ hắn cũng không thích hợp cưới vợ, hắn cũng có điều khó xử của hắn!Phượng Khương Trần ngẩn người ra.Cửu hoàng thúc nói không sai, Cửu hoàng thúc muốn nạp nàng làm thiếp, nàng căn bản không thể từ chối, thiếp không giống với vợ, thiếp chỉ là một món đồ chơi bị giam trong hậu viện, không ai quan tâm Cửu hoàng thúc sẽ nạp người nào làm thiếp.Nhưng mà…“Cửu hoàng thúc, ngươi nói câu kia ở biệt viện là có ý gì?” Giọng nói của Phượng Khương Trần cũng đã vỡ òa cùng, rốt cuộc thì nàng cũng phải nữ tử cố tình gây sự, hoặc là nói nàng vốn dĩ không cố tình gây sự, nàng rất rõ vị trí của mình, chưa từng yêu cầu những thứ xa vời mà nàng không với được.“Lời bổn vương nói là sự thật, đêm qua vốn là ngươi ở cạnh bổn vương, ngươi có thể phản bác sao? Phượng Khương Trần, đừng quan tâm bổn vương nói cái gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải tin tưởng bổn vương.” Giọng điệu của Cửu hoàng thúc nặng nề, con ngươi tĩnh mịch giống như nhuộm một tầng sương mù, để người ta không thấy rõ rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì, mưu tính cái gì…“Tin tưởng?” Phượng Khương Trần tự lẩm bẩm, có thể tin lời nói của nam nhân sao? Có thể tin lời nói của Cửu hoàng thúc sao?Mặc kệ nàng tin hay không thì nàng cũng phải chọn tin tưởng, không tin thì sao nàng có thể lấy Cửu hoàng thúc? Phượng Khương Trần nhìn hắn, giống như con bạc tuyệt vọng mang theo nỗi bi thương được ăn cả ngã về không: “Cửu hoàng thúc, ta tin ngươi.”Phượng Khương Trần để lại những lời này, mở cửa rồi nhảy xuống xe ngựa, không quan tâm đến y phục lộn xộn, dáng vẻ chật vật không tả nổi của mình mà bước nhanh về phía Phượng phủ.Càng tin tưởng lại càng không thể chấp nhận được việc bị phụ lòng và lừa dối, bởi vì đó là sự phản bội, ngay cả khi ngươi biết rằng không thể tin cậy…Cửu hoàng thúc ngồi ở chỗ cũ, không ngăn cản cũng không nói chuyện, nhìn bóng lưng cô độc của Phượng Khương Trần, lần đầu tiên hắn tự hỏi mình làm như vậy có quá đáng lắm không, cho dù hắn đã cố gắng để nàng chịu tổn thương ít nhất rồi, nhưng đó vẫn là tổn thương…“Đi thôi.” Cửu hoàng thúc thở dài đóng cửa xe ngựa.Tây Lăng Dao Hân xảy ra sự cố ở biệt viện của hắn, hắn phải trả giá một chút mới có thể xoa dịu cơn giận của hoàng thượng và hoàng thất Tây Lăng, bị hai làn sóng người để mắt tới cùng một lúc sẽ khiến rất nhiều việc trở nên bất tiện.“Phượng Khương Trần, ta mặc kệ ngươi tin hay không, bổn vương tin tưởng ngươi, tin ngươi có thể vượt qua mọi trở ngại.”Cửu hoàng thúc nhắm mắt dựa vào xe ngựa, bắt đầu nghỉ ngơi.Người gặp chuyện là công chúa của một quốc gia, sau này còn rất nhiều việc phải giải quyết, hắn nhất định phải bồi dưỡng tinh thần.…Tin!Nàng rất muốn tin tưởng vào Cửu hoàng thúc, nhưng rốt cuộc nàng nhận được cái gì?Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, tin đồn trong kinh thành tràn lan, lại một lần nữa nàng trở thành trung tâm của tin đồn.
Cưới Phượng Khương Trần? Trong thời gian ngắn là không thể nào, ngoại trừ thanh danh bên ngoài của Phượng Khương Trần, còn có điều quan trọng nhất chính là Phượng Khương Trần từng là vị hôn thê của Đông Lăng Tử Lăng, mà Đông Lăng Tử Lăng lại là cháu của hắn.
Coi như hắn không coi ai ra gì, xem thường phép tắc thì vẫn có một số việc không thể làm quá mức được, đến lúc đó người bị người đời chỉ trích không phải là hắn mà là Phượng Khương Trần, phép tắc của thế gian này luôn đối xử hà khắc với nữ tử hơn, thúc cưới vợ cháu, dù chỉ là đã từng là vị hôn thê cũng không thích hợp.
