Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 314: Cô dọa ai đấy
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên thông minh như thế nào chứ, vừa nãy khi thấy Trần Giang lái xe Porsche, Hoàng Thiên đã đoán được có chuyện gì xảy ra.Trần Giang làm sao có tiền mua nổi chiếc xe đắt như thế? Chắc chắn là dựa dẫm đàn ông có tiền rồi.Lúc này Trân Giang lại quan tâm đến Tần Khải như thế, thấy Tần Khải bị đánh thành gấu trúc như thế, cô ta còn rất tức giận! Thế nên Hoàng Thiên đoán rằng, có lẽ là Tân Khải mua chiếc xe này cho cô ta.Thực sự là Hoàng Thiên đoán đúng rồi, gần đây Trần Giang giao lưu với một người đàn ông có tiền, chính là Tần Khải này.Lúc trước Tần Khải đi chơi vs bạn ở thành phố Bắc Ninh, tình cờ gặp được Trần Giang ở câu lạc bộ, đối diện với Trân Giang xinh đẹp lại gợi cảm, Tần Khải có chút động lòng.Chưa đến mấy ngày đã theo đuổi được Trần Giang.Tại sao lại dễ dàng như thế? Bởi vì tên Tân Khải rất hào phóng, có tiên mà.Người mà Trần Giang tìm chính là người có tiên, thế nên hai người bọn họ dễ dàng hoà hợp với nhau.Lúc này thấy người đàn ông nhiều tiên mới quen bị người ta đánh thảm thương như thế, Trân Giang thật sự tức muốn ói máu, huống hồ là do Hoàng Thiên đánh, Trần Giang lại càng giận hơn."Tôi đánh anh ta thì liên quan gì đến cô?" Hoàng Thiên cười ha ha, cố tình giả vờ như không hiểu."Sao lại không liên quan đến chuyện của tôi? Anh ấy là bạn trai tôi mới quen!”Trần Giang căm hận nhìn chằm chằm Hoàng Thiên, lớn giọng nói."Ồ? Ha ha, thế thì thật ngại quá, tôi không chỉ muốn đánh anh ta, mà còn muốn đem anh ta về xử lý cơi" Hoàng Thiên cười nhạt, nói với giọng điệu khiêu khích.Thật ra, Tiêu Hổ không muốn nhịn cô ta từ lâu lắm rồi! Điêu này khiến Trân Giang tức muốn chết, tức đến độ tay cô ta cũng run rẩy, chỉ vào Hoàng Thiên nói: Hoàng Thiên anh được lắm! Đừng tưởng rằng anh là con trai nhà danh giá ở thủ đô là anh có thể làm bạo chúa mà cưỡi lên đầu Trần Giang tôi! Anh mau thả bạn trai tôi ra ngay lập tức! Nếu không thì anh không xong với tôi đâu!" "Không xong với tôi? Hừ, cô có biết cái người gọi là bạn trai của cô, đã làm cái gì không?”Hoàng Thiên hừ lạnh một tiếng, trong chốc lát mặt anh sa sâm hẳn.Dù không thích Trần Giang này, nhưng dẫu sao cô ta cũng là chị họ của Lâm Ngọc An, cô ta tìm con trai của đầu sỏ tổ chức sát thủ làm bạn trai, Hoàng Thiên cũng không muốn để cô ta mờ mịt trong bóng tối thế, bởi vì nói không chừng một ngày nào đó, cái mạng nhỏ của cô ta cũng sẽ chẳng còn nữal Nhưng Trần Giang nào có biết Tần Khải đã làm gì đâu? Cô ta chỉ biết Tần Khải là một
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoàng Thiên thông minh như thế nào chứ, vừa nãy khi thấy Trần Giang lái xe Porsche, Hoàng Thiên đã đoán được có chuyện gì xảy ra.
Trần Giang làm sao có tiền mua nổi chiếc xe đắt như thế? Chắc chắn là dựa dẫm đàn ông có tiền rồi.
Lúc này Trân Giang lại quan tâm đến Tần Khải như thế, thấy Tần Khải bị đánh thành gấu trúc như thế, cô ta còn rất tức giận! Thế nên Hoàng Thiên đoán rằng, có lẽ là Tân Khải mua chiếc xe này cho cô ta.
Thực sự là Hoàng Thiên đoán đúng rồi, gần đây Trần Giang giao lưu với một người đàn ông có tiền, chính là Tần Khải này.
Lúc trước Tần Khải đi chơi vs bạn ở thành phố Bắc Ninh, tình cờ gặp được Trần Giang ở câu lạc bộ, đối diện với Trân Giang xinh đẹp lại gợi cảm, Tần Khải có chút động lòng.
Chưa đến mấy ngày đã theo đuổi được Trần Giang.
Tại sao lại dễ dàng như thế? Bởi vì tên Tân Khải rất hào phóng, có tiên mà.
Người mà Trần Giang tìm chính là người có tiên, thế nên hai người bọn họ dễ dàng hoà hợp với nhau.
Lúc này thấy người đàn ông nhiều tiên mới quen bị người ta đánh thảm thương như thế, Trân Giang thật sự tức muốn ói máu, huống hồ là do Hoàng Thiên đánh, Trần Giang lại càng giận hơn.
"Tôi đánh anh ta thì liên quan gì đến cô?" Hoàng Thiên cười ha ha, cố tình giả vờ như không hiểu.
