Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 264: 264: Mẹ Sẽ Không Đứng Dậy Nếu Con Không Chấp Nhận
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… "Mẹ, chuyện này quá hoang đường, con không làm được.Xin mẹ đừng ép con." Lê Cảnh Trí khổ sở gọi tiếng "mẹ", có người mẹ nào sẽ nói với con những lời như thế không?"Không phải là muốn con nhường lại Lăng tổng, chỉ cần con chia một chút cho em gái con là được.""Xin lỗi, con ăn no rồi, con đi trước." Lê Cảnh Trí bị những lời của bà làm cho choáng váng.Muốn cô chia sẻ chồng mình với Nhã Trí?Hai chị em cùng chung một chồng?Chuyện này quá hoang đường, đúng là đáng sợ."Cảnh Trí, con cũng biết mẹ thương con nhất, mẹ xin con, đồng ý với mẹ được không? Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên mẹ cầu xin con."Viên Vũ yêu nhất là Lê Nhã Trí, Lê Nhã Trí là miếng thịt từ người bà rơi ra.Cho nên bà chỉ có thể cố gắng thuyết phục người không phải ruột thịt là Lê Cảnh Trí, hy vọng cô có thể đồng ý.Cho dù Lê Cảnh Trí không phải con gái ruột, nhưng từ nhỏ bà vẫn nuôi cô như con đẻ, sao chỉ có một yêu cầu nhỏ như vậy mà cô cũng không đồng ý?"Mẹ biết, yêu cầu này rất quá đáng, nhưng so với tính mạng của em gái con, đây chỉ là một hy sinh nhỏ bé, Cảnh Trí, con giúp em gái con được không? Mẹ xin con." Cơ thể của Lê Nhã Trí đã ổn, nhưng luôn làm một số chuyện rất đáng sợ.Nửa đêm, Lê Nhã Trí đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới tầng, nói là nhìn xem có người phụ nữ nào lên xe người đàn ông khác hay không.Hiện giờ, cô ta thậm chí còn không ngồi xe do đàn ông lái, nói là nhìn thấy đàn ông đã buồn nôn.Trong lúc tắm rửa, cô ta dùng sức cọ da thịt, cọ rách cả da, dường như muốn g**t ch*t bản thân.Viên Vũ bị dọa sợ, Lê Nhã Trí là con gái duy nhất của bà, bà không cho phép Lê Nhã Trí được xảy ra bất kỳ chuyện gì."Mẹ, bệnh trầm cảm cũng là bệnh, nhưng không nhất định sẽ chết, bệnh trầm cảm có thể chữa." Cánh tay Lê Cảnh Trí bị Viên Vũ nắm lấy, không thoát ra được: "Mẹ có biết mẹ nói những lời đó là trái với luân thường không? Nhã Trí hồ đồ thì thôi đi, cho đến giờ mẹ là người lý trí nhất trong nhà, sao mẹ có thể nói những lời như vậy?""Mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ xin con, chẳng lẽ con lạnh lùng muốn nhìn em gái con chết ở nhà sao?"Viên Vũ thấy thái độ của Lê Cảnh Trí không hề dịu đi, bà trực tiếp quỳ xuống: "Nếu như con không đồng ý, mẹ sẽ không đứng lên.Cảnh Trí, từ nhỏ mẹ là người hiểu con nhất, cầu xin con đồng ý với mẹ đi, chỉ có một yêu cầu nhỏ như thế thôi, con đồng ý với mẹ đi."Mẹ quỳ trước mặt con gái, luôn miệng nói cầu xin.Những khách hàng ngồi xung quanh cũng đưa mắt nhìn sang đây.Lê Cảnh Trí tiến thoái lưỡng nam, cổ họng nghẹn lại: "Mẹ! "Viên Vũ thấy thế, thậm chí còn dùng sức dập đầu xuống đất, trên trán sưng đỏ: "Mẹ xin con, nếu con không đồng ý, mẹ sẽ quỳ mãi ở đây.Nếu em gái con không còn, mẹ cũng không muốn sống nữa."Lê Cảnh Trí hít sâu một hơi, kéo Viên Vũ dậy: "Con đồng ý, con đồng ý là được.""Cảnh Trí, con gái ngoan của mẹ, mẹ biết con sẽ đồng ý mà." Viên Vũ vui vẻ lau nước mắt, bà còn định nói gì đó với cô, nhưng cô không nghe nổi nữa.Cô cầm lấy túi xách, chạy trốn.Viên Vũ nhìn bóng lưng hoảng sợ của con gái, trong lòng cảm thấy khó chịu.Bà cũng không muốn ép cô, nhưng bà hết cách rồi, Nhã Trí quá khó lay chuyển! Nếu như Nhã Trí không mất đi t* c*ng, có chết bà cũng không đồng ý làm chuyện như vậy..
