Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 303: Lấy cái chết đe dọa?

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lương Hà Giang có rất nhiều ý niệm ma quái, ông ta không giống Phan Liệt tính cách nóng nảy, hơn nữa mắt nhìn tốt hơn nhiều so với Phan Liệt.Nhìn thấy hai vệ sĩ Phan Liệt phái ra không làm gì được Hoàng Thiên, Lương Hà Giang biết không thể dùng sức mạnh với Hoàng Thiên.Bằng không sợ rằng sẽ không có cách nào kết thúc trong ngày hôm nay.Nghĩ vậy, Lương Hà Giang liếc mắt ra hiệu với vợ mình.Ra hiệu cho vợ làm những gì họ đã bàn bạc trước khi đến thành phố Bắc Ninh.Vợ Lương Hà Giang lập tức hiểu ý, thời điểm bà ta và Lương Hà Giang chuẩn bị lên đường đã bàn bạc xong biện pháp, nếu như thực sự không nói lại Hoàng Thiên liên một khóc hai nháo ba thắt cổ, dù sao bà ta cũng là phụ nữ, ở phương diện này vô cùng mạnh mẽ."CậuThiên! Cậu không thể tuyệt tình như vậy, tôi chỉ có hai đứa con là Thiên Vũ và Ngọc Lan, nếu bọn chúng không về được, tôi sống thế nào đây...Đột nhiên vợ của Lương Hà Giang khóc ròng, chạy tới gân Hoàng Thiên quỳ xuống.Hoàng Thiên có chút sững sờ, anh nào có nghĩ tới vợ của Lương Hà Giang lại đến với bộ dạng này? Không đợi Hoàng Thiên tỉnh táo lại, vợ của Phan Liệt cũng ngầm hiểu, khóc lóc nỉ non chạy tới chỗ Hoàng Thiên.“Cậu Thiên cậu Thiên, cậu mở lòng từ bi đi, tôi chỉ có một đứa con trai là Phan Hạo, không có nó làm sao tôi sống nổi? Phan Hạo nếu có chỗ nào không đúng, tôi thay nó xin lỗi cậu, cầu xin cậu tha cho nó đi!" Vợ Phan Liệt khóc vô cùng thương tâm, dáng vẻ tội nghiệp.Hoàng Thiên vô cùng nhức đầu, đời này anh không sợ bị người khác ép buộc, chỉ sợ người khác khóc lóc nỉ non trước mặt anh.Nhưng trong mắt Hoàng Thiên không chứa nổi một hạt cát, lúc trước anh nhìn thấy biểu hiện của vợ Phan Liệt và vợ Lương Hà Giang giống như hận không thể g**t ch*t anh để giải hận.Nhưng hiện tại biểu cảm của bọn họ biến hóa quá lớn, Hoàng Thiên rất nghỉ ngờ thành ý trong câu xin lỗi của bọn họ."Nếu như xin lỗi và khóc lóc có tác dụng, vậy pháp luật để làm gì?" Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, trâm giọng nói với vợ Lương Hà Giang và vợ Phan Liệt.Hai người phụ nữ nghe xong lời này, trong lòng lập tức rơi lộp bộp, hai mắt trợn tròn.Không sai, vừa rồi bọn họ chính là đang diễn trò, khóc thật ở chỗ nào? Càng không có thành ý xin lỗi Hoàng Thiên.Mục đích duy nhất chính là để Hoàng Thiên mềm lòng, trước tiên đem con cái của bọn họ thả ra, đến lúc đó việc đối phó với Hoàng Thiên sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.Nhưng rõ ràng Hoàng Thiên không hề

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lương Hà Giang có rất nhiều ý niệm ma quái, ông ta không giống Phan Liệt tính cách nóng nảy, hơn nữa mắt nhìn tốt hơn nhiều so với Phan Liệt.

Nhìn thấy hai vệ sĩ Phan Liệt phái ra không làm gì được Hoàng Thiên, Lương Hà Giang biết không thể dùng sức mạnh với Hoàng Thiên.

Bằng không sợ rằng sẽ không có cách nào kết thúc trong ngày hôm nay.

Nghĩ vậy, Lương Hà Giang liếc mắt ra hiệu với vợ mình.

Ra hiệu cho vợ làm những gì họ đã bàn bạc trước khi đến thành phố Bắc Ninh.

Vợ Lương Hà Giang lập tức hiểu ý, thời điểm bà ta và Lương Hà Giang chuẩn bị lên đường đã bàn bạc xong biện pháp, nếu như thực sự không nói lại Hoàng Thiên liên một khóc hai nháo ba thắt cổ, dù sao bà ta cũng là phụ nữ, ở phương diện này vô cùng mạnh mẽ.

"CậuThiên! Cậu không thể tuyệt tình như vậy, tôi chỉ có hai đứa con là Thiên Vũ và Ngọc Lan, nếu bọn chúng không về được, tôi sống thế nào đây...

Đột nhiên vợ của Lương Hà Giang khóc ròng, chạy tới gân Hoàng Thiên quỳ xuống.

Hoàng Thiên có chút sững sờ, anh nào có nghĩ tới vợ của Lương Hà Giang lại đến với bộ dạng này? Không đợi Hoàng Thiên tỉnh táo lại, vợ của Phan Liệt cũng ngầm hiểu, khóc lóc nỉ non chạy tới chỗ Hoàng Thiên.