"Sao lại không liên quan đến chuyện của tôi? Anh ấy là bạn trai tôi mới quen!”
Trần Giang căm hận nhìn chằm chằm Hoàng Thiên, lớn giọng nói.
"Ồ? Ha ha, thế thì thật ngại quá, tôi không chỉ muốn đánh anh ta, mà còn muốn đem anh ta về xử lý cơi" Hoàng Thiên cười nhạt, nói với giọng điệu khiêu khích.
Thật ra, Tiêu Hổ không muốn nhịn cô ta từ lâu lắm rồi! Điêu này khiến Trân Giang tức muốn chết, tức đến độ tay cô ta cũng run rẩy, chỉ vào Hoàng Thiên nói: Hoàng Thiên anh được lắm! Đừng tưởng rằng anh là con trai nhà danh giá ở thủ đô là anh có thể làm bạo chúa mà cưỡi lên đầu Trần Giang tôi! Anh mau thả bạn trai tôi ra ngay lập tức! Nếu không thì anh không xong với tôi đâu!" "Không xong với tôi? Hừ, cô có biết cái người gọi là bạn trai của cô, đã làm cái gì không?”
Hoàng Thiên hừ lạnh một tiếng, trong chốc lát mặt anh sa sâm hẳn.
Dù không thích Trần Giang này, nhưng dẫu sao cô ta cũng là chị họ của Lâm Ngọc An, cô ta tìm con trai của đầu sỏ tổ chức sát thủ làm bạn trai, Hoàng Thiên cũng không muốn để cô ta mờ mịt trong bóng tối thế, bởi vì nói không chừng một ngày nào đó, cái mạng nhỏ của cô ta cũng sẽ chẳng còn nữal Nhưng Trần Giang nào có biết Tần Khải đã làm gì đâu? Cô ta chỉ biết Tần Khải là một
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên thông minh như thế nào chứ, vừa nãy khi thấy Trần Giang lái xe Porsche, Hoàng Thiên đã đoán được có chuyện gì xảy ra.Trần Giang làm sao có tiền mua nổi chiếc xe đắt như thế? Chắc chắn là dựa dẫm đàn ông có tiền rồi.Lúc này Trân Giang lại quan tâm đến Tần Khải như thế, thấy Tần Khải bị đánh thành gấu trúc như thế, cô ta còn rất tức giận! Thế nên Hoàng Thiên đoán rằng, có lẽ là Tân Khải mua chiếc xe này cho cô ta.Thực sự là Hoàng Thiên đoán đúng rồi, gần đây Trần Giang giao lưu với một người đàn ông có tiền, chính là Tần Khải này.Lúc trước Tần Khải đi chơi vs bạn ở thành phố Bắc Ninh, tình cờ gặp được Trần Giang ở câu lạc bộ, đối diện với Trân Giang xinh đẹp lại gợi cảm, Tần Khải có chút động lòng.Chưa đến mấy ngày đã theo đuổi được Trần Giang.Tại sao lại dễ dàng như thế? Bởi vì tên Tân Khải rất hào phóng, có tiên mà.Người mà Trần Giang tìm chính là người có tiên, thế nên hai người bọn họ dễ dàng hoà hợp với nhau.Lúc này thấy người đàn ông nhiều tiên mới quen bị người ta đánh thảm thương như thế, Trân Giang thật sự tức muốn ói máu, huống hồ là do Hoàng Thiên đánh, Trần Giang lại càng giận hơn."Tôi đánh anh ta thì liên quan gì đến cô?" Hoàng Thiên cười ha ha, cố tình giả vờ như không hiểu."Sao lại không liên quan đến chuyện của tôi? Anh ấy là bạn trai tôi mới quen!”Trần Giang căm hận nhìn chằm chằm Hoàng Thiên, lớn giọng nói."Ồ? Ha ha, thế thì thật ngại quá, tôi không chỉ muốn đánh anh ta, mà còn muốn đem anh ta về xử lý cơi" Hoàng Thiên cười nhạt, nói với giọng điệu khiêu khích.Thật ra, Tiêu Hổ không muốn nhịn cô ta từ lâu lắm rồi! Điêu này khiến Trân Giang tức muốn chết, tức đến độ tay cô ta cũng run rẩy, chỉ vào Hoàng Thiên nói: Hoàng Thiên anh được lắm! Đừng tưởng rằng anh là con trai nhà danh giá ở thủ đô là anh có thể làm bạo chúa mà cưỡi lên đầu Trần Giang tôi! Anh mau thả bạn trai tôi ra ngay lập tức! Nếu không thì anh không xong với tôi đâu!" "Không xong với tôi? Hừ, cô có biết cái người gọi là bạn trai của cô, đã làm cái gì không?”Hoàng Thiên hừ lạnh một tiếng, trong chốc lát mặt anh sa sâm hẳn.Dù không thích Trần Giang này, nhưng dẫu sao cô ta cũng là chị họ của Lâm Ngọc An, cô ta tìm con trai của đầu sỏ tổ chức sát thủ làm bạn trai, Hoàng Thiên cũng không muốn để cô ta mờ mịt trong bóng tối thế, bởi vì nói không chừng một ngày nào đó, cái mạng nhỏ của cô ta cũng sẽ chẳng còn nữal Nhưng Trần Giang nào có biết Tần Khải đã làm gì đâu? Cô ta chỉ biết Tần Khải là một