Tác giả:

Phượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không…

Chương 751

Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… Ôn tồn lễ độ là lớp mặt nạ của Vương Cẩm Lăng, mà tấm mặt nạ này đã đeo lâu rồi, hắn không thể tháo xuống được nữa.Thấy Vương Cẩm Lăng như thế, Vương Thất cảm thấy trong lòng đau nhói, người ngoài chỉ thấy đại công tử Vương gia tương lai rộng mở, nhưng ai có thể thấu hiểu được nổi đau khổ trong lòng đại ca hắn.“Đại ca, đệ nghe nương nói mấy ngày nay sức khoẻ của huynh không được tốt lắm, sao còn ở bên ngoài hóng gió?’’“Khụ khụ, ta không sao.’’ Về điểm này, Vương Cẩm Lăng cũng giống Phượng Khương Trần, đều là người nói dối không thèm chớp mắt, rõ ràng là ho đến không thở nổi nhưng Vương Cẩm Lăng vẫn có thể nói mình không sao đâu.Vương Thất cũng không vạch trần, chỉ bước đến đỡ Vương Cẩm Lăng trở về phòng: “Đại ca, huynh đừng lo lắng, Phượng Khương Trần không phải là người bình thường, nàng không thể chết được đâu, chắc chắn thái y đã nói quá, đã hơn mười ngày rồi mà vẫn không thấy tin tức Phượng Khương Trần đã chết truyền ra.’’Vương Cẩm Lăng không nói gì, quay mặt nhìn về phía Hoàng cung, trong đôi mắt đen sâu thẳm loé lên những tia sáng khó lường…Tin đồn Phượng Khương Trần nguy kịch vẫn luôn treo ở đó, thách thức sự kiên nhẫn của tất cả mọi người, nửa tháng đầu, có người vẫn nhớ rõ tên nàng, tỉnh thoảng còn bàn luận về phận hồng nhan bạc mệnh Phượng Khương Trần này.Tấn Dương Hầu phu nhân và Ninh Quốc công phu nhân mấy lần dâng thẻ bài tiên cung cầu xin Hoàng hậu muốn đến Phượng phủ để thăm hỏi Phượng Khương Trần một chút, nhưng đều bị từ chối.An Yê, Dao Hoa và Tô Oản cũng thường xuyên nhắc đến Phượng Khương Trần bằng sự đồng cảm, mặc dù Phượng Khương Trần không quá nổi bật trong kinh thành nhưng cái tên này vẫn luôn vang vọng bên tai mọi người.Nhưng nửa tháng sau, không còn một ai nhớ đến Phượng Khương Trần nữa, bởi vì lễ mừng thọ của Hoàng thượng đã đến, lúc này tuyệt đối phải an phận thủ thường, ngoài mặt phải tỏ ra khiêm tốn, tuyệt đối không thể phạm vào điều cấm kỵ của Hoàng thượng.Các vị hoàng tử sống ở đất phong bên ngoài một năm cũng chỉ có thể trở lại kinh thành vào dịp này và dừng chân ở đây trong vòng một tháng.Dựa theo tác phong lúc trước, khi quay lại kinh thành, bọn họ sẽ âm thầm kết giao với các đại thần trong triều, để hiểu rõ mọi động tĩnh trong vòng một năm qua của kinh thành.Trước đây, Hoàng thượng đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng năm nay, cho dù Hoàng thượng mắt nhắm mắt mở đi chăng nữa, chúng Hoàng tử cũng không dám manh động.Nhị hoàng tử Vịnh Vương, Tam hoàng tử Hằng vương, Tứ hoàng tử Tề vương, Ngũ hoàng tử Châu vương, và Lục hoàng tử Thanh vương đóng giữ ở vùng biên giới Tây Lăng còn chưa đến kinh thành đã ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.Đừng nói đến việc kết giao với các vị đại thần mà ngay cả số lần ra ngoài cũng rất ít, sau khi đến kinh thành, ngoại trừ vào cung bái kiến Hoàng thượng ra thì tất cả đều đóng cửa không xuất đầu lộ diện.Các Hoàng tử thông minh thức thời như thế, Hoàng thượng cảm thấy cực kỳ hài lòng nên cũng tỏ ra dịu dàng thân thiết với các con mình.Các vị Hoàng tử ngoài mặt cam chịu, hành động cẩn thận, cụp đuôi làm người nhưng trong lòng lại âm thầm mắng mỏ Phượng Khương Trần, nàng ta rõ ràng là đã lợi dụng bọn họ làm ván đầu để lấy lòng Hoàng thượng.Chỉ bằng mấy câu nói của mình, Phượng Khương Trần đã trở thành kẻ thù công khai của tất cả Hoàng tử.Từ trước đến nay Lý Tưởng vẫn luôn ăn uống điều độ, tinh thần thoạt nhìn rất tốt, chỉ là vết thương của hắn rất quỳ quái, cứ mỗi lần sắp kết vảy thì ngày hôm sau lại nứt ra, tình trạng này cứ lặp đi lặp lại như thế khiến hắn bây giờ cũng chỉ có thể nói một vài câu đơn giản.

