Tác giả:

Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…

Chương 263: 263: Lời Cầu Xin Của Mẹ Lê

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý là người mà trong lúc bạn không đề phòng cho bạn kinh ngạc và lãng mạn lớn nhất.Có thể là một hành động, hoặc chỉ là một vài từ.Trước đó, bọn họ thậm chí còn không xuất hiện đi đăng ký kết hôn, giấy chứng nhận là do sai người khác dựa vào quan hệ đi làm, nhưng hiện giờ hắn lại nhớ kỹ kỷ niệm ngày cưới của bọn họ.Mặt Lê Cảnh Trí rạng rỡ, đáy lòng cảm thấy ấm áp.Hắn thực sự rất để tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng bắt đầu bảo vệ nó.Lê Cảnh Trí bị dày vò, ngày hôm sau không chịu đi đến công ty, hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ tức giận ôm cô, hôn sâu rồi rời đi.Lăng Ý đi rồi, cô lại chui vào chăn ngủ tiếp.Mãi cho đến buổi trưa, cô chuẩn bị hâm lại thức ăn hôm qua lại bị mẹ Lê gọi một cú điện thoại kêu cô đi ra ngoài.Lê Cảnh Trí lập tức thả đồ trong tay, thay quần áo, vội vàng đi tới.Viên Vũ đến sớm, gọi sẵn món ăn, ngồi trong phòng chờ."Mẹ, đường hơi tắc.Con xin lỗi để mẹ chờ lâu.""Không sao, mẹ cũng mới đến một lúc, gọi trước món ăn." Viên Vũ nhìn con gái âu yếm: "Mẹ biết con thích ăn gì, lâu rồi mẹ không ăn cùng con."Từ khi Lê Cảnh Trí gả vào nhà họ Lăng, cơ hội hai mẹ con gặp nhau đã ít lại càng ít hơn.Lê Cảnh Trí nắm tay Viên Vũ, dịu dàng nói: "Mẹ, nếu mẹ nhớ con, lúc nào mẹ cũng có thể gọi con ra ngoài ăn."Ánh mắt Viên Vũ tối sầm.Gọi cô ra ngoài ăn chứ không phải tới nhà cô ăn cơm.Rốt cuộc đứa trẻ Lê Cảnh Trí này cũng chỉ là người ngoài.Viên Vũ đến sớm, gọi món ăn trước, tất cả các món ăn dần dần được mang lên.Lê Cảnh Trí thấy mẹ đối xử tốt với mình, không nghĩ nhiều, vui vẻ ăn cơm.Nhưng đến cuối cùng, lại khiến cô không nuốt nổi."Cảnh Trí, mẹ biết con là đứa con ngoan, cũng biết cuộc hôn nhân của con và Lăng tổng mới đầu cũng không dễ dàng gì.Mẹ đã theo dõi con suốt cả chặng đường.Từ khi em gái con phải cắt bỏ t* c*ng, cả người nó đều không ổn, không hoạt bát như trước, như biến thành người khác, cả ngày ủ rũ.""Bác sĩ nói là bệnh trầm cảm nhưng mẹ bảo thế nào nó cũng không chịu đến bệnh viện." Viên Vũ nói xong lại rơi nước mắt.Lê Cảnh Trí rút khăn giấy đưa cho bà, không nỡ thấy mẹ khóc, mặc dù cô muốn tránh xa gia đình của mình, nhưng cô vẫn đồng ý lùi một bước: "Vậy để con tìm thời gian, quay về khuyên con bé.Hay là con tìm cho con bé một bác sĩ khác?""Không cần, không cần, những thứ đó mẹ và cha con đã làm rồi, nhưng không có tác dụng gì cả."Lê Cảnh Trí dừng lại, chờ Viên Vũ không khóc nữa, mới hỏi: "Mẹ, mẹ nói với con những thứ này là muốn con làm thế nào?""Nhã Trí thích Lăng tổng, nó thích đến mức chấp nhận có con với cậu ta, vì Lăng tổng nên con bé mới phá thai, thậm chí mất đi t* c*ng." Viên Vũ thút thít, kéo tay con gái lớn, cầu xin: "Nhã Trí đã mất đi thứ quý giá nhất của người phụ nữ, con có thể suy nghĩ cho em con một chút, nhường nó một bước không?"Lê Cảnh Trí bị sốc: "Mẹ, mẹ có biết mẹ đang nói gì không?""Mẹ biết, đương nhiên mẹ biết mẹ đang nói gì, nhưng mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ không đành lòng để em gái con biến thành bộ dạng như bây giờ.Bệnh trầm cảm cũng là bệnh, sẽ chết người.Hiện giờ có biết bao người chết vì bệnh trầm cảm, mẹ sợ con gái của mẹ sẽ không còn nữa.".

