Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 315: Đầu óc hám tiền của Trần Giang
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gần đây Trần Giang thực sự rất thiếu tiên, sau khi chia tay với bạn trai cũ, Trân Giang rơi vào tình trạng bị cắt đứt nguồn thu nhập.Hơn nữa cô ta đã được nuôi dưỡng thành thói quen tiêu tiên quen tay, miệng ăn núi lở như thế, bao nhiêu tiên mới đủ tiêu? Đã nợ rất nhiều khoản cho vay rồi.May mà gần đây bám vào được cái tên Tần Khải có tiên này, cô ta cảm thấy bản thân mình cũng có thể được ăn sung mặc sướиɠ rồi.Nhưng dẫu sao thì thời gian quen biết với Tần Khải cũng quá ngắn.Tần Khải ngoại trừ đưa cho cô ta chiếc xe Porsche ra, cũng chẳng đưa cho cô ta thêm bao nhiêu tiền.Cho nên Trân Giang chỉ muốn kiếm chút tiên tiêu, sau khi nghe đề nghị mà Tân Song Ưng nói với cô ta, cô ta cảm thấy bây giờ cơ hội đã tới rồi! Rất nhanh, Trần Giang đã lái xe vê thành phố Bắc Ninh.Cô ta ông thẳng vào trong nhà Hoàng Thiên, trong lòng Trần Giang vẫn còn rất thấp thỏm.Cô ta sợ Hoàng Thiên sẽ về nhà.Sau khi gõ cửa, là Trương Lan Phượng mở cửa.“Dì hai, chỉ có mình dì ở nhà sao?”Trần Giang liếc mắt nhìn khắp căn phòng.Hỏi Trương Lan Phượng.Trương Lan Phượng chỉ ở trong nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì, thấy Trần Giang đột nhiên tới, bà ta vẫn rất bối rối.“Là Trần Giang đấy à, sao hôm nay con lại rảnh rỗi thế?”Trương Lan Phượng không mấy vui vẻ hỏi Trần Giang, trong lòng đã có sự đề phòng.Bởi vì lần trước Trân Giang và Trương Lan Hương lại đến thăm tận nhà yêu cậu Thiên Thiên đưa tiên, Trương Lan Phượng cũng không chào đón loại người này.Với thái độ như thể của Trương Lan Phượng, Trần Giang cũng không để ý, chỉ muốn có thể đạt được mục đích của cô ta là được rồi.“Dì hai, Hoàng Thiên và Ngọc An cũng không về sao?”Để đảm bảo đạt được mục đích, Trần Giang lại hỏi một câu.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gần đây Trần Giang thực sự rất thiếu tiên, sau khi chia tay với bạn trai cũ, Trân Giang rơi vào tình trạng bị cắt đứt nguồn thu nhập.
Hơn nữa cô ta đã được nuôi dưỡng thành thói quen tiêu tiên quen tay, miệng ăn núi lở như thế, bao nhiêu tiên mới đủ tiêu? Đã nợ rất nhiều khoản cho vay rồi.
May mà gần đây bám vào được cái tên Tần Khải có tiên này, cô ta cảm thấy bản thân mình cũng có thể được ăn sung mặc sướиɠ rồi.
Nhưng dẫu sao thì thời gian quen biết với Tần Khải cũng quá ngắn.
Tần Khải ngoại trừ đưa cho cô ta chiếc xe Porsche ra, cũng chẳng đưa cho cô ta thêm bao nhiêu tiền.
Cho nên Trân Giang chỉ muốn kiếm chút tiên tiêu, sau khi nghe đề nghị mà Tân Song Ưng nói với cô ta, cô ta cảm thấy bây giờ cơ hội đã tới rồi! Rất nhanh, Trần Giang đã lái xe vê thành phố Bắc Ninh.
Cô ta ông thẳng vào trong nhà Hoàng Thiên, trong lòng Trần Giang vẫn còn rất thấp thỏm.
Cô ta sợ Hoàng Thiên sẽ về nhà.
Sau khi gõ cửa, là Trương Lan Phượng mở cửa.
“Dì hai, chỉ có mình dì ở nhà sao?”
Trần Giang liếc mắt nhìn khắp căn phòng.
Hỏi Trương Lan Phượng.
Trương Lan Phượng chỉ ở trong nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì, thấy Trần Giang đột nhiên tới, bà ta vẫn rất bối rối.
“Là Trần Giang đấy à, sao hôm nay con lại rảnh rỗi thế?”
Trương Lan Phượng không mấy vui vẻ hỏi Trần Giang, trong lòng đã có sự đề phòng.
Bởi vì lần trước Trân Giang và Trương Lan Hương lại đến thăm tận nhà yêu cậu Thiên Thiên đưa tiên, Trương Lan Phượng cũng không chào đón loại người này.
Với thái độ như thể của Trương Lan Phượng, Trần Giang cũng không để ý, chỉ muốn có thể đạt được mục đích của cô ta là được rồi.
“Dì hai, Hoàng Thiên và Ngọc An cũng không về sao?”
Để đảm bảo đạt được mục đích, Trần Giang lại hỏi một câu.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gần đây Trần Giang thực sự rất thiếu tiên, sau khi chia tay với bạn trai cũ, Trân Giang rơi vào tình trạng bị cắt đứt nguồn thu nhập.Hơn nữa cô ta đã được nuôi dưỡng thành thói quen tiêu tiên quen tay, miệng ăn núi lở như thế, bao nhiêu tiên mới đủ tiêu? Đã nợ rất nhiều khoản cho vay rồi.May mà gần đây bám vào được cái tên Tần Khải có tiên này, cô ta cảm thấy bản thân mình cũng có thể được ăn sung mặc sướиɠ rồi.Nhưng dẫu sao thì thời gian quen biết với Tần Khải cũng quá ngắn.Tần Khải ngoại trừ đưa cho cô ta chiếc xe Porsche ra, cũng chẳng đưa cho cô ta thêm bao nhiêu tiền.Cho nên Trân Giang chỉ muốn kiếm chút tiên tiêu, sau khi nghe đề nghị mà Tân Song Ưng nói với cô ta, cô ta cảm thấy bây giờ cơ hội đã tới rồi! Rất nhanh, Trần Giang đã lái xe vê thành phố Bắc Ninh.Cô ta ông thẳng vào trong nhà Hoàng Thiên, trong lòng Trần Giang vẫn còn rất thấp thỏm.Cô ta sợ Hoàng Thiên sẽ về nhà.Sau khi gõ cửa, là Trương Lan Phượng mở cửa.“Dì hai, chỉ có mình dì ở nhà sao?”Trần Giang liếc mắt nhìn khắp căn phòng.Hỏi Trương Lan Phượng.Trương Lan Phượng chỉ ở trong nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì, thấy Trần Giang đột nhiên tới, bà ta vẫn rất bối rối.“Là Trần Giang đấy à, sao hôm nay con lại rảnh rỗi thế?”Trương Lan Phượng không mấy vui vẻ hỏi Trần Giang, trong lòng đã có sự đề phòng.Bởi vì lần trước Trân Giang và Trương Lan Hương lại đến thăm tận nhà yêu cậu Thiên Thiên đưa tiên, Trương Lan Phượng cũng không chào đón loại người này.Với thái độ như thể của Trương Lan Phượng, Trần Giang cũng không để ý, chỉ muốn có thể đạt được mục đích của cô ta là được rồi.“Dì hai, Hoàng Thiên và Ngọc An cũng không về sao?”Để đảm bảo đạt được mục đích, Trần Giang lại hỏi một câu.