"Mẹ, chuyện này quá hoang đường, con không làm được.
Xin mẹ đừng ép con.
" Lê Cảnh Trí khổ sở gọi tiếng "mẹ", có người mẹ nào sẽ nói với con những lời như thế không?"Không phải là muốn con nhường lại Lăng tổng, chỉ cần con chia một chút cho em gái con là được.
""Xin lỗi, con ăn no rồi, con đi trước.
" Lê Cảnh Trí bị những lời của bà làm cho choáng váng.
Muốn cô chia sẻ chồng mình với Nhã Trí?Hai chị em cùng chung một chồng?Chuyện này quá hoang đường, đúng là đáng sợ.
"Cảnh Trí, con cũng biết mẹ thương con nhất, mẹ xin con, đồng ý với mẹ được không? Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên mẹ cầu xin con.
"Viên Vũ yêu nhất là Lê Nhã Trí, Lê Nhã Trí là miếng thịt từ người bà rơi ra.
Cho nên bà chỉ có thể cố gắng thuyết phục người không phải ruột thịt là Lê Cảnh Trí, hy vọng cô có thể đồng ý.
Cho dù Lê Cảnh Trí không phải con gái ruột, nhưng từ nhỏ bà vẫn nuôi cô như con đẻ, sao chỉ có một yêu cầu nhỏ như vậy mà cô cũng không đồng ý?"Mẹ biết, yêu cầu này rất quá đáng, nhưng so với tính mạng của em gái con, đây chỉ là một hy sinh nhỏ bé, Cảnh Trí, con giúp em gái con được không? Mẹ xin con.
" Cơ thể của Lê Nhã Trí đã ổn, nhưng luôn làm một số chuyện rất đáng sợ.
Nửa đêm, Lê Nhã Trí đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới tầng, nói là nhìn xem có người phụ nữ nào lên xe người đàn ông khác hay không.
Hiện giờ, cô ta thậm chí còn không ngồi xe do đàn ông lái, nói là nhìn thấy đàn ông đã buồn nôn.
Trong lúc tắm rửa, cô ta dùng sức cọ da thịt, cọ rách cả da, dường như muốn g**t ch*t bản thân.
Viên Vũ bị dọa sợ, Lê Nhã Trí là con gái duy nhất của bà, bà không cho phép Lê Nhã Trí được xảy ra bất kỳ chuyện gì.
"Mẹ, bệnh trầm cảm cũng là bệnh, nhưng không nhất định sẽ chết, bệnh trầm cảm có thể chữa.
" Cánh tay Lê Cảnh Trí bị Viên Vũ nắm lấy, không thoát ra được: "Mẹ có biết mẹ nói những lời đó là trái với luân thường không? Nhã Trí hồ đồ thì thôi đi, cho đến giờ mẹ là người lý trí nhất trong nhà, sao mẹ có thể nói những lời như vậy?""Mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ xin con, chẳng lẽ con lạnh lùng muốn nhìn em gái con chết ở nhà sao?"Viên Vũ thấy thái độ của Lê Cảnh Trí không hề dịu đi, bà trực tiếp quỳ xuống: "Nếu như con không đồng ý, mẹ sẽ không đứng lên.
Cảnh Trí, từ nhỏ mẹ là người hiểu con nhất, cầu xin con đồng ý với mẹ đi, chỉ có một yêu cầu nhỏ như thế thôi, con đồng ý với mẹ đi.
"Mẹ quỳ trước mặt con gái, luôn miệng nói cầu xin.
Những khách hàng ngồi xung quanh cũng đưa mắt nhìn sang đây.
Lê Cảnh Trí tiến thoái lưỡng nam, cổ họng nghẹn lại: "Mẹ! "Viên Vũ thấy thế, thậm chí còn dùng sức dập đầu xuống đất, trên trán sưng đỏ: "Mẹ xin con, nếu con không đồng ý, mẹ sẽ quỳ mãi ở đây.
Nếu em gái con không còn, mẹ cũng không muốn sống nữa.
"Lê Cảnh Trí hít sâu một hơi, kéo Viên Vũ dậy: "Con đồng ý, con đồng ý là được.
""Cảnh Trí, con gái ngoan của mẹ, mẹ biết con sẽ đồng ý mà.
" Viên Vũ vui vẻ lau nước mắt, bà còn định nói gì đó với cô, nhưng cô không nghe nổi nữa.
Cô cầm lấy túi xách, chạy trốn.