“Cậu Thiên cậu Thiên, cậu mở lòng từ bi đi, tôi chỉ có một đứa con trai là Phan Hạo, không có nó làm sao tôi sống nổi? Phan Hạo nếu có chỗ nào không đúng, tôi thay nó xin lỗi cậu, cầu xin cậu tha cho nó đi!" Vợ Phan Liệt khóc vô cùng thương tâm, dáng vẻ tội nghiệp.

Hoàng Thiên vô cùng nhức đầu, đời này anh không sợ bị người khác ép buộc, chỉ sợ người khác khóc lóc nỉ non trước mặt anh.

Nhưng trong mắt Hoàng Thiên không chứa nổi một hạt cát, lúc trước anh nhìn thấy biểu hiện của vợ Phan Liệt và vợ Lương Hà Giang giống như hận không thể g**t ch*t anh để giải hận.

Nhưng hiện tại biểu cảm của bọn họ biến hóa quá lớn, Hoàng Thiên rất nghỉ ngờ thành ý trong câu xin lỗi của bọn họ.

"Nếu như xin lỗi và khóc lóc có tác dụng, vậy pháp luật để làm gì?" Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, trâm giọng nói với vợ Lương Hà Giang và vợ Phan Liệt.

Hai người phụ nữ nghe xong lời này, trong lòng lập tức rơi lộp bộp, hai mắt trợn tròn.

Không sai, vừa rồi bọn họ chính là đang diễn trò, khóc thật ở chỗ nào? Càng không có thành ý xin lỗi Hoàng Thiên.

Mục đích duy nhất chính là để Hoàng Thiên mềm lòng, trước tiên đem con cái của bọn họ thả ra, đến lúc đó việc đối phó với Hoàng Thiên sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.

Nhưng rõ ràng Hoàng Thiên không hề

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lương Hà Giang có rất nhiều ý niệm ma quái, ông ta không giống Phan Liệt tính cách nóng nảy, hơn nữa mắt nhìn tốt hơn nhiều so với Phan Liệt.Nhìn thấy hai vệ sĩ Phan Liệt phái ra không làm gì được Hoàng Thiên, Lương Hà Giang biết không thể dùng sức mạnh với Hoàng Thiên.Bằng không sợ rằng sẽ không có cách nào kết thúc trong ngày hôm nay.Nghĩ vậy, Lương Hà Giang liếc mắt ra hiệu với vợ mình.Ra hiệu cho vợ làm những gì họ đã bàn bạc trước khi đến thành phố Bắc Ninh.Vợ Lương Hà Giang lập tức hiểu ý, thời điểm bà ta và Lương Hà Giang chuẩn bị lên đường đã bàn bạc xong biện pháp, nếu như thực sự không nói lại Hoàng Thiên liên một khóc hai nháo ba thắt cổ, dù sao bà ta cũng là phụ nữ, ở phương diện này vô cùng mạnh mẽ."CậuThiên! Cậu không thể tuyệt tình như vậy, tôi chỉ có hai đứa con là Thiên Vũ và Ngọc Lan, nếu bọn chúng không về được, tôi sống thế nào đây...Đột nhiên vợ của Lương Hà Giang khóc ròng, chạy tới gân Hoàng Thiên quỳ xuống.Hoàng Thiên có chút sững sờ, anh nào có nghĩ tới vợ của Lương Hà Giang lại đến với bộ dạng này? Không đợi Hoàng Thiên tỉnh táo lại, vợ của Phan Liệt cũng ngầm hiểu, khóc lóc nỉ non chạy tới chỗ Hoàng Thiên.“Cậu Thiên cậu Thiên, cậu mở lòng từ bi đi, tôi chỉ có một đứa con trai là Phan Hạo, không có nó làm sao tôi sống nổi? Phan Hạo nếu có chỗ nào không đúng, tôi thay nó xin lỗi cậu, cầu xin cậu tha cho nó đi!" Vợ Phan Liệt khóc vô cùng thương tâm, dáng vẻ tội nghiệp.Hoàng Thiên vô cùng nhức đầu, đời này anh không sợ bị người khác ép buộc, chỉ sợ người khác khóc lóc nỉ non trước mặt anh.Nhưng trong mắt Hoàng Thiên không chứa nổi một hạt cát, lúc trước anh nhìn thấy biểu hiện của vợ Phan Liệt và vợ Lương Hà Giang giống như hận không thể g**t ch*t anh để giải hận.Nhưng hiện tại biểu cảm của bọn họ biến hóa quá lớn, Hoàng Thiên rất nghỉ ngờ thành ý trong câu xin lỗi của bọn họ."Nếu như xin lỗi và khóc lóc có tác dụng, vậy pháp luật để làm gì?" Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, trâm giọng nói với vợ Lương Hà Giang và vợ Phan Liệt.Hai người phụ nữ nghe xong lời này, trong lòng lập tức rơi lộp bộp, hai mắt trợn tròn.Không sai, vừa rồi bọn họ chính là đang diễn trò, khóc thật ở chỗ nào? Càng không có thành ý xin lỗi Hoàng Thiên.Mục đích duy nhất chính là để Hoàng Thiên mềm lòng, trước tiên đem con cái của bọn họ thả ra, đến lúc đó việc đối phó với Hoàng Thiên sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.Nhưng rõ ràng Hoàng Thiên không hề

Chương 303: Lấy cái chết đe dọa?