Lăng Ý là người mà trong lúc bạn không đề phòng cho bạn kinh ngạc và lãng mạn lớn nhất.Có thể là một hành động, hoặc chỉ là một vài từ.Trước đó, bọn họ thậm chí còn không xuất hiện đi đăng ký kết hôn, giấy chứng nhận là do sai người khác dựa vào quan hệ đi làm, nhưng hiện giờ hắn lại nhớ kỹ kỷ niệm ngày cưới của bọn họ.Mặt Lê Cảnh Trí rạng rỡ, đáy lòng cảm thấy ấm áp.Hắn thực sự rất để tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng bắt đầu bảo vệ nó.Lê Cảnh Trí bị dày vò, ngày hôm sau không chịu đi đến công ty, hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ tức giận ôm cô, hôn sâu rồi rời đi.Lăng Ý đi rồi, cô lại chui vào chăn ngủ tiếp.Mãi cho đến buổi trưa, cô chuẩn bị hâm lại thức ăn hôm qua lại bị mẹ Lê gọi một cú điện thoại kêu cô đi ra ngoài.Lê Cảnh Trí lập tức thả đồ trong tay, thay quần áo, vội vàng đi tới.Viên Vũ đến sớm, gọi sẵn món ăn, ngồi trong phòng chờ."Mẹ, đường hơi tắc.

Con xin lỗi để mẹ chờ lâu.""Không sao, mẹ cũng mới đến một lúc, gọi trước món ăn." Viên Vũ nhìn con gái âu yếm: "Mẹ biết con thích ăn gì, lâu rồi mẹ không ăn cùng con."Từ khi Lê Cảnh Trí gả vào nhà họ Lăng, cơ hội hai mẹ con gặp nhau đã ít lại càng ít hơn.Lê Cảnh Trí nắm tay Viên Vũ, dịu dàng nói: "Mẹ, nếu mẹ nhớ con, lúc nào mẹ cũng có thể gọi con ra ngoài ăn."Ánh mắt Viên Vũ tối sầm.Gọi cô ra ngoài ăn chứ không phải tới nhà cô ăn cơm.Rốt cuộc đứa trẻ Lê Cảnh Trí này cũng chỉ là người ngoài.Viên Vũ đến sớm, gọi món ăn trước, tất cả các món ăn dần dần được mang lên.Lê Cảnh Trí thấy mẹ đối xử tốt với mình, không nghĩ nhiều, vui vẻ ăn cơm.Nhưng đến cuối cùng, lại khiến cô không nuốt nổi."Cảnh Trí, mẹ biết con là đứa con ngoan, cũng biết cuộc hôn nhân của con và Lăng tổng mới đầu cũng không dễ dàng gì.

Mẹ đã theo dõi con suốt cả chặng đường.

Từ khi em gái con phải cắt bỏ t* c*ng, cả người nó đều không ổn, không hoạt bát như trước, như biến thành người khác, cả ngày ủ rũ.""Bác sĩ nói là bệnh trầm cảm nhưng mẹ bảo thế nào nó cũng không chịu đến bệnh viện." Viên Vũ nói xong lại rơi nước mắt.Lê Cảnh Trí rút khăn giấy đưa cho bà, không nỡ thấy mẹ khóc, mặc dù cô muốn tránh xa gia đình của mình, nhưng cô vẫn đồng ý lùi một bước: "Vậy để con tìm thời gian, quay về khuyên con bé.

Hay là con tìm cho con bé một bác sĩ khác?""Không cần, không cần, những thứ đó mẹ và cha con đã làm rồi, nhưng không có tác dụng gì cả."Lê Cảnh Trí dừng lại, chờ Viên Vũ không khóc nữa, mới hỏi: "Mẹ, mẹ nói với con những thứ này là muốn con làm thế nào?""Nhã Trí thích Lăng tổng, nó thích đến mức chấp nhận có con với cậu ta, vì Lăng tổng nên con bé mới phá thai, thậm chí mất đi t* c*ng." Viên Vũ thút thít, kéo tay con gái lớn, cầu xin: "Nhã Trí đã mất đi thứ quý giá nhất của người phụ nữ, con có thể suy nghĩ cho em con một chút, nhường nó một bước không?"Lê Cảnh Trí bị sốc: "Mẹ, mẹ có biết mẹ đang nói gì không?""Mẹ biết, đương nhiên mẹ biết mẹ đang nói gì, nhưng mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ không đành lòng để em gái con biến thành bộ dạng như bây giờ.

Bệnh trầm cảm cũng là bệnh, sẽ chết người.

Hiện giờ có biết bao người chết vì bệnh trầm cảm, mẹ sợ con gái của mẹ sẽ không còn nữa.".

