Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 417: Hung hăng hỏi tội

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Được lệnh, đám thuộc hạ của Tiêu Tấn áp giải Nốt ruôi đen và mấy tên sát thủ của Lửa Hồng, đi theo Hoàng Thiên xuống núi.Duy Anh cũng đưa các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm xuống núi cùng với Hoàng Thiên.Trêи đường đi, Duy Anh vẫn cảm thấy có chút buồn bực vì không bắt được bà chủ của Lửa Hồng, Trịnh Minh Hằng.“Cậu Thiên, nếu như vừa rồi chúng ta đuổi theo, rất có thể sẽ bắt được Trịnh Minh Hằng.”Duy Anh vừa đi vừa tiếc nuối nói.Hoàng Thiên nghe xong, mỉm cười nói với Duy Anh: “Trịnh Minh Hằng hẳn đã lăn lộn ở đây rất lâu rồi.Bà ta thông thuộc địa hình còn chúng ta thì không, sẽ rất khó để bắt được bà ta.”“Cậu Thiên, để Trịnh Minh Hằng chạy đi như vậy phiền phức vô cùng! Lúc đó cậu không nhìn thấy, Trịnh Minh Hằng đã lén dùng súng lục định ngắm bắn cậu.Người đàn bà này quá nham hiểm”Duy Anh rất lo lắng cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên gật đầu, lúc đó ngay khi tiếng súng vang lên, anh có nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Trịnh Minh Hằng và cũng nhìn thấy khẩu súng lục trêи tay Trịnh Minh Hằng rơi xuống đất.“Nếu như từ giờ về sau bà ta không xuất hiện nữa thì cũng cho qua đi.”Hoàng Thiên nghĩ ngợi một lát rồi nói.“Vậy nếu bà ta vẫn tiếp tục gây rắc rối thì sao?”Duy Anh hỏi.“Vậy thì bà ta chẳng khác nào đang tự tìm đường chết.Đến lúc đó, thân tiên cũng không thể cứu được bà ta.”Hoàng Thiên gần giọng nói.Duy Anh gật đầu, không nói thêm gì nữa.Sau khi trở về thành phố Bắc Ninh, Duy Anh cùng các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm đích thân đưa Nốt ruôi đen và đám sát thủ Lửa Hồng đến đồn Cảnh sát, bàn giao cho Cảnh sát.Hoàng Thiên để Tiêu Tấn đưa thuộc hạ trở về Trung tâm giải trí.Còn anh lái xe đưa Trương Công Điền và Trương Vĩ về nhà của Trương Công Điền.Vướng phải tai họa này, trong lòng Trương Công Điền vẫn còn sợ hãi, trạng thái tinh thần cũng rất tệ.Trương Vĩ bị Hoàng Thiên đánh không hề nhẹ, hiện tại mặt mũi vẫn sưng húp, tím xanh.Dọc theo đường đi, Trương Vĩ không dám nói một câu nào, im lặng ngồi ở ghế sau cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.Hoàng Thiên hoàn toàn thất vọng với đứa em rể này, đối với loại người như cậu ta, Hoàng Thiên cũng lười để ý tới.“Trương Vĩ, anh rể cháu đã dạy bảo như vậy rồi, sau này phải làm một người đàn ông tốt, đừng khiến người khác phiền lòng nữa, hiểu chưa?”Trương Công Điền tận tình khuyên bảo Trương Vĩ.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Được lệnh, đám thuộc hạ của Tiêu Tấn áp giải Nốt ruôi đen và mấy tên sát thủ của Lửa Hồng, đi theo Hoàng Thiên xuống núi.

Duy Anh cũng đưa các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm xuống núi cùng với Hoàng Thiên.

Trêи đường đi, Duy Anh vẫn cảm thấy có chút buồn bực vì không bắt được bà chủ của Lửa Hồng, Trịnh Minh Hằng.

“Cậu Thiên, nếu như vừa rồi chúng ta đuổi theo, rất có thể sẽ bắt được Trịnh Minh Hằng.”

Duy Anh vừa đi vừa tiếc nuối nói.

Hoàng Thiên nghe xong, mỉm cười nói với Duy Anh: “Trịnh Minh Hằng hẳn đã lăn lộn ở đây rất lâu rồi.

Bà ta thông thuộc địa hình còn chúng ta thì không, sẽ rất khó để bắt được bà ta.”

“Cậu Thiên, để Trịnh Minh Hằng chạy đi như vậy phiền phức vô cùng! Lúc đó cậu không nhìn thấy, Trịnh Minh Hằng đã lén dùng súng lục định ngắm bắn cậu.

Người đàn bà này quá nham hiểm”

Duy Anh rất lo lắng cho Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên gật đầu, lúc đó ngay khi tiếng súng vang lên, anh có nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Trịnh Minh Hằng và cũng nhìn thấy khẩu súng lục trêи tay Trịnh Minh Hằng rơi xuống đất.

“Nếu như từ giờ về sau bà ta không xuất hiện nữa thì cũng cho qua đi.”

Hoàng Thiên nghĩ ngợi một lát rồi nói.

