Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…
Chương 10
Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Ôi ngon quáNhược Nhược vô tư gấp thức ăn, cô nhìn quanh bàn đúng là những món cô chưa được nếm nào là gà hầm hải sâm, tổ yến, cua hoàng đế, chả cá anh vũ! còn nhiều món ăn đắt tiền đang bày trước mặt cô_Giá c*̉a một bữa ăn thế này bằng số tiền cả năm gia đình tôi kiếm được đóNhược Nhược ngây thơ nhìn Uyển Uyển, còn Thiên Phong và Ôn Thiếu Phàm thì không thèm ngó cô một cái, hôm nay Uyển Uyển mời cô đi ăn, là lần đầu cô đến nhà hàng đất tiền nên mặt cô cứ ngây ra nhìn rất ngốc_Không ngờ Thiếu Phàm c*̃ng đi, anh tưởng Phàm không thích đi chung với cỏ dại chứ_Anh lo ăn đi_Uyển Uyển cảm ơn cô đã nói giúp tôi_Tôi không nói cái bếp đó là do tôi thì cô có yên không? Lo ăn đi!Uyển Uyển gấp thức ăn cho cô, bộ dạng c*̉a Nhược Nhược Nhược thật khiến cho tâm trạng c*̉a Ôn Thiếu Phàm bị ảnh hưởng, tản băng trong lòng sắp bị sức nóng làm cho tan chảy_Tôi! ăn đâyNhược Nhược ăn rất ngon miệng, cô rất tự nhiên thưởng thức và không bỏ sót món nào hết_Tiểu Nhược, lần sau đến nhà tôi! nấu ăn nha!_Hụ hụ!_Anh làm sao vậy Thiên Phong?_Em ít giao du với cô ta đi_Đã có lần mình nghe Tiểu Đy nói, Tiểu Đy từ chối Ôn chủ tịch là vì không chịu nỗi cung cách c*̉a gia đình họ Ôn, đúng là người c*̀ng đẳng cấp thì có khác, luôn coi thường người khácNhược Nhược nhìn Uyển Uyển và Thiên Phong nói chuyện, cô biết không dễ gì chung bàn với mấy người thượng lưu này, đã ăn c*̉a họ chắc chắn sẽ có nhiều chuyện rắc rối trước mắt_Phàm soái gấp thức ăn cho tiểu Nhược điUyển Uyển tinh ranh nháy mắt bày trò_Cô ta không có tay à?Ôn Thiếu Phàm chẳng những không gấp thức ăn cho cô mà còn nói lời lạnh lùng, ngay cả khi ăn thần thái cũng chẳng thể hiện điều gì là vui tươi, bản thân luôn luôn lạnh lẽo muôn năm_Hừ! không biết con gái ngoài kia thích anh vì cái gì? quá lạnh lùngUyển Uyển chán nản nhìn anh, anh thì tất nhiên không quan tâm lời cô nói_Tôi nghĩ đó không phải là lạnh lùng đâu, mà là bệnh vô cảm đó, bệnh này nguy hiểmNhược Nhược len lén ngẩn lên nhìn mặt anh, lúc Uyển Uyển nói thì anh không thèm để ý còn cô vừa mở miệng thì anh nhìn chằm chằm làm cô sợ quá đang ăn bỗng nghẹn họng và sặc luôn_Hụ! hụ!_Hụ!_Tiểu Nhược, cô sao vậy? tiểu Nhược? Phàm soái anh làm gì đi chứ!Do là Uyển Uyển ngồi đối diện cô nên rất lo lắng, còn anh ngồi ngang hàng với cô thế mà vẫn dửng dưng_Hụ! hụ!́Ôn Thiếu Phàm dán hai mắt vào đĩa hải sâm trước mặt tay cầm đũa thản nhiên gấp, tay còn lại vỗ nhẹ lên đầu cô mấy cái, anh cao tay thật, mém tí là cô nghẹn chết rồi, gương mặt còn không thèm xoay nhìn cô khổ sở ra sao_Ha ha tiểu Nhược trông tức cười quá, nhưng mà rất đáng yêu_Tiểu Uyển, anh đã nói em đừng giao du với cô ta mà, thật phiền, Phàm à! trên đời này dù không còn ai để yêu thì c*̃ng chừa cô ta ra nha! hừ!Ôn Thiên Phong lên tiếng, nói chung anh mà mở miệng ra thì chỉ có lời cay nghiệt, anh em nhà họ Ôn giống nhau kinh khủng, dù là họ chỉ là anh em họ_Chắc chắn rồi, cô ta chỉ đáng làm tiểu mậtÔn Thiếu Phàm nói xong, anh đảo mắt nhìn khắp người cô cười chế giễuĂn xong, Nhược Nhược ra về, cô tiếp tục nghĩ ngợi_Đã nói đi kiếm tiền, không kiếm được tiền còn đi ăn với người ta hic!