Ôn tồn lễ độ là lớp mặt nạ của Vương Cẩm Lăng, mà tấm mặt nạ này đã đeo lâu rồi, hắn không thể tháo xuống được nữa.

Thấy Vương Cẩm Lăng như thế, Vương Thất cảm thấy trong lòng đau nhói, người ngoài chỉ thấy đại công tử Vương gia tương lai rộng mở, nhưng ai có thể thấu hiểu được nổi đau khổ trong lòng đại ca hắn.

“Đại ca, đệ nghe nương nói mấy ngày nay sức khoẻ của huynh không được tốt lắm, sao còn ở bên ngoài hóng gió?’’

“Khụ khụ, ta không sao.

’’ Về điểm này, Vương Cẩm Lăng cũng giống Phượng Khương Trần, đều là người nói dối không thèm chớp mắt, rõ ràng là ho đến không thở nổi nhưng Vương Cẩm Lăng vẫn có thể nói mình không sao đâu.

Vương Thất cũng không vạch trần, chỉ bước đến đỡ Vương Cẩm Lăng trở về phòng: “Đại ca, huynh đừng lo lắng, Phượng Khương Trần không phải là người bình thường, nàng không thể chết được đâu, chắc chắn thái y đã nói quá, đã hơn mười ngày rồi mà vẫn không thấy tin tức Phượng Khương Trần đã chết truyền ra.

’’

Vương Cẩm Lăng không nói gì, quay mặt nhìn về phía Hoàng cung, trong đôi mắt đen sâu thẳm loé lên những tia sáng khó lường…

Tin đồn Phượng Khương Trần nguy kịch vẫn luôn treo ở đó, thách thức sự kiên nhẫn của tất cả mọi người, nửa tháng đầu, có người vẫn nhớ rõ tên nàng, tỉnh thoảng còn bàn luận về phận hồng nhan bạc mệnh Phượng Khương Trần này.

Tấn Dương Hầu phu nhân và Ninh Quốc công phu nhân mấy lần dâng thẻ bài tiên cung cầu xin Hoàng hậu muốn đến Phượng phủ để thăm hỏi Phượng Khương Trần một chút, nhưng đều bị từ chối.

An Yê, Dao Hoa và Tô Oản cũng thường xuyên nhắc đến Phượng Khương Trần bằng sự đồng cảm, mặc dù Phượng Khương Trần không quá nổi bật trong kinh thành nhưng cái tên này vẫn luôn vang vọng bên tai mọi người.

Nhưng nửa tháng sau, không còn một ai nhớ đến Phượng Khương Trần nữa, bởi vì lễ mừng thọ của Hoàng thượng đã đến, lúc này tuyệt đối phải an phận thủ thường, ngoài mặt phải tỏ ra khiêm tốn, tuyệt đối không thể phạm vào điều cấm kỵ của Hoàng thượng.

Các vị hoàng tử sống ở đất phong bên ngoài một năm cũng chỉ có thể trở lại kinh thành vào dịp này và dừng chân ở đây trong vòng một tháng.

Dựa theo tác phong lúc trước, khi quay lại kinh thành, bọn họ sẽ âm thầm kết giao với các đại thần trong triều, để hiểu rõ mọi động tĩnh trong vòng một năm qua của kinh thành.

