Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 302: Quá dũng mãnh rồi

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dù lời nói của Lương Hà Giang rất khách khí, hơn nữa còn dùng hai từ “đề nghị”, nhưng ai cũng có thể nghe ra được, Lương Hà Giang đã đè nén cơn tức giận để nói ra câu này.Hoàng Thiên càng thấy rõ ràng, giọng điệu của Lương Hà Giang này rất cứng rắn, còn có phần ý uy hϊế͙p͙ nữa.Điều này khiến Hoàng Thiên thấy rất không dễ chịu.Điều mà Hoàng Thiên ghét nhất chính là có người uy hϊế͙p͙ anh! Hơn nữa dựa theo thái độ làm người của Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan, Hoàng Thiên cũng có thể tưởng tượng được Lương Hà Giang là loại người gì, nếu Lương Hà Giang là người tốt, thì sẽ không dạy nên hai đứa con phá hoại như thế.“Ha ha, chú Lương.Đây là chú đang đề nghị sao? Tôi còn tưởng chú muốn giết tôi luôn rồi chứ?”Hoàng Thiên cười lạnh, nhìn Lương Hà Giang hỏi.Sắc mặt Lương Hà Giang rất khó coi, ông ta cố nặn ra một nụ cười.Nói với Hoàng Thiên: “Dĩ nhiên là đề nghị rồi, tôi chỉ hy vọng cậu có thể nhìn vào tình bạn hơn mười năm giữa tôi và cha cậu, mà thả con trai và con gái tôi đi”“Chú Vương, chú có biết con trai và con gái chú đã làm những gì không?”Hoàng Thiên sa sâm mặt, lạnh giọng hỏi Lương Hà Giang.Lúc này Lương Hà Giang đã sắp tức đến bùng nổ rồi, dựa vào thân phận của ông ta, có lúc nào lại phải đi cầu xin người ta một cách hèn kém thế này? Ông ta cảm thấy mất mặt lắm rồi! Dù Hoàng Thiên có là con trai của nhà họ Hoàng, nhưng thân phận của Lương Hà Giang cũng khó lường, huống hồ trước mặt Lương Hà Giang, Hoàng Thiên chỉ là thế hệ sau mà thôi.Thế mà cái đứa thế hệ sau này lại chẳng thèm nể mặt ông ta, Lương Hà Giang thật sự không thể kiềm chế được cảm xúc.“Cái này tôi thực sự không biết! Cậu Thiên, mong cậu chỉ bảo cho tôi!”Lương Hà Giang nhẫn nại nói to.“Lương Thiên Vũ, con trai của chú, còn có con gái của chú Lương Ngọc Lan, hết lần này đến lần khác muốn g**t ch*t tôi.Ha ha.Đáng tiếc quá, bọn họ không có khả năng này.Tôi cũng không giấu gì mấy người, bây giờ tôi đã phái người đưa bọn họ đến châu Phi rồi, đến chỗ đó khai thác quặng mỏ, cải tạo tốt một chút.”Hoàng Thiên nói rất bình tĩnh.Vừa nói lời này ra, Lương Hà Giang chỉ cảm thấy trong đầu khó chịu, quả thực là tức muốn nổ phổi.Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì với Hoàng Thiên, thực ra Lương Hà Giang đều rõ ràng, ông ta đã thăm dò hiểu rõ từ lâu rồi! Nhưng Lương Hà Giang không quan tâm Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì Hoàng Thiên, ông ta chỉ muốn Hoàng Thiên thả người.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dù lời nói của Lương Hà Giang rất khách khí, hơn nữa còn dùng hai từ “đề nghị”

, nhưng ai cũng có thể nghe ra được, Lương Hà Giang đã đè nén cơn tức giận để nói ra câu này.

Hoàng Thiên càng thấy rõ ràng, giọng điệu của Lương Hà Giang này rất cứng rắn, còn có phần ý uy hϊế͙p͙ nữa.

Điều này khiến Hoàng Thiên thấy rất không dễ chịu.

Điều mà Hoàng Thiên ghét nhất chính là có người uy hϊế͙p͙ anh! Hơn nữa dựa theo thái độ làm người của Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan, Hoàng Thiên cũng có thể tưởng tượng được Lương Hà Giang là loại người gì, nếu Lương Hà Giang là người tốt, thì sẽ không dạy nên hai đứa con phá hoại như thế.

“Ha ha, chú Lương.

Đây là chú đang đề nghị sao? Tôi còn tưởng chú muốn giết tôi luôn rồi chứ?”

Hoàng Thiên cười lạnh, nhìn Lương Hà Giang hỏi.

Sắc mặt Lương Hà Giang rất khó coi, ông ta cố nặn ra một nụ cười.

Nói với Hoàng Thiên: “Dĩ nhiên là đề nghị rồi, tôi chỉ hy vọng cậu có thể nhìn vào tình bạn hơn mười năm giữa tôi và cha cậu, mà thả con trai và con gái tôi đi”

“Chú Vương, chú có biết con trai và con gái chú đã làm những gì không?”

Hoàng Thiên sa sâm mặt, lạnh giọng hỏi Lương Hà Giang.

