Nhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng…
Chương 11
Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Em! em không làm chuyện xấu đâu nha_Ơ đâu có, là chuyện tốt, chỉ là tiếp rượu cho khách vip trên phòng thôi mà, em làm được đúng không?_Ờ ! ờ!_Cố lên Nhược NhượcNhược Nhược hít một hơi, cô ngao ngán việc sắp làm nhưng cứ nghĩ đến bản mặt đóng băng c*̉a Ôn Thiếu Phàm thì cô rất quyết tâm Mạch Hùng cười đểu, cô không hề biết cô đang vướng vào một âm mưu ghê gớm_Hôm đó anh từ chối em, nhưng trên giường thì không có từ chối đâu cưng! hehe con mồi ngon, được giá!._Tiểu Nhược không có nhà hả?Tự Thiên Đy đến tìm Nhược Nhược nhưng cô không có nhà, cho nên Lâm Phương Phương ra nói chuyện với cô_Cô có biết Nhược Nhược đi đâu không? tôi gọi cho cô ấy không được_Sao gọi không được chứ? lúc nãy tôi gọi Tiểu Nhược còn nói đang đi ăn với Ôn chủ tịch mà_Với Thiếu Phàm???Tự Thiên Đy bất ngờ trước câu nói c*̉a Tiểu Phương_Tôi biết rồiTự Thiên Đy vội vã bỏ vào xe và bỏ đi_Ê..nè! không vào nhà đợi hả? sao tự dưng giận vậy?Phương Phương gọi với theo, nhưng Thiên Đy vẫn bỏ đi, trên xe cô bất đầu suy nghĩ_Tiểu Nhược bảo mình từ chối, rồi nó vào tập đoàn làm mà không nói mình, mình đưa quà nó c*̃ng không chuyển, xưa giờ có cho nó gặp nó c*̃ng không muốn biết mặt Phàm, sao hôm nay lại đi ăn chung? Hay là nó nhận ra trong đêm đó là mình? Không! nó ngu ngốc như vậy chắc không phát hiện ra đâuTrong đầu Thiên Đy bỗng nghĩ ngợi lung tung, cô bắt đầu có cái nhìn khác về Nhược Nhược_Tiểu Nhược chắc hôm nay không về nhà rồiPhương Phương khóa cửa cô đi ngủ, còn Nhược Nhược thì!_Anh đưa em đi đâu vậy?Mạch Hùng lôi kéo cô lên tầng 2, ở tầng trệt nhạc to ồn ào không tiện thực hiện ý đồ_Em lên phòng ngủ đi, anh hứa sáng mai em sẽ có tiền_Nhưng em phải đi làm_Em muốn bây giờ luôn à! hehe được! được thôiNhược Nhược vẫn chưa nhận ra ý đồ xấu xa của tên này, cô vì quá gấp kiếm tiền nên khồn hề đề phòng***1 giờ đêm_Trương Nam đâu?Ôn Thiếu Phàm chuẩn bị lên máy bay đi Mỹ thăm bà nội, mẹ và bố, anh sang Mỹ đón họ để dự lễ kỷ niệm hãng hàng không sắp tới , anh không thấy trợ lý riêng đây hết nên hỏi_Thưa đại thiếu gia, Trương Nam nghe nói đại thiếu gia cho nghĩ phép thì đã đi chơi luôn rồi ạ, để tôi gọi ngay!_Anh đang ở đâu?Tồn Thư bực dọc gọi, Trương Nam đang vui vẻ với cô gái trẻ trong phòng víp! ở Clup AAA_Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!_Ngoan! anh thương!_Tránh xa tôi ra huhu_Ở đây ồn quá, đợi tôi tíTrương Nam ra ngoài nghe điện thoại vì xung quanh quá ồn ào mấy căn phòng còn không được cách âm, cửa nẻo thì lỏng lẽo_Nói tiếp nói tiếp!_Ôn đại thiếu gia đang tìm anh kìa_Cô lừa tôi à? giờ này Ôn thiếu đã lên máy bay! hừ đừng phiền để tôi vui vẻ nghe chưa, mất hứng, cô liệu hồn đóTồn Thư mở loa cho nên những gì Trương Nam nói đều lọt vào tai Ôn Thiếu Phàm_Mau về đi, đây là chuyến bay riêng, bay lúc nào không được, hãng hàng không là c*̉a Ôn thiếu mà! tôi nói!._Im đi bà cô! hừ!Trương Nam bưc dọc đá vào cánh cửa phòng bên cạnh vô tình làm cửa bật ra!