Trước đây, Hoàng thượng đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng năm nay, cho dù Hoàng thượng mắt nhắm mắt mở đi chăng nữa, chúng Hoàng tử cũng không dám manh động.

Nhị hoàng tử Vịnh Vương, Tam hoàng tử Hằng vương, Tứ hoàng tử Tề vương, Ngũ hoàng tử Châu vương, và Lục hoàng tử Thanh vương đóng giữ ở vùng biên giới Tây Lăng còn chưa đến kinh thành đã ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.

Đừng nói đến việc kết giao với các vị đại thần mà ngay cả số lần ra ngoài cũng rất ít, sau khi đến kinh thành, ngoại trừ vào cung bái kiến Hoàng thượng ra thì tất cả đều đóng cửa không xuất đầu lộ diện.

Các Hoàng tử thông minh thức thời như thế, Hoàng thượng cảm thấy cực kỳ hài lòng nên cũng tỏ ra dịu dàng thân thiết với các con mình.

Các vị Hoàng tử ngoài mặt cam chịu, hành động cẩn thận, cụp đuôi làm người nhưng trong lòng lại âm thầm mắng mỏ Phượng Khương Trần, nàng ta rõ ràng là đã lợi dụng bọn họ làm ván đầu để lấy lòng Hoàng thượng.

Chỉ bằng mấy câu nói của mình, Phượng Khương Trần đã trở thành kẻ thù công khai của tất cả Hoàng tử.

Từ trước đến nay Lý Tưởng vẫn luôn ăn uống điều độ, tinh thần thoạt nhìn rất tốt, chỉ là vết thương của hắn rất quỳ quái, cứ mỗi lần sắp kết vảy thì ngày hôm sau lại nứt ra, tình trạng này cứ lặp đi lặp lại như thế khiến hắn bây giờ cũng chỉ có thể nói một vài câu đơn giản.