“Vậy nếu bà ta vẫn tiếp tục gây rắc rối thì sao?”

Duy Anh hỏi.

“Vậy thì bà ta chẳng khác nào đang tự tìm đường chết.

Đến lúc đó, thân tiên cũng không thể cứu được bà ta.”

Hoàng Thiên gần giọng nói.

Duy Anh gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Sau khi trở về thành phố Bắc Ninh, Duy Anh cùng các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm đích thân đưa Nốt ruôi đen và đám sát thủ Lửa Hồng đến đồn Cảnh sát, bàn giao cho Cảnh sát.

Hoàng Thiên để Tiêu Tấn đưa thuộc hạ trở về Trung tâm giải trí.

Còn anh lái xe đưa Trương Công Điền và Trương Vĩ về nhà của Trương Công Điền.

Vướng phải tai họa này, trong lòng Trương Công Điền vẫn còn sợ hãi, trạng thái tinh thần cũng rất tệ.

Trương Vĩ bị Hoàng Thiên đánh không hề nhẹ, hiện tại mặt mũi vẫn sưng húp, tím xanh.

Dọc theo đường đi, Trương Vĩ không dám nói một câu nào, im lặng ngồi ở ghế sau cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.

Hoàng Thiên hoàn toàn thất vọng với đứa em rể này, đối với loại người như cậu ta, Hoàng Thiên cũng lười để ý tới.

“Trương Vĩ, anh rể cháu đã dạy bảo như vậy rồi, sau này phải làm một người đàn ông tốt, đừng khiến người khác phiền lòng nữa, hiểu chưa?”

Trương Công Điền tận tình khuyên bảo Trương Vĩ.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Được lệnh, đám thuộc hạ của Tiêu Tấn áp giải Nốt ruôi đen và mấy tên sát thủ của Lửa Hồng, đi theo Hoàng Thiên xuống núi.Duy Anh cũng đưa các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm xuống núi cùng với Hoàng Thiên.Trêи đường đi, Duy Anh vẫn cảm thấy có chút buồn bực vì không bắt được bà chủ của Lửa Hồng, Trịnh Minh Hằng.“Cậu Thiên, nếu như vừa rồi chúng ta đuổi theo, rất có thể sẽ bắt được Trịnh Minh Hằng.”Duy Anh vừa đi vừa tiếc nuối nói.Hoàng Thiên nghe xong, mỉm cười nói với Duy Anh: “Trịnh Minh Hằng hẳn đã lăn lộn ở đây rất lâu rồi.Bà ta thông thuộc địa hình còn chúng ta thì không, sẽ rất khó để bắt được bà ta.”“Cậu Thiên, để Trịnh Minh Hằng chạy đi như vậy phiền phức vô cùng! Lúc đó cậu không nhìn thấy, Trịnh Minh Hằng đã lén dùng súng lục định ngắm bắn cậu.Người đàn bà này quá nham hiểm”Duy Anh rất lo lắng cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên gật đầu, lúc đó ngay khi tiếng súng vang lên, anh có nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Trịnh Minh Hằng và cũng nhìn thấy khẩu súng lục trêи tay Trịnh Minh Hằng rơi xuống đất.“Nếu như từ giờ về sau bà ta không xuất hiện nữa thì cũng cho qua đi.”Hoàng Thiên nghĩ ngợi một lát rồi nói.“Vậy nếu bà ta vẫn tiếp tục gây rắc rối thì sao?”Duy Anh hỏi.“Vậy thì bà ta chẳng khác nào đang tự tìm đường chết.Đến lúc đó, thân tiên cũng không thể cứu được bà ta.”Hoàng Thiên gần giọng nói.Duy Anh gật đầu, không nói thêm gì nữa.Sau khi trở về thành phố Bắc Ninh, Duy Anh cùng các cấp dưới thuộc đội đặc nhiệm đích thân đưa Nốt ruôi đen và đám sát thủ Lửa Hồng đến đồn Cảnh sát, bàn giao cho Cảnh sát.Hoàng Thiên để Tiêu Tấn đưa thuộc hạ trở về Trung tâm giải trí.Còn anh lái xe đưa Trương Công Điền và Trương Vĩ về nhà của Trương Công Điền.Vướng phải tai họa này, trong lòng Trương Công Điền vẫn còn sợ hãi, trạng thái tinh thần cũng rất tệ.Trương Vĩ bị Hoàng Thiên đánh không hề nhẹ, hiện tại mặt mũi vẫn sưng húp, tím xanh.Dọc theo đường đi, Trương Vĩ không dám nói một câu nào, im lặng ngồi ở ghế sau cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.Hoàng Thiên hoàn toàn thất vọng với đứa em rể này, đối với loại người như cậu ta, Hoàng Thiên cũng lười để ý tới.“Trương Vĩ, anh rể cháu đã dạy bảo như vậy rồi, sau này phải làm một người đàn ông tốt, đừng khiến người khác phiền lòng nữa, hiểu chưa?”Trương Công Điền tận tình khuyên bảo Trương Vĩ.

Chương 417: Hung hăng hỏi tội