_Đúng rồi! có người giúp mình kiếm tiền trong thời gian ngắn, sao không nghĩ ra sớm nhỉ?Nhược Nhược nhớ ra một người có thể giúp cô, cô đi nhanh đến Clup AAA_Mạch Hùng, xin hãy giúp emNhược Nhược đang lay lay cánh tay c*̉a một người, anh ta đang hút thuốc bên một góc c*̉a Clup, Mạch Hùng là người cô thích thầm trong nhiều năm, có lần cô đã tỏ tình với người đàng ông này nhưng anh ta từ chối, cô buồn lắm từ đó c*̃ng không dám yêu ai nữa, năm tháng đơn phương làm cô quá mệt mỏi, Mạch Hùng là người trông coi Clup AAA, có thể anh ta có cách giúp cô_Lâu quá không có gặp em, khỏe không?Mạch Hùng lướt mắt trên người cô, tên này chẳng đàng hoàng tí nào_Em vẫn khỏe, em kể hết cho anh nghe rồi đó, giúp em với, em không muốn liên quan đến Ôn gia_Được! được anh giúp em chuyện nhỏ mà cưngMạch Hùng đưa điếu thuốc lên môi cô, cô gượng ép phải hút_Hụ..hụ! giúp giúp em đi mai em phải đi làm rồi không có thời gian_Chỉ cần một đêm là em có tiềnMạch Hùng quyết định sẽ bán cô qua biên giới nhưng trước tiên phải thưởng thức cô đã
_Ôi ngon quá
Nhược Nhược vô tư gấp thức ăn, cô nhìn quanh bàn đúng là những món cô chưa được nếm nào là gà hầm hải sâm, tổ yến, cua hoàng đế, chả cá anh vũ! còn nhiều món ăn đắt tiền đang bày trước mặt cô
_Giá c*̉a một bữa ăn thế này bằng số tiền cả năm gia đình tôi kiếm được đó
Nhược Nhược ngây thơ nhìn Uyển Uyển, còn Thiên Phong và Ôn Thiếu Phàm thì không thèm ngó cô một cái, hôm nay Uyển Uyển mời cô đi ăn, là lần đầu cô đến nhà hàng đất tiền nên mặt cô cứ ngây ra nhìn rất ngốc
_Không ngờ Thiếu Phàm c*̃ng đi, anh tưởng Phàm không thích đi chung với cỏ dại chứ
_Anh lo ăn đi
_Uyển Uyển cảm ơn cô đã nói giúp tôi
_Tôi không nói cái bếp đó là do tôi thì cô có yên không? Lo ăn đi!
Uyển Uyển gấp thức ăn cho cô, bộ dạng c*̉a Nhược Nhược Nhược thật khiến cho tâm trạng c*̉a Ôn Thiếu Phàm bị ảnh hưởng, tản băng trong lòng sắp bị sức nóng làm cho tan chảy
_Tôi! ăn đây
Nhược Nhược ăn rất ngon miệng, cô rất tự nhiên thưởng thức và không bỏ sót món nào hết
_Tiểu Nhược, lần sau đến nhà tôi! nấu ăn nha!
_Hụ hụ!
_Anh làm sao vậy Thiên Phong?
_Em ít giao du với cô ta đi
_Đã có lần mình nghe Tiểu Đy nói, Tiểu Đy từ chối Ôn chủ tịch là vì không chịu nỗi cung cách c*̉a gia đình họ Ôn, đúng là người c*̀ng đẳng cấp thì có khác, luôn coi thường người khác
Nhược Nhược nhìn Uyển Uyển và Thiên Phong nói chuyện, cô biết không dễ gì chung bàn với mấy người thượng lưu này, đã ăn c*̉a họ chắc chắn sẽ có nhiều chuyện rắc rối trước mắt
_Phàm soái gấp thức ăn cho tiểu Nhược đi
Uyển Uyển tinh ranh nháy mắt bày trò
_Cô ta không có tay à?
Ôn Thiếu Phàm chẳng những không gấp thức ăn cho cô mà còn nói lời lạnh lùng, ngay cả khi ăn thần thái cũng chẳng thể hiện điều gì là vui tươi, bản thân luôn luôn lạnh lẽo muôn năm
_Hừ! không biết con gái ngoài kia thích anh vì cái gì? quá lạnh lùng
Uyển Uyển chán nản nhìn anh, anh thì tất nhiên không quan tâm lời cô nói
_Tôi nghĩ đó không phải là lạnh lùng đâu, mà là bệnh vô cảm đó, bệnh này nguy hiểm
Nhược Nhược len lén ngẩn lên nhìn mặt anh, lúc Uyển Uyển nói thì anh không thèm để ý còn cô vừa mở miệng thì anh nhìn chằm chằm làm cô sợ quá đang ăn bỗng nghẹn họng và sặc luôn
_Hụ! hụ!