Lúc này Lương Hà Giang đã sắp tức đến bùng nổ rồi, dựa vào thân phận của ông ta, có lúc nào lại phải đi cầu xin người ta một cách hèn kém thế này? Ông ta cảm thấy mất mặt lắm rồi! Dù Hoàng Thiên có là con trai của nhà họ Hoàng, nhưng thân phận của Lương Hà Giang cũng khó lường, huống hồ trước mặt Lương Hà Giang, Hoàng Thiên chỉ là thế hệ sau mà thôi.

Thế mà cái đứa thế hệ sau này lại chẳng thèm nể mặt ông ta, Lương Hà Giang thật sự không thể kiềm chế được cảm xúc.

“Cái này tôi thực sự không biết! Cậu Thiên, mong cậu chỉ bảo cho tôi!”

Lương Hà Giang nhẫn nại nói to.

“Lương Thiên Vũ, con trai của chú, còn có con gái của chú Lương Ngọc Lan, hết lần này đến lần khác muốn g**t ch*t tôi.

Ha ha.

Đáng tiếc quá, bọn họ không có khả năng này.

Tôi cũng không giấu gì mấy người, bây giờ tôi đã phái người đưa bọn họ đến châu Phi rồi, đến chỗ đó khai thác quặng mỏ, cải tạo tốt một chút.”

Hoàng Thiên nói rất bình tĩnh.

Vừa nói lời này ra, Lương Hà Giang chỉ cảm thấy trong đầu khó chịu, quả thực là tức muốn nổ phổi.

Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì với Hoàng Thiên, thực ra Lương Hà Giang đều rõ ràng, ông ta đã thăm dò hiểu rõ từ lâu rồi! Nhưng Lương Hà Giang không quan tâm Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì Hoàng Thiên, ông ta chỉ muốn Hoàng Thiên thả người.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dù lời nói của Lương Hà Giang rất khách khí, hơn nữa còn dùng hai từ “đề nghị”, nhưng ai cũng có thể nghe ra được, Lương Hà Giang đã đè nén cơn tức giận để nói ra câu này.Hoàng Thiên càng thấy rõ ràng, giọng điệu của Lương Hà Giang này rất cứng rắn, còn có phần ý uy hϊế͙p͙ nữa.Điều này khiến Hoàng Thiên thấy rất không dễ chịu.Điều mà Hoàng Thiên ghét nhất chính là có người uy hϊế͙p͙ anh! Hơn nữa dựa theo thái độ làm người của Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan, Hoàng Thiên cũng có thể tưởng tượng được Lương Hà Giang là loại người gì, nếu Lương Hà Giang là người tốt, thì sẽ không dạy nên hai đứa con phá hoại như thế.“Ha ha, chú Lương.Đây là chú đang đề nghị sao? Tôi còn tưởng chú muốn giết tôi luôn rồi chứ?”Hoàng Thiên cười lạnh, nhìn Lương Hà Giang hỏi.Sắc mặt Lương Hà Giang rất khó coi, ông ta cố nặn ra một nụ cười.Nói với Hoàng Thiên: “Dĩ nhiên là đề nghị rồi, tôi chỉ hy vọng cậu có thể nhìn vào tình bạn hơn mười năm giữa tôi và cha cậu, mà thả con trai và con gái tôi đi”“Chú Vương, chú có biết con trai và con gái chú đã làm những gì không?”Hoàng Thiên sa sâm mặt, lạnh giọng hỏi Lương Hà Giang.Lúc này Lương Hà Giang đã sắp tức đến bùng nổ rồi, dựa vào thân phận của ông ta, có lúc nào lại phải đi cầu xin người ta một cách hèn kém thế này? Ông ta cảm thấy mất mặt lắm rồi! Dù Hoàng Thiên có là con trai của nhà họ Hoàng, nhưng thân phận của Lương Hà Giang cũng khó lường, huống hồ trước mặt Lương Hà Giang, Hoàng Thiên chỉ là thế hệ sau mà thôi.Thế mà cái đứa thế hệ sau này lại chẳng thèm nể mặt ông ta, Lương Hà Giang thật sự không thể kiềm chế được cảm xúc.“Cái này tôi thực sự không biết! Cậu Thiên, mong cậu chỉ bảo cho tôi!”Lương Hà Giang nhẫn nại nói to.“Lương Thiên Vũ, con trai của chú, còn có con gái của chú Lương Ngọc Lan, hết lần này đến lần khác muốn g**t ch*t tôi.Ha ha.Đáng tiếc quá, bọn họ không có khả năng này.Tôi cũng không giấu gì mấy người, bây giờ tôi đã phái người đưa bọn họ đến châu Phi rồi, đến chỗ đó khai thác quặng mỏ, cải tạo tốt một chút.”Hoàng Thiên nói rất bình tĩnh.Vừa nói lời này ra, Lương Hà Giang chỉ cảm thấy trong đầu khó chịu, quả thực là tức muốn nổ phổi.Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì với Hoàng Thiên, thực ra Lương Hà Giang đều rõ ràng, ông ta đã thăm dò hiểu rõ từ lâu rồi! Nhưng Lương Hà Giang không quan tâm Lương Thiên Vũ và Lương Ngọc Lan đã làm gì Hoàng Thiên, ông ta chỉ muốn Hoàng Thiên thả người.

Chương 302: Quá dũng mãnh rồi