Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 416: Đánh mày là vì muốn tốt cho mày

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Thằng khốn nạn, mày có còn là người nữa hay không?”Trương Công Điền tức giận, lớn tiếng chất vấn Trương Vĩ.Trương Vĩ không đứng dậy nổi, cả người ủ rũ quỳ trêи mặt đất.Vừa rồi cậu ta dám kiêu ngạo như vậy hoàn toàn là do ÿ vào Lửa Hồng.Bây giờ đến Trịnh Minh Hằng cũng đã bỏ trốn, hầu hết các thành viên của Lửa Hồng cũng đã tìm đường chạy tán loạn, cậu ta đã không còn sự dựa dẫm nào cả.“Ông ơi, cháu biết cháu sai rồi...”Trương Vĩ thảm hại nói trong lo sợ, trong mắt Trương Công Điền lại hiện lên vài phần thương xót.Làm sao ông nội lại có thể không thương cháu trai mình cơ chứ? Mặc dù Trương Công Điên tức giận đến mức gân như thở không ra hơi, nhưng thấy Trương Vĩ nói vậy, ông cụ lại không đành lòng đánh hắn nữa.“Trương Vĩ, cậu lại đây.”Hoàng Thiên vẫy tay với Trương Vĩ, ý bảo cậu ta đi đến.Trong lòng Trương Vĩ chợt hốt hoảng, cậu ta biết Trương Công Điền rất yêu thương cậu ta, ông cụ sẽ không nỡ đánh mạnh.Nhưng Hoàng Thiên thì khác, lần bị Hoàng Thiên đánh trước đây đã trở thành bóng ma tâm lý ám ảnh cậu ta.“Anh rể, anh...Anh muốn làm cái gì?”Trương Vĩ đứng im không dám nhúc nhích, kinh hãi nhìn Hoàng Thiên, lắp bắp hỏi.“Tôi bảo cậu qua đây!”Hoàng Thiên trợn mắt, lớn tiếng quát lại.Trương Vĩ sợ đến phát run, nhìn thấy bộ dạng của Hoàng Thiên như sắp ăn thịt người, cậu ta không dám không bước qua.Trương Vĩ nhắm mắt, lấy hết can đảm bước lại gần Hoàng Thiên.“Anh rể, tất cả là lỗi của tôi, tôi biết sai rôi.Anh đừng giận tôi nữa, được không?”Thằng nhóc Trương Vĩ này cũng biết cách nịnh bợ người khác đấy, lúc này lại còn giả bộ kinh sợ, bày ra dáng vẻ đáng thương.Nhưng nhìn vào tròng mắt đảo liên hồi của cậu ta, Hoàng Thiên có thể nhìn ra rằng thằng nhóc này không thành thật.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Thằng khốn nạn, mày có còn là người nữa hay không?”

Trương Công Điền tức giận, lớn tiếng chất vấn Trương Vĩ.

Trương Vĩ không đứng dậy nổi, cả người ủ rũ quỳ trêи mặt đất.

Vừa rồi cậu ta dám kiêu ngạo như vậy hoàn toàn là do ÿ vào Lửa Hồng.

Bây giờ đến Trịnh Minh Hằng cũng đã bỏ trốn, hầu hết các thành viên của Lửa Hồng cũng đã tìm đường chạy tán loạn, cậu ta đã không còn sự dựa dẫm nào cả.

“Ông ơi, cháu biết cháu sai rồi...”

Trương Vĩ thảm hại nói trong lo sợ, trong mắt Trương Công Điền lại hiện lên vài phần thương xót.

Làm sao ông nội lại có thể không thương cháu trai mình cơ chứ? Mặc dù Trương Công Điên tức giận đến mức gân như thở không ra hơi, nhưng thấy Trương Vĩ nói vậy, ông cụ lại không đành lòng đánh hắn nữa.

“Trương Vĩ, cậu lại đây.”

Hoàng Thiên vẫy tay với Trương Vĩ, ý bảo cậu ta đi đến.

Trong lòng Trương Vĩ chợt hốt hoảng, cậu ta biết Trương Công Điền rất yêu thương cậu ta, ông cụ sẽ không nỡ đánh mạnh.

