Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 357: Ông phải gọi là cậu Thiên
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay cả khi những người này chưa ra tay, Hoàng Thiên cũng đã nhìn ra được, thực lực của họ chỉ là ở mức bình thường, không có ai là người quá tài giỏi.Hai người được gọi là Tứ Đại Thiên Vương cũng có thể coi như tạm được, còn bốn thành viên còn lại của Hội Chó Hoang thì cũng không có gì đáng lo ngại.Đối với năng lực của Hoàng Thiên mà nói, thì để đấu lại được với những người này gần như không cần phải tốn một chút sức lực nào.Một mớ hỗn loạn trong phòng, Hoàng Thiên giống như hổ chui vào giữa bây cừu, không đến một phút, đã khiến những tên này ngã nhào xuống đất.Nhìn xuống mặt đất, cả sáu thành viên của Hội Chó Hoang đều nằm la liệt trêи mặt đất, trong đó có cả hai trong bốn người của Tứ Đại Thiên Vương.Một người của Tứ Đại Thiên Vương vẫn nằm trêи mặt đất ở bên ngoài của khách sạn, chân đã bị gãy thậm chí còn không thể đứng dậy được.Khương Lạp đã mở to mắt nhìn thấy hết những điều này, ông †a tưởng chừng như không dám tin vào mắt mình.Hoàng Thiên thật sự quá mạnh rồi, sức mạnh này thật sự đã bùng nổ.Khương Lạp kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, trong ấn tượng của ông ta, Tứ Đại Thiên Vương trong tay ông ta đều đã rất lợi hại rồi, nhưng không thể ngờ được ở trước mặt của Hoàng Thiên họ thậm chí không chịu nổi một đòn.“Không hổ danh ông Kha Phù nói cậu rất lợi hại, quả nhiên không hề đơn giản.”Khương Lạp hừ lạnh lùng một tiếng, hai con mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không có hứng thú nói chuyện với những người này cho tốn nước bọt, lúc này anh đi đến bên cạnh Khương Lạp, một tay liền nắm lấy cổ áo của ông ta.Khương Lạp không hề có một chút hoảng sợ, tố chất tâm lí vốn có của ông ta thật sự không giống với những người bình thường khác.“Chết tiệt, bỏ ra.”Khương Lạp lớn tiếng quát, dùng tay đấm vào mặt Hoàng Thiên.Cú đấm này rất đáng sợ, tốc độ và sức lực rất nhanh và mạnh, người bình thường dường như sẽ không thể tránh khỏi.Nhưng Hoàng Thiên lại không giống như người bình thường, nên với cú đấm này của Khương Lạp gần như chỉ là một cú đấm bình thường.Chỉ nhìn thấy Hoàng Thiên nghiêng nhẹ đầu, nhẹ nhàng tránh khỏi cú đấm của Khương Lạp, sau đó Hoàng Thiên liền tát một cái thật mạnh lên mặt của Khương Lạp, giống như xả hết sự tức giận lên đó.Những tiếng kêu bôm bốp không ngừng vang lên bên tai, khiến toàn thân Khương Lạp sững sờ, hoa mắt bối rối thậm chí quên cả đánh trả.Mấy thành viên của Hội Chó Hoang ngã
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngay cả khi những người này chưa ra tay, Hoàng Thiên cũng đã nhìn ra được, thực lực của họ chỉ là ở mức bình thường, không có ai là người quá tài giỏi.
Hai người được gọi là Tứ Đại Thiên Vương cũng có thể coi như tạm được, còn bốn thành viên còn lại của Hội Chó Hoang thì cũng không có gì đáng lo ngại.
Đối với năng lực của Hoàng Thiên mà nói, thì để đấu lại được với những người này gần như không cần phải tốn một chút sức lực nào.
Một mớ hỗn loạn trong phòng, Hoàng Thiên giống như hổ chui vào giữa bây cừu, không đến một phút, đã khiến những tên này ngã nhào xuống đất.
Nhìn xuống mặt đất, cả sáu thành viên của Hội Chó Hoang đều nằm la liệt trêи mặt đất, trong đó có cả hai trong bốn người của Tứ Đại Thiên Vương.
Một người của Tứ Đại Thiên Vương vẫn nằm trêи mặt đất ở bên ngoài của khách sạn, chân đã bị gãy thậm chí còn không thể đứng dậy được.
Khương Lạp đã mở to mắt nhìn thấy hết những điều này, ông †a tưởng chừng như không dám tin vào mắt mình.
Hoàng Thiên thật sự quá mạnh rồi, sức mạnh này thật sự đã bùng nổ.
Khương Lạp kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, trong ấn tượng của ông ta, Tứ Đại Thiên Vương trong tay ông ta đều đã rất lợi hại rồi, nhưng không thể ngờ được ở trước mặt của Hoàng Thiên họ thậm chí không chịu nổi một đòn.