_Nhược Nhược? cô ta bán thân! ?Giọng nói c*̉a Trương Nam vang đều đều bên tai Ôn Thiếu Phàm, anh khựng lại ở cuối đường, trước mặt Trương Nam là cảnh tượng có người đàng ông lạ cập vai cô gái trẻ, nhìn tới nhìn lui người đó chính là Nhược Nhược_Hủy chuyến bay_Hả?Tồn Thư giật mình, cô không tin vào những gì mình đã nghe_Còn! còn!_Cô được về nhà, không cần theo tôi!_Nhược Nhược c*̃ng ghê thật, thôi mình lo chuyện mìnhTrương Nam trở lại phòng vui vẻ c*̀ng gái đẹp, bên phòng bên kia, bây giờ Nhược Nhược mới nhận ra mình bị lừa_Bỏ tôi ra!_Hức!_Tiểu Nhược ngoan, anh thươngMạch Hùng khống chế Nhược Nhược, nảy giờ hắn c*̃ng đã nhẫn tâm xé gần rách hết váy áo c*̉a cô_Đến đây_Không, bỏ tôi ra!_Lúc trước thích anh lắm mà, muốn có tiền thì phải thế!._Bốp! !!!Năm dấu tay in lên mặt Nhược Nhược, mặt cô đỏ lên, cô ôm mặt! cô càng khán cự hắn ta càng đánh cô nhẫn tâm hơn_Hức!_Đến đây đi cưng, nếu không anh tát cho vỡ mặtMạch Hùng kéo Nhược Nhược vào lòng, cô bây giờ đã sợ đến xanh mặt, nhưng vẫn cố chống lại_Bỏ tôi ra, tôi không cần tiền c*̉a anh nữa! hức_Bốp! !_Con này ngonMạch Hùng tát cho cô cái nữa, anh trói tay rồi trói chân cô lại, Mạch Hùng quăng cô lên giường, anh ta lột sạch quần áo c*̉a cô, cô tủi nhục khi trên người cô chỉ còn bộ đồ lót_Thử xem em chạy đi đâu_A! hức có ai không! cứu! cứu_Muốn có tiền nhanh thì phải thế đó cưngMạch Hùng vỗ nhẹ vào mặt cô, tên khốn nạn đảo mắt trên người cô
_Em! em không làm chuyện xấu đâu nha
_Ơ đâu có, là chuyện tốt, chỉ là tiếp rượu cho khách vip trên phòng thôi mà, em làm được đúng không?
_Ờ ! ờ!
_Cố lên Nhược Nhược
Nhược Nhược hít một hơi, cô ngao ngán việc sắp làm nhưng cứ nghĩ đến bản mặt đóng băng c*̉a Ôn Thiếu Phàm thì cô rất quyết tâm Mạch Hùng cười đểu, cô không hề biết cô đang vướng vào một âm mưu ghê gớm
_Hôm đó anh từ chối em, nhưng trên giường thì không có từ chối đâu cưng! hehe con mồi ngon, được giá
!.
_Tiểu Nhược không có nhà hả?
Tự Thiên Đy đến tìm Nhược Nhược nhưng cô không có nhà, cho nên Lâm Phương Phương ra nói chuyện với cô
_Cô có biết Nhược Nhược đi đâu không? tôi gọi cho cô ấy không được
_Sao gọi không được chứ? lúc nãy tôi gọi Tiểu Nhược còn nói đang đi ăn với Ôn chủ tịch mà
_Với Thiếu Phàm???
Tự Thiên Đy bất ngờ trước câu nói c*̉a Tiểu Phương
_Tôi biết rồi
Tự Thiên Đy vội vã bỏ vào xe và bỏ đi
_Ê.
.
nè! không vào nhà đợi hả? sao tự dưng giận vậy?
Phương Phương gọi với theo, nhưng Thiên Đy vẫn bỏ đi, trên xe cô bất đầu suy nghĩ
_Tiểu Nhược bảo mình từ chối, rồi nó vào tập đoàn làm mà không nói mình, mình đưa quà nó c*̃ng không chuyển, xưa giờ có cho nó gặp nó c*̃ng không muốn biết mặt Phàm, sao hôm nay lại đi ăn chung? Hay là nó nhận ra trong đêm đó là mình? Không! nó ngu ngốc như vậy chắc không phát hiện ra đâu
Trong đầu Thiên Đy bỗng nghĩ ngợi lung tung, cô bắt đầu có cái nhìn khác về Nhược Nhược
_Tiểu Nhược chắc hôm nay không về nhà rồi
Phương Phương khóa cửa cô đi ngủ, còn Nhược Nhược thì!
