Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 364: Anh ấy sẽ không tha thứ cho anh

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một người liều mình, vạn người chớ địch! Giờ phút này Hoàng Thiên thật sự giết đến đỏ cả mắt, anh không quan tâm mình chém giết bao nhiêu! Tên đầu trọc này là thủ lĩnh nhỏ của Hội Chó Hoang, tại nhà họ Khương, gã rất được coi trọng.Mà thực lực của tên đầu trọc cũng rất mạnh, cho nên tên khốn này mới kiêu ngạo như vậy.Thế nhưng khi đấu với Hoàng Thiên, tên đầu trọc liền cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, gã cảm thấy mình tùy thời có thể mất mạng.Trong lòng chột dạ, có thực lực cũng không phát huy ra được, tên đầu trọc bị Hoàng Thiên làm cho phải lùi liên tiếp về phía sau, mắt thấy sắp không chống đỡ được."Mẹ chúng mày.Bọn mày đều chết hết rồi đấy à? Lên cho tao! Cùng tiến lên cho tao!" Tên đầu trọc giận dữ, quát mấy tên đàn em bên người.Hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, tất cả đều vọt tới như ong vỡ tổ.Bao vây Hoàng Thiên và đám người Tiêu Văn Hạ lại."Đi chết đi!" Tiêu Văn Hạ vung tay lên, ra lệnh cho mười mấy tên đàn em.Có thể đi theo Tiêu Văn Hạ, đều là những người biết đánh nhau, mà phải dùng cả mạng sống để đánh, mười mấy người này, không một ai sợ hãi.Hai bên hỗn loạn một hồi, không tới một phút, liền có mấy người nằm xuống.Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Khương Văn Vinh.Hoàng Linh bị Khương Văn Vinh dồn đến góc tường, câm trong tay một cây lau nhà giằng co với Khương Văn Vinh.Tiếng chém giết bên ngoài, trong phòng ngủ cũng nghe được rất rõ ràng, nhưng Khương Văn Vinh lại không hề hoảng loạn.Bởi vì tên khốn này biết, đây là nhà họ Khương của anh ta, có thùng sắt bảo vệt Nhưng Khương Văn Vinh cũng không biết bên ngoài có ai đến.Anh ta cũng lười ra xem, giờ phút này hồn của anh ta đã bị Hoàng Linh câu đi, chỉ muốn nhanh chóng kéo Hoàng Linh vào lòng mình."Ha ha, mẹ nó, ông đây vừa mới về tới nhà mà đã có người tìm tới cửa rồi?" Khương Văn Vinh lạnh lùng cười ha ha, nhìn qua Hoàng Linh nói."Nhất định là anh tôi tìm tới! Khương Văn Vinh, anh mau thả tôi ra ngoài, nếu không anh ấy sẽ không tha cho anh đâu!" Giọng nói Hoàng Linh run rẩy, trước ngực phập phà phập phồng, nói với Khương Văn Vinh.Khương Văn Vinh vốn không hề coi ai ra gì, nơi này có hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, coi như Hoàng Thiên có tới thật thì đã sao chứ?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một người liều mình, vạn người chớ địch! Giờ phút này Hoàng Thiên thật sự giết đến đỏ cả mắt, anh không quan tâm mình chém giết bao nhiêu! Tên đầu trọc này là thủ lĩnh nhỏ của Hội Chó Hoang, tại nhà họ Khương, gã rất được coi trọng.

Mà thực lực của tên đầu trọc cũng rất mạnh, cho nên tên khốn này mới kiêu ngạo như vậy.

Thế nhưng khi đấu với Hoàng Thiên, tên đầu trọc liền cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, gã cảm thấy mình tùy thời có thể mất mạng.

Trong lòng chột dạ, có thực lực cũng không phát huy ra được, tên đầu trọc bị Hoàng Thiên làm cho phải lùi liên tiếp về phía sau, mắt thấy sắp không chống đỡ được.

"Mẹ chúng mày.

Bọn mày đều chết hết rồi đấy à? Lên cho tao! Cùng tiến lên cho tao!" Tên đầu trọc giận dữ, quát mấy tên đàn em bên người.

Hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, tất cả đều vọt tới như ong vỡ tổ.

Bao vây Hoàng Thiên và đám người Tiêu Văn Hạ lại.

"Đi chết đi!" Tiêu Văn Hạ vung tay lên, ra lệnh cho mười mấy tên đàn em.

Có thể đi theo Tiêu Văn Hạ, đều là những người biết đánh nhau, mà phải dùng cả mạng sống để đánh, mười mấy người này, không một ai sợ hãi.