Nhưng Hoàng Thiên thì khác, lần bị Hoàng Thiên đánh trước đây đã trở thành bóng ma tâm lý ám ảnh cậu ta.

“Anh rể, anh...

Anh muốn làm cái gì?”

Trương Vĩ đứng im không dám nhúc nhích, kinh hãi nhìn Hoàng Thiên, lắp bắp hỏi.

“Tôi bảo cậu qua đây!”

Hoàng Thiên trợn mắt, lớn tiếng quát lại.

Trương Vĩ sợ đến phát run, nhìn thấy bộ dạng của Hoàng Thiên như sắp ăn thịt người, cậu ta không dám không bước qua.

Trương Vĩ nhắm mắt, lấy hết can đảm bước lại gần Hoàng Thiên.

“Anh rể, tất cả là lỗi của tôi, tôi biết sai rôi.

Anh đừng giận tôi nữa, được không?”

Thằng nhóc Trương Vĩ này cũng biết cách nịnh bợ người khác đấy, lúc này lại còn giả bộ kinh sợ, bày ra dáng vẻ đáng thương.

Nhưng nhìn vào tròng mắt đảo liên hồi của cậu ta, Hoàng Thiên có thể nhìn ra rằng thằng nhóc này không thành thật.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Thằng khốn nạn, mày có còn là người nữa hay không?”Trương Công Điền tức giận, lớn tiếng chất vấn Trương Vĩ.Trương Vĩ không đứng dậy nổi, cả người ủ rũ quỳ trêи mặt đất.Vừa rồi cậu ta dám kiêu ngạo như vậy hoàn toàn là do ÿ vào Lửa Hồng.Bây giờ đến Trịnh Minh Hằng cũng đã bỏ trốn, hầu hết các thành viên của Lửa Hồng cũng đã tìm đường chạy tán loạn, cậu ta đã không còn sự dựa dẫm nào cả.“Ông ơi, cháu biết cháu sai rồi...”Trương Vĩ thảm hại nói trong lo sợ, trong mắt Trương Công Điền lại hiện lên vài phần thương xót.Làm sao ông nội lại có thể không thương cháu trai mình cơ chứ? Mặc dù Trương Công Điên tức giận đến mức gân như thở không ra hơi, nhưng thấy Trương Vĩ nói vậy, ông cụ lại không đành lòng đánh hắn nữa.“Trương Vĩ, cậu lại đây.”Hoàng Thiên vẫy tay với Trương Vĩ, ý bảo cậu ta đi đến.Trong lòng Trương Vĩ chợt hốt hoảng, cậu ta biết Trương Công Điền rất yêu thương cậu ta, ông cụ sẽ không nỡ đánh mạnh.Nhưng Hoàng Thiên thì khác, lần bị Hoàng Thiên đánh trước đây đã trở thành bóng ma tâm lý ám ảnh cậu ta.“Anh rể, anh...Anh muốn làm cái gì?”Trương Vĩ đứng im không dám nhúc nhích, kinh hãi nhìn Hoàng Thiên, lắp bắp hỏi.“Tôi bảo cậu qua đây!”Hoàng Thiên trợn mắt, lớn tiếng quát lại.Trương Vĩ sợ đến phát run, nhìn thấy bộ dạng của Hoàng Thiên như sắp ăn thịt người, cậu ta không dám không bước qua.Trương Vĩ nhắm mắt, lấy hết can đảm bước lại gần Hoàng Thiên.“Anh rể, tất cả là lỗi của tôi, tôi biết sai rôi.Anh đừng giận tôi nữa, được không?”Thằng nhóc Trương Vĩ này cũng biết cách nịnh bợ người khác đấy, lúc này lại còn giả bộ kinh sợ, bày ra dáng vẻ đáng thương.Nhưng nhìn vào tròng mắt đảo liên hồi của cậu ta, Hoàng Thiên có thể nhìn ra rằng thằng nhóc này không thành thật.

Chương 416: Đánh mày là vì muốn tốt cho mày