_Anh đưa em đi đâu vậy?
Mạch Hùng lôi kéo cô lên tầng 2, ở tầng trệt nhạc to ồn ào không tiện thực hiện ý đồ
_Em lên phòng ngủ đi, anh hứa sáng mai em sẽ có tiền
_Nhưng em phải đi làm
_Em muốn bây giờ luôn à! hehe được! được thôi
Nhược Nhược vẫn chưa nhận ra ý đồ xấu xa của tên này, cô vì quá gấp kiếm tiền nên khồn hề đề phòng
***
1 giờ đêm
_Trương Nam đâu?
Ôn Thiếu Phàm chuẩn bị lên máy bay đi Mỹ thăm bà nội, mẹ và bố, anh sang Mỹ đón họ để dự lễ kỷ niệm hãng hàng không sắp tới , anh không thấy trợ lý riêng đây hết nên hỏi
_Thưa đại thiếu gia, Trương Nam nghe nói đại thiếu gia cho nghĩ phép thì đã đi chơi luôn rồi ạ, để tôi gọi ngay!
_Anh đang ở đâu?
Tồn Thư bực dọc gọi, Trương Nam đang vui vẻ với cô gái trẻ trong phòng víp! ở Clup AAA
_Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!
_Ngoan! anh thương!
_Tránh xa tôi ra huhu
_Ở đây ồn quá, đợi tôi tí
Trương Nam ra ngoài nghe điện thoại vì xung quanh quá ồn ào mấy căn phòng còn không được cách âm, cửa nẻo thì lỏng lẽo
_Nói tiếp nói tiếp!
_Ôn đại thiếu gia đang tìm anh kìa
_Cô lừa tôi à? giờ này Ôn thiếu đã lên máy bay! hừ đừng phiền để tôi vui vẻ nghe chưa, mất hứng, cô liệu hồn đó
Tồn Thư mở loa cho nên những gì Trương Nam nói đều lọt vào tai Ôn Thiếu Phàm
_Mau về đi, đây là chuyến bay riêng, bay lúc nào không được, hãng hàng không là c*̉a Ôn thiếu mà! tôi nói!.
_Im đi bà cô! hừ!
Trương Nam bưc dọc đá vào cánh cửa phòng bên cạnh vô tình làm cửa bật ra!
_Nhược Nhược? cô ta bán thân! ?
Giọng nói c*̉a Trương Nam vang đều đều bên tai Ôn Thiếu Phàm, anh khựng lại ở cuối đường, trước mặt Trương Nam là cảnh tượng có người đàng ông lạ cập vai cô gái trẻ, nhìn tới nhìn lui người đó chính là Nhược Nhược
_Hủy chuyến bay
_Hả?
Tồn Thư giật mình, cô không tin vào những gì mình đã nghe
_Còn! còn!
_Cô được về nhà, không cần theo tôi
!
_Nhược Nhược c*̃ng ghê thật, thôi mình lo chuyện mình
Trương Nam trở lại phòng vui vẻ c*̀ng gái đẹp, bên phòng bên kia, bây giờ Nhược Nhược mới nhận ra mình bị lừa
_Bỏ tôi ra!
_Hức!
_Tiểu Nhược ngoan, anh thương
Mạch Hùng khống chế Nhược Nhược, nảy giờ hắn c*̃ng đã nhẫn tâm xé gần rách hết váy áo c*̉a cô
_Đến đây
_Không, bỏ tôi ra!
_Lúc trước thích anh lắm mà, muốn có tiền thì phải thế!.
_Bốp! !!!
Năm dấu tay in lên mặt Nhược Nhược, mặt cô đỏ lên, cô ôm mặt! cô càng khán cự hắn ta càng đánh cô nhẫn tâm hơn
_Hức!
_Đến đây đi cưng, nếu không anh tát cho vỡ mặt
Mạch Hùng kéo Nhược Nhược vào lòng, cô bây giờ đã sợ đến xanh mặt, nhưng vẫn cố chống lại
_Bỏ tôi ra, tôi không cần tiền c*̉a anh nữa! hức
_Bốp! !