Viên Vũ nhìn bóng lưng hoảng sợ của con gái, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Bà cũng không muốn ép cô, nhưng bà hết cách rồi, Nhã Trí quá khó lay chuyển! Nếu như Nhã Trí không mất đi t* c*ng, có chết bà cũng không đồng ý làm chuyện như vậy.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… "Mẹ, chuyện này quá hoang đường, con không làm được.Xin mẹ đừng ép con." Lê Cảnh Trí khổ sở gọi tiếng "mẹ", có người mẹ nào sẽ nói với con những lời như thế không?"Không phải là muốn con nhường lại Lăng tổng, chỉ cần con chia một chút cho em gái con là được.""Xin lỗi, con ăn no rồi, con đi trước." Lê Cảnh Trí bị những lời của bà làm cho choáng váng.Muốn cô chia sẻ chồng mình với Nhã Trí?Hai chị em cùng chung một chồng?Chuyện này quá hoang đường, đúng là đáng sợ."Cảnh Trí, con cũng biết mẹ thương con nhất, mẹ xin con, đồng ý với mẹ được không? Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên mẹ cầu xin con."Viên Vũ yêu nhất là Lê Nhã Trí, Lê Nhã Trí là miếng thịt từ người bà rơi ra.Cho nên bà chỉ có thể cố gắng thuyết phục người không phải ruột thịt là Lê Cảnh Trí, hy vọng cô có thể đồng ý.Cho dù Lê Cảnh Trí không phải con gái ruột, nhưng từ nhỏ bà vẫn nuôi cô như con đẻ, sao chỉ có một yêu cầu nhỏ như vậy mà cô cũng không đồng ý?"Mẹ biết, yêu cầu này rất quá đáng, nhưng so với tính mạng của em gái con, đây chỉ là một hy sinh nhỏ bé, Cảnh Trí, con giúp em gái con được không? Mẹ xin con." Cơ thể của Lê Nhã Trí đã ổn, nhưng luôn làm một số chuyện rất đáng sợ.Nửa đêm, Lê Nhã Trí đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới tầng, nói là nhìn xem có người phụ nữ nào lên xe người đàn ông khác hay không.Hiện giờ, cô ta thậm chí còn không ngồi xe do đàn ông lái, nói là nhìn thấy đàn ông đã buồn nôn.Trong lúc tắm rửa, cô ta dùng sức cọ da thịt, cọ rách cả da, dường như muốn g**t ch*t bản thân.Viên Vũ bị dọa sợ, Lê Nhã Trí là con gái duy nhất của bà, bà không cho phép Lê Nhã Trí được xảy ra bất kỳ chuyện gì."Mẹ, bệnh trầm cảm cũng là bệnh, nhưng không nhất định sẽ chết, bệnh trầm cảm có thể chữa." Cánh tay Lê Cảnh Trí bị Viên Vũ nắm lấy, không thoát ra được: "Mẹ có biết mẹ nói những lời đó là trái với luân thường không? Nhã Trí hồ đồ thì thôi đi, cho đến giờ mẹ là người lý trí nhất trong nhà, sao mẹ có thể nói những lời như vậy?""Mẹ thực sự không còn cách nào khác, mẹ xin con, chẳng lẽ con lạnh lùng muốn nhìn em gái con chết ở nhà sao?"Viên Vũ thấy thái độ của Lê Cảnh Trí không hề dịu đi, bà trực tiếp quỳ xuống: "Nếu như con không đồng ý, mẹ sẽ không đứng lên.Cảnh Trí, từ nhỏ mẹ là người hiểu con nhất, cầu xin con đồng ý với mẹ đi, chỉ có một yêu cầu nhỏ như thế thôi, con đồng ý với mẹ đi."Mẹ quỳ trước mặt con gái, luôn miệng nói cầu xin.Những khách hàng ngồi xung quanh cũng đưa mắt nhìn sang đây.Lê Cảnh Trí tiến thoái lưỡng nam, cổ họng nghẹn lại: "Mẹ! "Viên Vũ thấy thế, thậm chí còn dùng sức dập đầu xuống đất, trên trán sưng đỏ: "Mẹ xin con, nếu con không đồng ý, mẹ sẽ quỳ mãi ở đây.Nếu em gái con không còn, mẹ cũng không muốn sống nữa."Lê Cảnh Trí hít sâu một hơi, kéo Viên Vũ dậy: "Con đồng ý, con đồng ý là được.""Cảnh Trí, con gái ngoan của mẹ, mẹ biết con sẽ đồng ý mà." Viên Vũ vui vẻ lau nước mắt, bà còn định nói gì đó với cô, nhưng cô không nghe nổi nữa.Cô cầm lấy túi xách, chạy trốn.Viên Vũ nhìn bóng lưng hoảng sợ của con gái, trong lòng cảm thấy khó chịu.Bà cũng không muốn ép cô, nhưng bà hết cách rồi, Nhã Trí quá khó lay chuyển! Nếu như Nhã Trí không mất đi t* c*ng, có chết bà cũng không đồng ý làm chuyện như vậy..