Hơn nữa, bây giờ hắn cũng không thích hợp cưới vợ, hắn cũng có điều khó xử của hắn!
Phượng Khương Trần ngẩn người ra.
Cửu hoàng thúc nói không sai, Cửu hoàng thúc muốn nạp nàng làm thiếp, nàng căn bản không thể từ chối, thiếp không giống với vợ, thiếp chỉ là một món đồ chơi bị giam trong hậu viện, không ai quan tâm Cửu hoàng thúc sẽ nạp người nào làm thiếp.
Nhưng mà…
“Cửu hoàng thúc, ngươi nói câu kia ở biệt viện là có ý gì?” Giọng nói của Phượng Khương Trần cũng đã vỡ òa cùng, rốt cuộc thì nàng cũng phải nữ tử cố tình gây sự, hoặc là nói nàng vốn dĩ không cố tình gây sự, nàng rất rõ vị trí của mình, chưa từng yêu cầu những thứ xa vời mà nàng không với được.
“Lời bổn vương nói là sự thật, đêm qua vốn là ngươi ở cạnh bổn vương, ngươi có thể phản bác sao? Phượng Khương Trần, đừng quan tâm bổn vương nói cái gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải tin tưởng bổn vương.
” Giọng điệu của Cửu hoàng thúc nặng nề, con ngươi tĩnh mịch giống như nhuộm một tầng sương mù, để người ta không thấy rõ rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì, mưu tính cái gì…
“Tin tưởng?” Phượng Khương Trần tự lẩm bẩm, có thể tin lời nói của nam nhân sao? Có thể tin lời nói của Cửu hoàng thúc sao?
Mặc kệ nàng tin hay không thì nàng cũng phải chọn tin tưởng, không tin thì sao nàng có thể lấy Cửu hoàng thúc? Phượng Khương Trần nhìn hắn, giống như con bạc tuyệt vọng mang theo nỗi bi thương được ăn cả ngã về không: “Cửu hoàng thúc, ta tin ngươi.
”
Phượng Khương Trần để lại những lời này, mở cửa rồi nhảy xuống xe ngựa, không quan tâm đến y phục lộn xộn, dáng vẻ chật vật không tả nổi của mình mà bước nhanh về phía Phượng phủ.
Càng tin tưởng lại càng không thể chấp nhận được việc bị phụ lòng và lừa dối, bởi vì đó là sự phản bội, ngay cả khi ngươi biết rằng không thể tin cậy…
Cửu hoàng thúc ngồi ở chỗ cũ, không ngăn cản cũng không nói chuyện, nhìn bóng lưng cô độc của Phượng Khương Trần, lần đầu tiên hắn tự hỏi mình làm như vậy có quá đáng lắm không, cho dù hắn đã cố gắng để nàng chịu tổn thương ít nhất rồi, nhưng đó vẫn là tổn thương…
“Đi thôi.
” Cửu hoàng thúc thở dài đóng cửa xe ngựa.
Tây Lăng Dao Hân xảy ra sự cố ở biệt viện của hắn, hắn phải trả giá một chút mới có thể xoa dịu cơn giận của hoàng thượng và hoàng thất Tây Lăng, bị hai làn sóng người để mắt tới cùng một lúc sẽ khiến rất nhiều việc trở nên bất tiện.
“Phượng Khương Trần, ta mặc kệ ngươi tin hay không, bổn vương tin tưởng ngươi, tin ngươi có thể vượt qua mọi trở ngại.
”
Cửu hoàng thúc nhắm mắt dựa vào xe ngựa, bắt đầu nghỉ ngơi.
Người gặp chuyện là công chúa của một quốc gia, sau này còn rất nhiều việc phải giải quyết, hắn nhất định phải bồi dưỡng tinh thần.
…
Tin!
Nàng rất muốn tin tưởng vào Cửu hoàng thúc, nhưng rốt cuộc nàng nhận được cái gì?
Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, tin đồn trong kinh thành tràn lan, lại một lần nữa nàng trở thành trung tâm của tin đồn.
Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… Cưới Phượng Khương Trần? Trong thời gian ngắn là không thể nào, ngoại trừ thanh danh bên ngoài của Phượng Khương Trần, còn có điều quan trọng nhất chính là Phượng Khương Trần từng là vị hôn thê của Đông Lăng Tử Lăng, mà Đông Lăng Tử Lăng lại là cháu của hắn.Coi như hắn không coi ai ra gì, xem thường phép tắc thì vẫn có một số việc không thể làm quá mức được, đến lúc đó người bị người đời chỉ trích không phải là hắn mà là Phượng Khương Trần, phép tắc của thế gian này luôn đối xử hà khắc với nữ tử hơn, thúc cưới vợ cháu, dù chỉ là đã từng là vị hôn thê cũng không thích hợp.Hơn nữa, bây giờ hắn cũng không thích hợp cưới vợ, hắn cũng có điều khó xử của hắn!Phượng Khương Trần ngẩn người ra.Cửu hoàng thúc nói không sai, Cửu hoàng thúc muốn nạp nàng làm thiếp, nàng căn bản không thể từ chối, thiếp không giống với vợ, thiếp chỉ là một món đồ chơi bị giam trong hậu viện, không ai quan tâm Cửu hoàng thúc sẽ nạp người nào làm thiếp.Nhưng mà…“Cửu hoàng thúc, ngươi nói câu kia ở biệt viện là có ý gì?” Giọng nói của Phượng Khương Trần cũng đã vỡ òa cùng, rốt cuộc thì nàng cũng phải nữ tử cố tình gây sự, hoặc là nói nàng vốn dĩ không cố tình gây sự, nàng rất rõ vị trí của mình, chưa từng yêu cầu những thứ xa vời mà nàng không với được.“Lời bổn vương nói là sự thật, đêm qua vốn là ngươi ở cạnh bổn vương, ngươi có thể phản bác sao? Phượng Khương Trần, đừng quan tâm bổn vương nói cái gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải tin tưởng bổn vương.” Giọng điệu của Cửu hoàng thúc nặng nề, con ngươi tĩnh mịch giống như nhuộm một tầng sương mù, để người ta không thấy rõ rốt cuộc hắn đang suy nghĩ cái gì, mưu tính cái gì…“Tin tưởng?” Phượng Khương Trần tự lẩm bẩm, có thể tin lời nói của nam nhân sao? Có thể tin lời nói của Cửu hoàng thúc sao?Mặc kệ nàng tin hay không thì nàng cũng phải chọn tin tưởng, không tin thì sao nàng có thể lấy Cửu hoàng thúc? Phượng Khương Trần nhìn hắn, giống như con bạc tuyệt vọng mang theo nỗi bi thương được ăn cả ngã về không: “Cửu hoàng thúc, ta tin ngươi.”Phượng Khương Trần để lại những lời này, mở cửa rồi nhảy xuống xe ngựa, không quan tâm đến y phục lộn xộn, dáng vẻ chật vật không tả nổi của mình mà bước nhanh về phía Phượng phủ.Càng tin tưởng lại càng không thể chấp nhận được việc bị phụ lòng và lừa dối, bởi vì đó là sự phản bội, ngay cả khi ngươi biết rằng không thể tin cậy…Cửu hoàng thúc ngồi ở chỗ cũ, không ngăn cản cũng không nói chuyện, nhìn bóng lưng cô độc của Phượng Khương Trần, lần đầu tiên hắn tự hỏi mình làm như vậy có quá đáng lắm không, cho dù hắn đã cố gắng để nàng chịu tổn thương ít nhất rồi, nhưng đó vẫn là tổn thương…“Đi thôi.” Cửu hoàng thúc thở dài đóng cửa xe ngựa.Tây Lăng Dao Hân xảy ra sự cố ở biệt viện của hắn, hắn phải trả giá một chút mới có thể xoa dịu cơn giận của hoàng thượng và hoàng thất Tây Lăng, bị hai làn sóng người để mắt tới cùng một lúc sẽ khiến rất nhiều việc trở nên bất tiện.“Phượng Khương Trần, ta mặc kệ ngươi tin hay không, bổn vương tin tưởng ngươi, tin ngươi có thể vượt qua mọi trở ngại.”Cửu hoàng thúc nhắm mắt dựa vào xe ngựa, bắt đầu nghỉ ngơi.Người gặp chuyện là công chúa của một quốc gia, sau này còn rất nhiều việc phải giải quyết, hắn nhất định phải bồi dưỡng tinh thần.…Tin!Nàng rất muốn tin tưởng vào Cửu hoàng thúc, nhưng rốt cuộc nàng nhận được cái gì?Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, tin đồn trong kinh thành tràn lan, lại một lần nữa nàng trở thành trung tâm của tin đồn.