_Con này ngon
Mạch Hùng tát cho cô cái nữa, anh trói tay rồi trói chân cô lại, Mạch Hùng quăng cô lên giường, anh ta lột sạch quần áo c*̉a cô, cô tủi nhục khi trên người cô chỉ còn bộ đồ lót
_Thử xem em chạy đi đâu
_A! hức có ai không! cứu! cứu
_Muốn có tiền nhanh thì phải thế đó cưng
Mạch Hùng vỗ nhẹ vào mặt cô, tên khốn nạn đảo mắt trên người cô
Không Nghĩ Sẽ Yêu EmTác giả: thuytinh103Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhược Nhược đứng trước tòa cao ốc có kiến trúc cực kỳ đẹp và sang trọng, hôm nay Nhược Nhược bận váy đỏ c*̀ng áo len bông trắng, cô c*̃ng chỉnh sửa tóc một tý, tóc cô khá ngắn chỉ tầm ngang vai, cô để mái ngang nhìn trẻ trung và rất dễ thương, cô chăm chút bản thân rất kỷ có điều là cô làm sao có vinh dự vào làm việc ở cái nơi hoành tráng này chứ? chẳng qua là cô được nhận vào làm! nhân viên dọn vệ sinh, nhưng ngay cả nhân viên chính thức c*̃ng không được mà chỉ là tạp vụ ba tháng _Xin chào, tôi là Nhược Nhược, nhân viên vệ!. Mọi người trong phòng tản ra, cô hơi đơ người nhưng nhìn lại cô mới thấy đây không giống với phòng dọn vệ sinh cho lắm! mà hình như là phòng kế hoạch thì phải, cô c*́i người !. _Xin! xin lỗi, tôi nhầm Nhược Nhược quay ra ngoài cô nhắm đường mà đi, c*̃ng chẳng ai quan tâm cô cả, chỗ này c*̃ng khá lớn nên cô c*̃ng chưa biết xoay sở thế nào _Đi thẳng… _Em! em không làm chuyện xấu đâu nha_Ơ đâu có, là chuyện tốt, chỉ là tiếp rượu cho khách vip trên phòng thôi mà, em làm được đúng không?_Ờ ! ờ!_Cố lên Nhược NhượcNhược Nhược hít một hơi, cô ngao ngán việc sắp làm nhưng cứ nghĩ đến bản mặt đóng băng c*̉a Ôn Thiếu Phàm thì cô rất quyết tâm Mạch Hùng cười đểu, cô không hề biết cô đang vướng vào một âm mưu ghê gớm_Hôm đó anh từ chối em, nhưng trên giường thì không có từ chối đâu cưng! hehe con mồi ngon, được giá!._Tiểu Nhược không có nhà hả?Tự Thiên Đy đến tìm Nhược Nhược nhưng cô không có nhà, cho nên Lâm Phương Phương ra nói chuyện với cô_Cô có biết Nhược Nhược đi đâu không? tôi gọi cho cô ấy không được_Sao gọi không được chứ? lúc nãy tôi gọi Tiểu Nhược còn nói đang đi ăn với Ôn chủ tịch mà_Với Thiếu Phàm???Tự Thiên Đy bất ngờ trước câu nói c*̉a Tiểu Phương_Tôi biết rồiTự Thiên Đy vội vã bỏ vào xe và bỏ đi_Ê..nè! không vào nhà đợi hả? sao tự dưng giận vậy?Phương Phương gọi với theo, nhưng Thiên Đy vẫn bỏ đi, trên xe cô bất đầu suy nghĩ_Tiểu Nhược bảo mình từ chối, rồi nó vào tập đoàn làm mà không nói mình, mình đưa quà nó c*̃ng không chuyển, xưa giờ có cho nó gặp nó c*̃ng không muốn biết mặt Phàm, sao hôm nay lại đi ăn chung? Hay là nó nhận ra trong đêm đó là mình? Không! nó ngu ngốc như vậy chắc không phát hiện ra đâuTrong đầu Thiên Đy bỗng nghĩ ngợi lung tung, cô bắt đầu có cái nhìn khác về Nhược Nhược_Tiểu Nhược chắc hôm nay không về nhà rồiPhương Phương khóa cửa cô đi ngủ, còn Nhược Nhược thì!