“Không hổ danh ông Kha Phù nói cậu rất lợi hại, quả nhiên không hề đơn giản.”
Khương Lạp hừ lạnh lùng một tiếng, hai con mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên không có hứng thú nói chuyện với những người này cho tốn nước bọt, lúc này anh đi đến bên cạnh Khương Lạp, một tay liền nắm lấy cổ áo của ông ta.
Khương Lạp không hề có một chút hoảng sợ, tố chất tâm lí vốn có của ông ta thật sự không giống với những người bình thường khác.
“Chết tiệt, bỏ ra.”
Khương Lạp lớn tiếng quát, dùng tay đấm vào mặt Hoàng Thiên.
Cú đấm này rất đáng sợ, tốc độ và sức lực rất nhanh và mạnh, người bình thường dường như sẽ không thể tránh khỏi.
Nhưng Hoàng Thiên lại không giống như người bình thường, nên với cú đấm này của Khương Lạp gần như chỉ là một cú đấm bình thường.
Chỉ nhìn thấy Hoàng Thiên nghiêng nhẹ đầu, nhẹ nhàng tránh khỏi cú đấm của Khương Lạp, sau đó Hoàng Thiên liền tát một cái thật mạnh lên mặt của Khương Lạp, giống như xả hết sự tức giận lên đó.
Những tiếng kêu bôm bốp không ngừng vang lên bên tai, khiến toàn thân Khương Lạp sững sờ, hoa mắt bối rối thậm chí quên cả đánh trả.
Mấy thành viên của Hội Chó Hoang ngã
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay cả khi những người này chưa ra tay, Hoàng Thiên cũng đã nhìn ra được, thực lực của họ chỉ là ở mức bình thường, không có ai là người quá tài giỏi.Hai người được gọi là Tứ Đại Thiên Vương cũng có thể coi như tạm được, còn bốn thành viên còn lại của Hội Chó Hoang thì cũng không có gì đáng lo ngại.Đối với năng lực của Hoàng Thiên mà nói, thì để đấu lại được với những người này gần như không cần phải tốn một chút sức lực nào.Một mớ hỗn loạn trong phòng, Hoàng Thiên giống như hổ chui vào giữa bây cừu, không đến một phút, đã khiến những tên này ngã nhào xuống đất.Nhìn xuống mặt đất, cả sáu thành viên của Hội Chó Hoang đều nằm la liệt trêи mặt đất, trong đó có cả hai trong bốn người của Tứ Đại Thiên Vương.Một người của Tứ Đại Thiên Vương vẫn nằm trêи mặt đất ở bên ngoài của khách sạn, chân đã bị gãy thậm chí còn không thể đứng dậy được.Khương Lạp đã mở to mắt nhìn thấy hết những điều này, ông †a tưởng chừng như không dám tin vào mắt mình.Hoàng Thiên thật sự quá mạnh rồi, sức mạnh này thật sự đã bùng nổ.Khương Lạp kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, trong ấn tượng của ông ta, Tứ Đại Thiên Vương trong tay ông ta đều đã rất lợi hại rồi, nhưng không thể ngờ được ở trước mặt của Hoàng Thiên họ thậm chí không chịu nổi một đòn.“Không hổ danh ông Kha Phù nói cậu rất lợi hại, quả nhiên không hề đơn giản.”Khương Lạp hừ lạnh lùng một tiếng, hai con mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không có hứng thú nói chuyện với những người này cho tốn nước bọt, lúc này anh đi đến bên cạnh Khương Lạp, một tay liền nắm lấy cổ áo của ông ta.Khương Lạp không hề có một chút hoảng sợ, tố chất tâm lí vốn có của ông ta thật sự không giống với những người bình thường khác.“Chết tiệt, bỏ ra.”Khương Lạp lớn tiếng quát, dùng tay đấm vào mặt Hoàng Thiên.Cú đấm này rất đáng sợ, tốc độ và sức lực rất nhanh và mạnh, người bình thường dường như sẽ không thể tránh khỏi.Nhưng Hoàng Thiên lại không giống như người bình thường, nên với cú đấm này của Khương Lạp gần như chỉ là một cú đấm bình thường.Chỉ nhìn thấy Hoàng Thiên nghiêng nhẹ đầu, nhẹ nhàng tránh khỏi cú đấm của Khương Lạp, sau đó Hoàng Thiên liền tát một cái thật mạnh lên mặt của Khương Lạp, giống như xả hết sự tức giận lên đó.Những tiếng kêu bôm bốp không ngừng vang lên bên tai, khiến toàn thân Khương Lạp sững sờ, hoa mắt bối rối thậm chí quên cả đánh trả.Mấy thành viên của Hội Chó Hoang ngã