Thần Y Vương Phi Bị Vứt BỏTác giả: Tg HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngPhượng Khương Trần thật không dám tin tưởng những gì mình nhìn thấy hôm nay không phải là ngày cưới của nàng sao? Làm sao mà nàng lại có thể tỉnh dậy ở cổng thành quần áo thì lại xốc xếch chứ. Cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình nửa người dưới khá tốt còn có một cái quần mà nửa người trên thì trừ cái yếm bên ngoài cũng chỉ còn một dải lụa mỏng màu đỏ. Dải lụa mỏng trượt xuống da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dấu vết tím bầm trên da thịt kia cũng hiện tương đối rõ ràng. Tình huống này nếu đặt ở hiện đại thì cũng chẳng có gì thậm chí có thể coi là bảo thủ nhưng nơi này là cổ đại đó! Đó là cái thời cổ đại phải bọc thân thể kín mít trừ mặt và tay thì chỗ nào cũng không được để lộ ra ngoài đó! Mà cái này còn không phải là thứ nghiêm trọng nhất nghiêm trọng nhất là cái bộ dạng này của nàng còn bị mọi người vây xem. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phượng Khương Trần cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây trừ việc hôm nay nàng phải gả cho thất hoàng tử đương triều Đông Lăng Tử Lãng ra cũng không… Ôn tồn lễ độ là lớp mặt nạ của Vương Cẩm Lăng, mà tấm mặt nạ này đã đeo lâu rồi, hắn không thể tháo xuống được nữa.Thấy Vương Cẩm Lăng như thế, Vương Thất cảm thấy trong lòng đau nhói, người ngoài chỉ thấy đại công tử Vương gia tương lai rộng mở, nhưng ai có thể thấu hiểu được nổi đau khổ trong lòng đại ca hắn.“Đại ca, đệ nghe nương nói mấy ngày nay sức khoẻ của huynh không được tốt lắm, sao còn ở bên ngoài hóng gió?’’“Khụ khụ, ta không sao.’’ Về điểm này, Vương Cẩm Lăng cũng giống Phượng Khương Trần, đều là người nói dối không thèm chớp mắt, rõ ràng là ho đến không thở nổi nhưng Vương Cẩm Lăng vẫn có thể nói mình không sao đâu.Vương Thất cũng không vạch trần, chỉ bước đến đỡ Vương Cẩm Lăng trở về phòng: “Đại ca, huynh đừng lo lắng, Phượng Khương Trần không phải là người bình thường, nàng không thể chết được đâu, chắc chắn thái y đã nói quá, đã hơn mười ngày rồi mà vẫn không thấy tin tức Phượng Khương Trần đã chết truyền ra.’’Vương Cẩm Lăng không nói gì, quay mặt nhìn về phía Hoàng cung, trong đôi mắt đen sâu thẳm loé lên những tia sáng khó lường…Tin đồn Phượng Khương Trần nguy kịch vẫn luôn treo ở đó, thách thức sự kiên nhẫn của tất cả mọi người, nửa tháng đầu, có người vẫn nhớ rõ tên nàng, tỉnh thoảng còn bàn luận về phận hồng nhan bạc mệnh Phượng Khương Trần này.Tấn Dương Hầu phu nhân và Ninh Quốc công phu nhân mấy lần dâng thẻ bài tiên cung cầu xin Hoàng hậu muốn đến Phượng phủ để thăm hỏi Phượng Khương Trần một chút, nhưng đều bị từ chối.An Yê, Dao Hoa và Tô Oản cũng thường xuyên nhắc đến Phượng Khương Trần bằng sự đồng cảm, mặc dù Phượng Khương Trần không quá nổi bật trong kinh thành nhưng cái tên này vẫn luôn vang vọng bên tai mọi người.Nhưng nửa tháng sau, không còn một ai nhớ đến Phượng Khương Trần nữa, bởi vì lễ mừng thọ của Hoàng thượng đã đến, lúc này tuyệt đối phải an phận thủ thường, ngoài mặt phải tỏ ra khiêm tốn, tuyệt đối không thể phạm vào điều cấm kỵ của Hoàng thượng.Các vị hoàng tử sống ở đất phong bên ngoài một năm cũng chỉ có thể trở lại kinh thành vào dịp này và dừng chân ở đây trong vòng một tháng.Dựa theo tác phong lúc trước, khi quay lại kinh thành, bọn họ sẽ âm thầm kết giao với các đại thần trong triều, để hiểu rõ mọi động tĩnh trong vòng một năm qua của kinh thành.Trước đây, Hoàng thượng đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng năm nay, cho dù Hoàng thượng mắt nhắm mắt mở đi chăng nữa, chúng Hoàng tử cũng không dám manh động.Nhị hoàng tử Vịnh Vương, Tam hoàng tử Hằng vương, Tứ hoàng tử Tề vương, Ngũ hoàng tử Châu vương, và Lục hoàng tử Thanh vương đóng giữ ở vùng biên giới Tây Lăng còn chưa đến kinh thành đã ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.Đừng nói đến việc kết giao với các vị đại thần mà ngay cả số lần ra ngoài cũng rất ít, sau khi đến kinh thành, ngoại trừ vào cung bái kiến Hoàng thượng ra thì tất cả đều đóng cửa không xuất đầu lộ diện.Các Hoàng tử thông minh thức thời như thế, Hoàng thượng cảm thấy cực kỳ hài lòng nên cũng tỏ ra dịu dàng thân thiết với các con mình.Các vị Hoàng tử ngoài mặt cam chịu, hành động cẩn thận, cụp đuôi làm người nhưng trong lòng lại âm thầm mắng mỏ Phượng Khương Trần, nàng ta rõ ràng là đã lợi dụng bọn họ làm ván đầu để lấy lòng Hoàng thượng.Chỉ bằng mấy câu nói của mình, Phượng Khương Trần đã trở thành kẻ thù công khai của tất cả Hoàng tử.Từ trước đến nay Lý Tưởng vẫn luôn ăn uống điều độ, tinh thần thoạt nhìn rất tốt, chỉ là vết thương của hắn rất quỳ quái, cứ mỗi lần sắp kết vảy thì ngày hôm sau lại nứt ra, tình trạng này cứ lặp đi lặp lại như thế khiến hắn bây giờ cũng chỉ có thể nói một vài câu đơn giản.

Chương 751