_Anh đưa em đi đâu vậy?Mạch Hùng lôi kéo cô lên tầng 2, ở tầng trệt nhạc to ồn ào không tiện thực hiện ý đồ_Em lên phòng ngủ đi, anh hứa sáng mai em sẽ có tiền_Nhưng em phải đi làm_Em muốn bây giờ luôn à! hehe được! được thôiNhược Nhược vẫn chưa nhận ra ý đồ xấu xa của tên này, cô vì quá gấp kiếm tiền nên khồn hề đề phòng***1 giờ đêm_Trương Nam đâu?Ôn Thiếu Phàm chuẩn bị lên máy bay đi Mỹ thăm bà nội, mẹ và bố, anh sang Mỹ đón họ để dự lễ kỷ niệm hãng hàng không sắp tới , anh không thấy trợ lý riêng đây hết nên hỏi_Thưa đại thiếu gia, Trương Nam nghe nói đại thiếu gia cho nghĩ phép thì đã đi chơi luôn rồi ạ, để tôi gọi ngay!_Anh đang ở đâu?Tồn Thư bực dọc gọi, Trương Nam đang vui vẻ với cô gái trẻ trong phòng víp! ở Clup AAA_Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!_Ngoan! anh thương!_Tránh xa tôi ra huhu_Ở đây ồn quá, đợi tôi tíTrương Nam ra ngoài nghe điện thoại vì xung quanh quá ồn ào mấy căn phòng còn không được cách âm, cửa nẻo thì lỏng lẽo_Nói tiếp nói tiếp!_Ôn đại thiếu gia đang tìm anh kìa_Cô lừa tôi à? giờ này Ôn thiếu đã lên máy bay! hừ đừng phiền để tôi vui vẻ nghe chưa, mất hứng, cô liệu hồn đóTồn Thư mở loa cho nên những gì Trương Nam nói đều lọt vào tai Ôn Thiếu Phàm_Mau về đi, đây là chuyến bay riêng, bay lúc nào không được, hãng hàng không là c*̉a Ôn thiếu mà! tôi nói!._Im đi bà cô! hừ!Trương Nam bưc dọc đá vào cánh cửa phòng bên cạnh vô tình làm cửa bật ra!_Nhược Nhược? cô ta bán thân! ?Giọng nói c*̉a Trương Nam vang đều đều bên tai Ôn Thiếu Phàm, anh khựng lại ở cuối đường, trước mặt Trương Nam là cảnh tượng có người đàng ông lạ cập vai cô gái trẻ, nhìn tới nhìn lui người đó chính là Nhược Nhược_Hủy chuyến bay_Hả?Tồn Thư giật mình, cô không tin vào những gì mình đã nghe_Còn! còn!_Cô được về nhà, không cần theo tôi!_Nhược Nhược c*̃ng ghê thật, thôi mình lo chuyện mìnhTrương Nam trở lại phòng vui vẻ c*̀ng gái đẹp, bên phòng bên kia, bây giờ Nhược Nhược mới nhận ra mình bị lừa_Bỏ tôi ra!_Hức!_Tiểu Nhược ngoan, anh thươngMạch Hùng khống chế Nhược Nhược, nảy giờ hắn c*̃ng đã nhẫn tâm xé gần rách hết váy áo c*̉a cô_Đến đây_Không, bỏ tôi ra!_Lúc trước thích anh lắm mà, muốn có tiền thì phải thế!._Bốp! !!!Năm dấu tay in lên mặt Nhược Nhược, mặt cô đỏ lên, cô ôm mặt! cô càng khán cự hắn ta càng đánh cô nhẫn tâm hơn_Hức!_Đến đây đi cưng, nếu không anh tát cho vỡ mặtMạch Hùng kéo Nhược Nhược vào lòng, cô bây giờ đã sợ đến xanh mặt, nhưng vẫn cố chống lại_Bỏ tôi ra, tôi không cần tiền c*̉a anh nữa! hức_Bốp! !_Con này ngonMạch Hùng tát cho cô cái nữa, anh trói tay rồi trói chân cô lại, Mạch Hùng quăng cô lên giường, anh ta lột sạch quần áo c*̉a cô, cô tủi nhục khi trên người cô chỉ còn bộ đồ lót_Thử xem em chạy đi đâu_A! hức có ai không! cứu! cứu_Muốn có tiền nhanh thì phải thế đó cưngMạch Hùng vỗ nhẹ vào mặt cô, tên khốn nạn đảo mắt trên người cô