Hai bên hỗn loạn một hồi, không tới một phút, liền có mấy người nằm xuống.

Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Khương Văn Vinh.

Hoàng Linh bị Khương Văn Vinh dồn đến góc tường, câm trong tay một cây lau nhà giằng co với Khương Văn Vinh.

Tiếng chém giết bên ngoài, trong phòng ngủ cũng nghe được rất rõ ràng, nhưng Khương Văn Vinh lại không hề hoảng loạn.

Bởi vì tên khốn này biết, đây là nhà họ Khương của anh ta, có thùng sắt bảo vệt Nhưng Khương Văn Vinh cũng không biết bên ngoài có ai đến.

Anh ta cũng lười ra xem, giờ phút này hồn của anh ta đã bị Hoàng Linh câu đi, chỉ muốn nhanh chóng kéo Hoàng Linh vào lòng mình.

"Ha ha, mẹ nó, ông đây vừa mới về tới nhà mà đã có người tìm tới cửa rồi?" Khương Văn Vinh lạnh lùng cười ha ha, nhìn qua Hoàng Linh nói.

"Nhất định là anh tôi tìm tới! Khương Văn Vinh, anh mau thả tôi ra ngoài, nếu không anh ấy sẽ không tha cho anh đâu!" Giọng nói Hoàng Linh run rẩy, trước ngực phập phà phập phồng, nói với Khương Văn Vinh.

Khương Văn Vinh vốn không hề coi ai ra gì, nơi này có hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, coi như Hoàng Thiên có tới thật thì đã sao chứ?

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một người liều mình, vạn người chớ địch! Giờ phút này Hoàng Thiên thật sự giết đến đỏ cả mắt, anh không quan tâm mình chém giết bao nhiêu! Tên đầu trọc này là thủ lĩnh nhỏ của Hội Chó Hoang, tại nhà họ Khương, gã rất được coi trọng.Mà thực lực của tên đầu trọc cũng rất mạnh, cho nên tên khốn này mới kiêu ngạo như vậy.Thế nhưng khi đấu với Hoàng Thiên, tên đầu trọc liền cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, gã cảm thấy mình tùy thời có thể mất mạng.Trong lòng chột dạ, có thực lực cũng không phát huy ra được, tên đầu trọc bị Hoàng Thiên làm cho phải lùi liên tiếp về phía sau, mắt thấy sắp không chống đỡ được."Mẹ chúng mày.Bọn mày đều chết hết rồi đấy à? Lên cho tao! Cùng tiến lên cho tao!" Tên đầu trọc giận dữ, quát mấy tên đàn em bên người.Hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, tất cả đều vọt tới như ong vỡ tổ.Bao vây Hoàng Thiên và đám người Tiêu Văn Hạ lại."Đi chết đi!" Tiêu Văn Hạ vung tay lên, ra lệnh cho mười mấy tên đàn em.Có thể đi theo Tiêu Văn Hạ, đều là những người biết đánh nhau, mà phải dùng cả mạng sống để đánh, mười mấy người này, không một ai sợ hãi.Hai bên hỗn loạn một hồi, không tới một phút, liền có mấy người nằm xuống.Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Khương Văn Vinh.Hoàng Linh bị Khương Văn Vinh dồn đến góc tường, câm trong tay một cây lau nhà giằng co với Khương Văn Vinh.Tiếng chém giết bên ngoài, trong phòng ngủ cũng nghe được rất rõ ràng, nhưng Khương Văn Vinh lại không hề hoảng loạn.Bởi vì tên khốn này biết, đây là nhà họ Khương của anh ta, có thùng sắt bảo vệt Nhưng Khương Văn Vinh cũng không biết bên ngoài có ai đến.Anh ta cũng lười ra xem, giờ phút này hồn của anh ta đã bị Hoàng Linh câu đi, chỉ muốn nhanh chóng kéo Hoàng Linh vào lòng mình."Ha ha, mẹ nó, ông đây vừa mới về tới nhà mà đã có người tìm tới cửa rồi?" Khương Văn Vinh lạnh lùng cười ha ha, nhìn qua Hoàng Linh nói."Nhất định là anh tôi tìm tới! Khương Văn Vinh, anh mau thả tôi ra ngoài, nếu không anh ấy sẽ không tha cho anh đâu!" Giọng nói Hoàng Linh run rẩy, trước ngực phập phà phập phồng, nói với Khương Văn Vinh.Khương Văn Vinh vốn không hề coi ai ra gì, nơi này có hơn hai mươi thành viên của Hội Chó Hoang, coi như Hoàng Thiên có tới thật thì đã sao chứ?

Chương 364: Anh ấy sẽ không tha thứ cho anh