_Hụ!
_Tiểu Nhược, cô sao vậy? tiểu Nhược? Phàm soái anh làm gì đi chứ!
Do là Uyển Uyển ngồi đối diện cô nên rất lo lắng, còn anh ngồi ngang hàng với cô thế mà vẫn dửng dưng
_Hụ! hụ!
́Ôn Thiếu Phàm dán hai mắt vào đĩa hải sâm trước mặt tay cầm đũa thản nhiên gấp, tay còn lại vỗ nhẹ lên đầu cô mấy cái, anh cao tay thật, mém tí là cô nghẹn chết rồi, gương mặt còn không thèm xoay nhìn cô khổ sở ra sao
_Ha ha tiểu Nhược trông tức cười quá, nhưng mà rất đáng yêu
_Tiểu Uyển, anh đã nói em đừng giao du với cô ta mà, thật phiền, Phàm à! trên đời này dù không còn ai để yêu thì c*̃ng chừa cô ta ra nha! hừ!
Ôn Thiên Phong lên tiếng, nói chung anh mà mở miệng ra thì chỉ có lời cay nghiệt, anh em nhà họ Ôn giống nhau kinh khủng, dù là họ chỉ là anh em họ
_Chắc chắn rồi, cô ta chỉ đáng làm tiểu mật
Ôn Thiếu Phàm nói xong, anh đảo mắt nhìn khắp người cô cười chế giễu
Ăn xong, Nhược Nhược ra về, cô tiếp tục nghĩ ngợi
_Đã nói đi kiếm tiền, không kiếm được tiền còn đi ăn với người ta hic!
_Đúng rồi! có người giúp mình kiếm tiền trong thời gian ngắn, sao không nghĩ ra sớm nhỉ?
Nhược Nhược nhớ ra một người có thể giúp cô, cô đi nhanh đến Clup AAA
_Mạch Hùng, xin hãy giúp em
Nhược Nhược đang lay lay cánh tay c*̉a một người, anh ta đang hút thuốc bên một góc c*̉a Clup, Mạch Hùng là người cô thích thầm trong nhiều năm, có lần cô đã tỏ tình với người đàng ông này nhưng anh ta từ chối, cô buồn lắm từ đó c*̃ng không dám yêu ai nữa, năm tháng đơn phương làm cô quá mệt mỏi, Mạch Hùng là người trông coi Clup AAA, có thể anh ta có cách giúp cô
_Lâu quá không có gặp em, khỏe không?
Mạch Hùng lướt mắt trên người cô, tên này chẳng đàng hoàng tí nào
_Em vẫn khỏe, em kể hết cho anh nghe rồi đó, giúp em với, em không muốn liên quan đến Ôn gia
_Được! được anh giúp em chuyện nhỏ mà cưng
Mạch Hùng đưa điếu thuốc lên môi cô, cô gượng ép phải hút
_Hụ.
.
hụ! giúp giúp em đi mai em phải đi làm rồi không có thời gian
_Chỉ cần một đêm là em có tiền
Mạch Hùng quyết định sẽ bán cô qua biên giới nhưng trước tiên phải thưởng thức cô đã
Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Ôi ngon quáNhược Nhược vô tư gấp thức ăn, cô nhìn quanh bàn đúng là những món cô chưa được nếm nào là gà hầm hải sâm, tổ yến, cua hoàng đế, chả cá anh vũ! còn nhiều món ăn đắt tiền đang bày trước mặt cô_Giá c*̉a một bữa ăn thế này bằng số tiền cả năm gia đình tôi kiếm được đóNhược Nhược ngây thơ nhìn Uyển Uyển, còn Thiên Phong và Ôn Thiếu Phàm thì không thèm ngó cô một cái, hôm nay Uyển Uyển mời cô đi ăn, là lần đầu cô đến nhà hàng đất tiền nên mặt cô cứ ngây ra nhìn rất ngốc_Không ngờ Thiếu Phàm c*̃ng đi, anh tưởng Phàm không thích đi chung với cỏ dại chứ_Anh lo ăn đi_Uyển Uyển cảm ơn cô đã nói giúp tôi_Tôi không nói cái bếp đó là do tôi thì cô có yên không? Lo ăn đi!Uyển Uyển gấp thức ăn cho cô, bộ dạng c*̉a Nhược Nhược Nhược thật khiến cho tâm trạng c*̉a Ôn Thiếu Phàm bị ảnh hưởng, tản băng trong lòng sắp bị sức nóng làm cho tan chảy_Tôi! ăn đâyNhược Nhược ăn rất ngon miệng, cô rất tự nhiên thưởng thức và không bỏ sót món nào hết_Tiểu Nhược, lần sau đến nhà tôi! nấu ăn nha!_Hụ hụ!