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý là người mà trong lúc bạn không đề phòng cho bạn kinh ngạc và lãng mạn lớn nhất.Có thể là một hành động, hoặc chỉ là một vài từ.Trước đó, bọn họ thậm chí còn không xuất hiện đi đăng ký kết hôn, giấy chứng nhận là do sai người khác dựa vào quan hệ đi làm, nhưng hiện giờ hắn lại nhớ kỹ kỷ niệm ngày cưới của bọn họ.Mặt Lê Cảnh Trí rạng rỡ, đáy lòng cảm thấy ấm áp.Hắn thực sự rất để tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng bắt đầu bảo vệ nó.Lê Cảnh Trí bị dày vò, ngày hôm sau không chịu đi đến công ty, hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ tức giận ôm cô, hôn sâu rồi rời đi.Lăng Ý đi rồi, cô lại chui vào chăn ngủ tiếp.Mãi cho đến buổi trưa, cô chuẩn bị hâm lại thức ăn hôm qua lại bị mẹ Lê gọi một cú điện thoại kêu cô đi ra ngoài.Lê Cảnh Trí lập tức thả đồ trong tay, thay quần áo, vội vàng đi tới.Viên Vũ đến sớm, gọi sẵn món ăn, ngồi trong phòng chờ."Mẹ, đường hơi tắc.Con xin lỗi để mẹ chờ lâu.""Không sao, mẹ cũng mới đến một lúc, gọi trước món ăn." Viên Vũ nhìn con gái âu yếm: "Mẹ biết con thích ăn gì, lâu rồi mẹ không ăn cùng con."Từ khi Lê Cảnh Trí gả vào nhà họ Lăng, cơ hội hai mẹ con gặp nhau đã ít lại càng ít hơn.Lê Cảnh Trí nắm tay Viên Vũ, dịu dàng nói: "Mẹ, nếu mẹ nhớ con, lúc nào mẹ cũng có thể gọi con ra ngoài ăn."Ánh mắt Viên Vũ tối sầm.Gọi cô ra ngoài ăn chứ không phải tới nhà cô ăn cơm.Rốt cuộc đứa trẻ Lê Cảnh Trí này cũng chỉ là người ngoài.Viên Vũ đến sớm, gọi món ăn trước, tất cả các món ăn dần dần được mang lên.Lê Cảnh Trí thấy mẹ đối xử tốt với mình, không nghĩ nhiều, vui vẻ ăn cơm.Nhưng đến cuối cùng, lại khiến cô không nuốt nổi."Cảnh Trí, mẹ biết con là đứa con ngoan, cũng biết cuộc hôn nhân của con và Lăng tổng mới đầu cũng không dễ dàng gì.Mẹ đã theo dõi con suốt cả chặng đường.Từ khi em gái con phải cắt bỏ t* c*ng, cả người nó đều không ổn, không hoạt bát như trước, như biến thành người khác, cả ngày ủ rũ.""Bác sĩ nói là bệnh trầm cảm nhưng mẹ bảo thế nào nó cũng không chịu đến bệnh viện." Viên Vũ nói xong lại rơi nước mắt.Lê Cảnh Trí rút khăn giấy đưa cho bà, không nỡ thấy mẹ khóc, mặc dù cô muốn tránh xa gia đình của mình, nhưng cô vẫn đồng ý lùi một bước: "Vậy để con tìm thời gian, quay về khuyên con bé.Hay là con tìm cho con bé một bác sĩ khác?""Không cần, không cần, những thứ đó mẹ và cha con đã làm rồi, nhưng không có tác dụng gì cả."Lê Cảnh Trí dừng lại, chờ Viên Vũ không khóc nữa, mới hỏi: "Mẹ, mẹ nói với con những thứ này là muốn con làm thế nào?""Nhã Trí thích Lăng tổng, nó thích đến mức chấp nhận có con với cậu ta, vì Lăng tổng nên con bé mới phá thai, thậm chí mất đi t* c*ng." Viên Vũ thút thít, kéo tay con gái lớn, cầu xin: "Nhã Trí đã mất đi thứ quý giá nhất của người phụ nữ, con có thể suy nghĩ cho em con một chút, nhường nó một bước không?"Lê Cảnh Trí bị sốc: "Mẹ, mẹ có biết mẹ đang nói gì không?""Mẹ biết, đương nhiên mẹ biết mẹ đang nói gì, nhưng mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ không đành lòng để em gái con biến thành bộ dạng như bây giờ.Bệnh trầm cảm cũng là bệnh, sẽ chết người.Hiện giờ có biết bao người chết vì bệnh trầm cảm, mẹ sợ con gái của mẹ sẽ không còn nữa.".

Chương 263: 263: Lời Cầu Xin Của Mẹ Lê