Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 363: Thần cản giết thần

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiêu Văn Hạ nhìn thấy Hoàng Thiên đi vào, anh ta cũng nhanh chóng dẫn theo đàn em đi theo sau, đi vào cửa chính của nhà họ Khương.Mặc dù trong lòng Tiêu Văn Hạ rất rõ ràng, đi vào cửa nhà họ Khương chẳng khác nào đi vào đầm rồng hang hổ, nhưng anh ta không thể do dự.Anh ta cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thiên xảy ra chuyện."Cậu Thiên, hay là...Chờ anh Việt đến đi, tôi đoán chừng anh ấy sẽ đến nhanh thôi!" Tiêu Văn Hạ theo sát Hoàng Thiên, khuyên nhủ."Không kịp nữa rồi."Hoàng Thiên không quay đầu lại, đi vào cửa, nhanh chân đi về hướng biệt thự nhà họ Khương.Mặc dù Tiêu Văn Hạ là nhân vật đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng giờ phút này anh ta vẫn có chút lo lắng, bởi vì nơi này là tỉnh thành.Không phải địa bàn của Lã Việt.Mà tình thế hiện tại Chó Hoang đã lấn át ông Kha Phù, đến cả ông Kha Phù cũng không đối phó được hội Chó Hoang, có thể thấy được thế lực hội Chó Hoàng này lớn bao nhiêu! Chỉ bằng mười mấy người này, có thể làm gì được? Trong lòng Tiêu Văn Hạ không chắc, thế nhưng mắt đã thấy Hoàng Thiên đi vào biệt thự nhà họ Khương, anh ta cũng chỉ đành kiên trì đi theo.Mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng đều nghiêm túc, bọn họ đều đã ôm ý nghĩ cho dù hôm nay có phải chết cũng cam tâm! Ngày bình thường Hoàng Thiên đối đãi với những anh em này vô cùng thẳng thắn và thân thiết, trong lòng những người này đều rất phục Hoàng Thiên.Nếu không, sống chết trước mắt làm gì có ai dám bán mạng? “Người đâu! Cút khỏi đây!" Hoàng Thiên vừa đi vào biệt thự, một ông lão mặc đồ thời xưa đứng ở cửa, trợn tròn đôi mắt hình tam giác quát to.Tâm trạng Hoàng Thiên đang rất xấu, thấy lão già này sủa bậy giống như con chó, làm sao Hoàng Thiên có thể nuông chiều ông ta?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiêu Văn Hạ nhìn thấy Hoàng Thiên đi vào, anh ta cũng nhanh chóng dẫn theo đàn em đi theo sau, đi vào cửa chính của nhà họ Khương.

Mặc dù trong lòng Tiêu Văn Hạ rất rõ ràng, đi vào cửa nhà họ Khương chẳng khác nào đi vào đầm rồng hang hổ, nhưng anh ta không thể do dự.

Anh ta cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thiên xảy ra chuyện.

"Cậu Thiên, hay là...

Chờ anh Việt đến đi, tôi đoán chừng anh ấy sẽ đến nhanh thôi!" Tiêu Văn Hạ theo sát Hoàng Thiên, khuyên nhủ.

"Không kịp nữa rồi."

Hoàng Thiên không quay đầu lại, đi vào cửa, nhanh chân đi về hướng biệt thự nhà họ Khương.

Mặc dù Tiêu Văn Hạ là nhân vật đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng giờ phút này anh ta vẫn có chút lo lắng, bởi vì nơi này là tỉnh thành.

Không phải địa bàn của Lã Việt.

Mà tình thế hiện tại Chó Hoang đã lấn át ông Kha Phù, đến cả ông Kha Phù cũng không đối phó được hội Chó Hoang, có thể thấy được thế lực hội Chó Hoàng này lớn bao nhiêu! Chỉ bằng mười mấy người này, có thể làm gì được? Trong lòng Tiêu Văn Hạ không chắc, thế nhưng mắt đã thấy Hoàng Thiên đi vào biệt thự nhà họ Khương, anh ta cũng chỉ đành kiên trì đi theo.

Mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng đều nghiêm túc, bọn họ đều đã ôm ý nghĩ cho dù hôm nay có phải chết cũng cam tâm! Ngày bình thường Hoàng Thiên đối đãi với những anh em này vô cùng thẳng thắn và thân thiết, trong lòng những người này đều rất phục Hoàng Thiên.

Nếu không, sống chết trước mắt làm gì có ai dám bán mạng? “Người đâu! Cút khỏi đây!" Hoàng Thiên vừa đi vào biệt thự, một ông lão mặc đồ thời xưa đứng ở cửa, trợn tròn đôi mắt hình tam giác quát to.

Tâm trạng Hoàng Thiên đang rất xấu, thấy lão già này sủa bậy giống như con chó, làm sao Hoàng Thiên có thể nuông chiều ông ta?

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiêu Văn Hạ nhìn thấy Hoàng Thiên đi vào, anh ta cũng nhanh chóng dẫn theo đàn em đi theo sau, đi vào cửa chính của nhà họ Khương.Mặc dù trong lòng Tiêu Văn Hạ rất rõ ràng, đi vào cửa nhà họ Khương chẳng khác nào đi vào đầm rồng hang hổ, nhưng anh ta không thể do dự.Anh ta cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thiên xảy ra chuyện."Cậu Thiên, hay là...Chờ anh Việt đến đi, tôi đoán chừng anh ấy sẽ đến nhanh thôi!" Tiêu Văn Hạ theo sát Hoàng Thiên, khuyên nhủ."Không kịp nữa rồi."Hoàng Thiên không quay đầu lại, đi vào cửa, nhanh chân đi về hướng biệt thự nhà họ Khương.Mặc dù Tiêu Văn Hạ là nhân vật đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng giờ phút này anh ta vẫn có chút lo lắng, bởi vì nơi này là tỉnh thành.Không phải địa bàn của Lã Việt.Mà tình thế hiện tại Chó Hoang đã lấn át ông Kha Phù, đến cả ông Kha Phù cũng không đối phó được hội Chó Hoang, có thể thấy được thế lực hội Chó Hoàng này lớn bao nhiêu! Chỉ bằng mười mấy người này, có thể làm gì được? Trong lòng Tiêu Văn Hạ không chắc, thế nhưng mắt đã thấy Hoàng Thiên đi vào biệt thự nhà họ Khương, anh ta cũng chỉ đành kiên trì đi theo.Mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng đều nghiêm túc, bọn họ đều đã ôm ý nghĩ cho dù hôm nay có phải chết cũng cam tâm! Ngày bình thường Hoàng Thiên đối đãi với những anh em này vô cùng thẳng thắn và thân thiết, trong lòng những người này đều rất phục Hoàng Thiên.Nếu không, sống chết trước mắt làm gì có ai dám bán mạng? “Người đâu! Cút khỏi đây!" Hoàng Thiên vừa đi vào biệt thự, một ông lão mặc đồ thời xưa đứng ở cửa, trợn tròn đôi mắt hình tam giác quát to.Tâm trạng Hoàng Thiên đang rất xấu, thấy lão già này sủa bậy giống như con chó, làm sao Hoàng Thiên có thể nuông chiều ông ta?

Chương 363: Thần cản giết thần