_Anh làm sao vậy Thiên Phong?_Em ít giao du với cô ta đi_Đã có lần mình nghe Tiểu Đy nói, Tiểu Đy từ chối Ôn chủ tịch là vì không chịu nỗi cung cách c*̉a gia đình họ Ôn, đúng là người c*̀ng đẳng cấp thì có khác, luôn coi thường người khácNhược Nhược nhìn Uyển Uyển và Thiên Phong nói chuyện, cô biết không dễ gì chung bàn với mấy người thượng lưu này, đã ăn c*̉a họ chắc chắn sẽ có nhiều chuyện rắc rối trước mắt_Phàm soái gấp thức ăn cho tiểu Nhược điUyển Uyển tinh ranh nháy mắt bày trò_Cô ta không có tay à?Ôn Thiếu Phàm chẳng những không gấp thức ăn cho cô mà còn nói lời lạnh lùng, ngay cả khi ăn thần thái cũng chẳng thể hiện điều gì là vui tươi, bản thân luôn luôn lạnh lẽo muôn năm_Hừ! không biết con gái ngoài kia thích anh vì cái gì? quá lạnh lùngUyển Uyển chán nản nhìn anh, anh thì tất nhiên không quan tâm lời cô nói_Tôi nghĩ đó không phải là lạnh lùng đâu, mà là bệnh vô cảm đó, bệnh này nguy hiểmNhược Nhược len lén ngẩn lên nhìn mặt anh, lúc Uyển Uyển nói thì anh không thèm để ý còn cô vừa mở miệng thì anh nhìn chằm chằm làm cô sợ quá đang ăn bỗng nghẹn họng và sặc luôn_Hụ! hụ!_Hụ!_Tiểu Nhược, cô sao vậy? tiểu Nhược? Phàm soái anh làm gì đi chứ!Do là Uyển Uyển ngồi đối diện cô nên rất lo lắng, còn anh ngồi ngang hàng với cô thế mà vẫn dửng dưng_Hụ! hụ!́Ôn Thiếu Phàm dán hai mắt vào đĩa hải sâm trước mặt tay cầm đũa thản nhiên gấp, tay còn lại vỗ nhẹ lên đầu cô mấy cái, anh cao tay thật, mém tí là cô nghẹn chết rồi, gương mặt còn không thèm xoay nhìn cô khổ sở ra sao_Ha ha tiểu Nhược trông tức cười quá, nhưng mà rất đáng yêu_Tiểu Uyển, anh đã nói em đừng giao du với cô ta mà, thật phiền, Phàm à! trên đời này dù không còn ai để yêu thì c*̃ng chừa cô ta ra nha! hừ!Ôn Thiên Phong lên tiếng, nói chung anh mà mở miệng ra thì chỉ có lời cay nghiệt, anh em nhà họ Ôn giống nhau kinh khủng, dù là họ chỉ là anh em họ_Chắc chắn rồi, cô ta chỉ đáng làm tiểu mậtÔn Thiếu Phàm nói xong, anh đảo mắt nhìn khắp người cô cười chế giễuĂn xong, Nhược Nhược ra về, cô tiếp tục nghĩ ngợi_Đã nói đi kiếm tiền, không kiếm được tiền còn đi ăn với người ta hic!_Đúng rồi! có người giúp mình kiếm tiền trong thời gian ngắn, sao không nghĩ ra sớm nhỉ?Nhược Nhược nhớ ra một người có thể giúp cô, cô đi nhanh đến Clup AAA_Mạch Hùng, xin hãy giúp emNhược Nhược đang lay lay cánh tay c*̉a một người, anh ta đang hút thuốc bên một góc c*̉a Clup, Mạch Hùng là người cô thích thầm trong nhiều năm, có lần cô đã tỏ tình với người đàng ông này nhưng anh ta từ chối, cô buồn lắm từ đó c*̃ng không dám yêu ai nữa, năm tháng đơn phương làm cô quá mệt mỏi, Mạch Hùng là người trông coi Clup AAA, có thể anh ta có cách giúp cô_Lâu quá không có gặp em, khỏe không?Mạch Hùng lướt mắt trên người cô, tên này chẳng đàng hoàng tí nào_Em vẫn khỏe, em kể hết cho anh nghe rồi đó, giúp em với, em không muốn liên quan đến Ôn gia_Được! được anh giúp em chuyện nhỏ mà cưngMạch Hùng đưa điếu thuốc lên môi cô, cô gượng ép phải hút_Hụ..hụ! giúp giúp em đi mai em phải đi làm rồi không có thời gian_Chỉ cần một đêm là em có tiềnMạch Hùng quyết định sẽ bán cô qua biên giới nhưng trước tiên phải thưởng thức cô đã