Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 356: Không cần nể mặt ông ta
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuối cùng Hoàng Thiên cũng đã biết được mục đích Khương Lạp đến thành phố Bắc Ninh, tên này đến vì Tất Siêu.Hôm qua, sau khi giao Tất Siêu cho Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên đưa Lâm Ngọc An vê nhà, thực tình không biết Tiêu Văn Hạ xử trí Tất Siêu ra sao.Chắc hẳn Tiêu Văn Hạ không thả Tất Siêu đi, bằng không Khương Lạp cũng sẽ không đích thân đến tận nơi đòi người.“Ha ha, ông đến đòi tôi người? Tôi còn định tìm ông đấy.”Hoàng Thiên cười lạnh tanh, nói với Khương Lạp.Khương Lạp nhướng mày và bảo: “Tìm tôi? Cậu tìm tôi làm gì?”“Về sau hãy quản thúc đám đàn em của ông cho chặt, nếu còn chạy tới thành phố Bắc Ninh gây rối, thì đừng trách tôi nặng tay.”Hoàng Thiên sâm mặt lại, cảnh cáo Khương Lạp.Mẹ kiếp! Vừa nghe Hoàng Thiên nói vậy, Khương Lạp lập tức giận xì khói.“Tên nhãi ranh này là cái thá gì? Dám lên mặt dạy đời tao? Lập tức giao Tất Siêu ra đây cho tao, nếu không tao sẽ khiến mày không thể bước ra khỏi căn phòng này!”Khương Lạp trừng mắt dữ tợn, không nể nang gì Hoàng Thiên nữa.Ông Kha Phù ở bên cạnh chứng kiến tất cả.Ông ta hiểu Khương Lạp khá rõ, biết Khương Lạp chuẩn bị ra tay rồi đây! Vốn dĩ ông Kha Phù muốn khoanh tay đứng nhìn Khương Lạp ra tay với Hoàng Thiên, nhưng hiện giờ thì không ổn, Hoàng Thiên đã vạch trân mánh khóe này của ông Kha Phù.Nếu như Hoàng Thiên thực sự có mệnh hệ nào ở đây thì chắc chắn món nợ này sẽ bị đổ lên đầu ông Kha Phù.Vậy nên ông Kha Phù sợ hãi, vội vàng chạy tới khuyên ngăn: “Anh Lạp anh tuyệt đối đừng có manh động, cậu Thiên là khách tôi mời tới, có tôi ở đây thì không cho phép anh động chạm gì tới cậu ấy!”Những lời ông Kha Phù nói nghe cũng rất có khí thế, đương nhiên, cũng phải gông mình lên mới nói ra được.Tuy thể lực của Khương Lạp còn lớn hơn cả ông Kha Phù, nhưng dù gì ông Kha Phù cũng là một thế lực không hề nhỏ, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, Khương Lạp cũng không muốn chơi bài ngửa với ông Kha Phù.Huống hồ Tất Siêu còn đang trong tay Hoàng Thiên, Khương Lạp ngẫm nghĩ, cười gần và bảo: “Được thôi lão Phù, tôi nể mặt ông lần này, tạm thời không đụng đến tên họ Hoàng đây! Nhưng cậu ta cũng nên biết điều, nếu không lập tức thả Tất Siêu, tôi không tha cho cậu ta đâu!" Ông Kha Phù nghe thấy vậy mới yên tâm, ông ta quay lại nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên, nên đ* hòa vi quý thì hơn, tay Tất Siêu đó, cậu yên tâm, để tôi khuyên nhủ anh Lạp, mọi người bắt tay làm hòa được không?”“Lão Phù, ông qua đây.”Hoàng Thiên vẫy tay gọi Ông Kha Phù tới.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cuối cùng Hoàng Thiên cũng đã biết được mục đích Khương Lạp đến thành phố Bắc Ninh, tên này đến vì Tất Siêu.
Hôm qua, sau khi giao Tất Siêu cho Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên đưa Lâm Ngọc An vê nhà, thực tình không biết Tiêu Văn Hạ xử trí Tất Siêu ra sao.
Chắc hẳn Tiêu Văn Hạ không thả Tất Siêu đi, bằng không Khương Lạp cũng sẽ không đích thân đến tận nơi đòi người.
“Ha ha, ông đến đòi tôi người? Tôi còn định tìm ông đấy.”
Hoàng Thiên cười lạnh tanh, nói với Khương Lạp.
Khương Lạp nhướng mày và bảo: “Tìm tôi? Cậu tìm tôi làm gì?”
“Về sau hãy quản thúc đám đàn em của ông cho chặt, nếu còn chạy tới thành phố Bắc Ninh gây rối, thì đừng trách tôi nặng tay.”
Hoàng Thiên sâm mặt lại, cảnh cáo Khương Lạp.
Mẹ kiếp! Vừa nghe Hoàng Thiên nói vậy, Khương Lạp lập tức giận xì khói.
“Tên nhãi ranh này là cái thá gì? Dám lên mặt dạy đời tao? Lập tức giao Tất Siêu ra đây cho tao, nếu không tao sẽ khiến mày không thể bước ra khỏi căn phòng này!”
Khương Lạp trừng mắt dữ tợn, không nể nang gì Hoàng Thiên nữa.
Ông Kha Phù ở bên cạnh chứng kiến tất cả.
Ông ta hiểu Khương Lạp khá rõ, biết Khương Lạp chuẩn bị ra tay rồi đây! Vốn dĩ ông Kha Phù muốn khoanh tay đứng nhìn Khương Lạp ra tay với Hoàng Thiên, nhưng hiện giờ thì không ổn, Hoàng Thiên đã vạch trân mánh khóe này của ông Kha Phù.
Nếu như Hoàng Thiên thực sự có mệnh hệ nào ở đây thì chắc chắn món nợ này sẽ bị đổ lên đầu ông Kha Phù.
Vậy nên ông Kha Phù sợ hãi, vội vàng chạy tới khuyên ngăn: “Anh Lạp anh tuyệt đối đừng có manh động, cậu Thiên là khách tôi mời tới, có tôi ở đây thì không cho phép anh động chạm gì tới cậu ấy!”
Những lời ông Kha Phù nói nghe cũng rất có khí thế, đương nhiên, cũng phải gông mình lên mới nói ra được.
Tuy thể lực của Khương Lạp còn lớn hơn cả ông Kha Phù, nhưng dù gì ông Kha Phù cũng là một thế lực không hề nhỏ, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, Khương Lạp cũng không muốn chơi bài ngửa với ông Kha Phù.
Huống hồ Tất Siêu còn đang trong tay Hoàng Thiên, Khương Lạp ngẫm nghĩ, cười gần và bảo: “Được thôi lão Phù, tôi nể mặt ông lần này, tạm thời không đụng đến tên họ Hoàng đây! Nhưng cậu ta cũng nên biết điều, nếu không lập tức thả Tất Siêu, tôi không tha cho cậu ta đâu!" Ông Kha Phù nghe thấy vậy mới yên tâm, ông ta quay lại nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên, nên đ* hòa vi quý thì hơn, tay Tất Siêu đó, cậu yên tâm, để tôi khuyên nhủ anh Lạp, mọi người bắt tay làm hòa được không?”
“Lão Phù, ông qua đây.”
Hoàng Thiên vẫy tay gọi Ông Kha Phù tới.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuối cùng Hoàng Thiên cũng đã biết được mục đích Khương Lạp đến thành phố Bắc Ninh, tên này đến vì Tất Siêu.Hôm qua, sau khi giao Tất Siêu cho Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên đưa Lâm Ngọc An vê nhà, thực tình không biết Tiêu Văn Hạ xử trí Tất Siêu ra sao.Chắc hẳn Tiêu Văn Hạ không thả Tất Siêu đi, bằng không Khương Lạp cũng sẽ không đích thân đến tận nơi đòi người.“Ha ha, ông đến đòi tôi người? Tôi còn định tìm ông đấy.”Hoàng Thiên cười lạnh tanh, nói với Khương Lạp.Khương Lạp nhướng mày và bảo: “Tìm tôi? Cậu tìm tôi làm gì?”“Về sau hãy quản thúc đám đàn em của ông cho chặt, nếu còn chạy tới thành phố Bắc Ninh gây rối, thì đừng trách tôi nặng tay.”Hoàng Thiên sâm mặt lại, cảnh cáo Khương Lạp.Mẹ kiếp! Vừa nghe Hoàng Thiên nói vậy, Khương Lạp lập tức giận xì khói.“Tên nhãi ranh này là cái thá gì? Dám lên mặt dạy đời tao? Lập tức giao Tất Siêu ra đây cho tao, nếu không tao sẽ khiến mày không thể bước ra khỏi căn phòng này!”Khương Lạp trừng mắt dữ tợn, không nể nang gì Hoàng Thiên nữa.Ông Kha Phù ở bên cạnh chứng kiến tất cả.Ông ta hiểu Khương Lạp khá rõ, biết Khương Lạp chuẩn bị ra tay rồi đây! Vốn dĩ ông Kha Phù muốn khoanh tay đứng nhìn Khương Lạp ra tay với Hoàng Thiên, nhưng hiện giờ thì không ổn, Hoàng Thiên đã vạch trân mánh khóe này của ông Kha Phù.Nếu như Hoàng Thiên thực sự có mệnh hệ nào ở đây thì chắc chắn món nợ này sẽ bị đổ lên đầu ông Kha Phù.Vậy nên ông Kha Phù sợ hãi, vội vàng chạy tới khuyên ngăn: “Anh Lạp anh tuyệt đối đừng có manh động, cậu Thiên là khách tôi mời tới, có tôi ở đây thì không cho phép anh động chạm gì tới cậu ấy!”Những lời ông Kha Phù nói nghe cũng rất có khí thế, đương nhiên, cũng phải gông mình lên mới nói ra được.Tuy thể lực của Khương Lạp còn lớn hơn cả ông Kha Phù, nhưng dù gì ông Kha Phù cũng là một thế lực không hề nhỏ, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, Khương Lạp cũng không muốn chơi bài ngửa với ông Kha Phù.Huống hồ Tất Siêu còn đang trong tay Hoàng Thiên, Khương Lạp ngẫm nghĩ, cười gần và bảo: “Được thôi lão Phù, tôi nể mặt ông lần này, tạm thời không đụng đến tên họ Hoàng đây! Nhưng cậu ta cũng nên biết điều, nếu không lập tức thả Tất Siêu, tôi không tha cho cậu ta đâu!" Ông Kha Phù nghe thấy vậy mới yên tâm, ông ta quay lại nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên, nên đ* hòa vi quý thì hơn, tay Tất Siêu đó, cậu yên tâm, để tôi khuyên nhủ anh Lạp, mọi người bắt tay làm hòa được không?”“Lão Phù, ông qua đây.”Hoàng Thiên vẫy tay gọi Ông Kha Phù tới.