Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 531: Chúng ta như nhau

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái tát này khiến Bạch Kiệt ngã thẳng ra đất.Bạch Kiệt ôm mặt đứng dậy, tức tới mức ngứa cả răng.Nhưng cậu ta không dám nói lời khó nghe với Hoàng Thiên, dù sao đang ở chỗ hoang vu vắng người, nếu giết gã ta ở chỗ thế này cũng chẳng có ai biết."Anh ơi anh, anh muốn có ba trăm mươi sáu tỷ, tôi thật sự không thể bỏ ra được, hay là anh lấy ít hơn chút, tôi có thể đưa cho anh."Bạch Kiệt nghĩ Hoàng Thiên bắt cậu ta để đòi tiền,vì vậy nhăn mặt thương lượng với Hoàng Thiên.Đối với cậu ta, chỉ cân bảo vệ được cái mạng chó này thì có tiên hay không cũng không sao cả.Cho dù đối phương có lấy được tiền thì nhà cậu ta sẽ dùng thế lực của bố cậu ta, tiên vẫn có thể lấy lại được.Cho nên trước mắt giữ mạng là quan trọng nhất.Nào ngờ, Hoàng Thiên chỉ lạnh lùng hừ một tiếng."Cậu vẫn nghĩ dùng tiền là có thể mua được cái mạng chó của mình đúng không?”Hoàng Thiên nở nụ cười lạnh lùng hỏi Bạch Kiệt."Anh, không phải anh bắt tôi là vì tiền sao? Tôi có thể cho anh tiền, xin anh đừng làm hại tôi."Bạch Kiệt nhìn Hoàng Thiên đầy sợ hãi, bây giờ cậu ta đã biết điều rồi, bởi vì cậu ta phát hiện, hình như đối phương thật sự không cần tiền? Không phải vì tiền nên mới đáng sợ."Tiên trong nhà tôi rất nhiều.Tôi tìm cậu không phải vì tiền."Hoàng Thiên nói xong rút dao găm ra, quơ quơ ở trước mặt Bạch Kiệt.Bạch Kiệt sợ tới mức tè ra quần rồi, tên nhóc này thở phì phò một hồi thì quỳ gối dưới chân Hoàng Thiên."Anh ơi anh, có chuyện gì thì cứ nói tử tế, anh tuyệt đối đừng giết tôi!" Bạch Kiệt ôm đùi Hoàng Thiên kêu khóc nói.Trông thấy tên này vô dụng như vậy, Hoàng Thiên thật sự vô cùng cạn lời.Bịch.Đầu gối Hoàng Thiên th*c m*nh vào ngực Bạch Kiệt, đánh cho tên này ngã lật trêи đất."Ây da, ôi mẹ ơi."Bạch Kiệt đau tới mức kêu đau liên tục, ôm ngực vô cùng đau đớn."Nếu mà cậu muốn sống thì ngoan ngoãn phối hợp với tôi, biết chưa?”Hoàng Thiên ngồi xổm xuống, dao găm đặt trêи cổ Bạch Kiệt.Bạch Kiệt cảm nhận được sự lành lạnh của dao găm, giống như lúc nào cũng có thể lấy mạng cậu ta, cậu ta đâu còn can đảm đối nghịch với Hoàng Thiên?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cái tát này khiến Bạch Kiệt ngã thẳng ra đất.

Bạch Kiệt ôm mặt đứng dậy, tức tới mức ngứa cả răng.

Nhưng cậu ta không dám nói lời khó nghe với Hoàng Thiên, dù sao đang ở chỗ hoang vu vắng người, nếu giết gã ta ở chỗ thế này cũng chẳng có ai biết.

"Anh ơi anh, anh muốn có ba trăm mươi sáu tỷ, tôi thật sự không thể bỏ ra được, hay là anh lấy ít hơn chút, tôi có thể đưa cho anh."

Bạch Kiệt nghĩ Hoàng Thiên bắt cậu ta để đòi tiền,vì vậy nhăn mặt thương lượng với Hoàng Thiên.

Đối với cậu ta, chỉ cân bảo vệ được cái mạng chó này thì có tiên hay không cũng không sao cả.

Cho dù đối phương có lấy được tiền thì nhà cậu ta sẽ dùng thế lực của bố cậu ta, tiên vẫn có thể lấy lại được.

Cho nên trước mắt giữ mạng là quan trọng nhất.

Nào ngờ, Hoàng Thiên chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.

"Cậu vẫn nghĩ dùng tiền là có thể mua được cái mạng chó của mình đúng không?”

Hoàng Thiên nở nụ cười lạnh lùng hỏi Bạch Kiệt.

"Anh, không phải anh bắt tôi là vì tiền sao? Tôi có thể cho anh tiền, xin anh đừng làm hại tôi."

Bạch Kiệt nhìn Hoàng Thiên đầy sợ hãi, bây giờ cậu ta đã biết điều rồi, bởi vì cậu ta phát hiện, hình như đối phương thật sự không cần tiền? Không phải vì tiền nên mới đáng sợ.

"Tiên trong nhà tôi rất nhiều.

Tôi tìm cậu không phải vì tiền."

Hoàng Thiên nói xong rút dao găm ra, quơ quơ ở trước mặt Bạch Kiệt.

Bạch Kiệt sợ tới mức tè ra quần rồi, tên nhóc này thở phì phò một hồi thì quỳ gối dưới chân Hoàng Thiên.

"Anh ơi anh, có chuyện gì thì cứ nói tử tế, anh tuyệt đối đừng giết tôi!" Bạch Kiệt ôm đùi Hoàng Thiên kêu khóc nói.

Trông thấy tên này vô dụng như vậy, Hoàng Thiên thật sự vô cùng cạn lời.

Bịch.

Đầu gối Hoàng Thiên th*c m*nh vào ngực Bạch Kiệt, đánh cho tên này ngã lật trêи đất.

"Ây da, ôi mẹ ơi."

Bạch Kiệt đau tới mức kêu đau liên tục, ôm ngực vô cùng đau đớn.

"Nếu mà cậu muốn sống thì ngoan ngoãn phối hợp với tôi, biết chưa?”

Hoàng Thiên ngồi xổm xuống, dao găm đặt trêи cổ Bạch Kiệt.

Bạch Kiệt cảm nhận được sự lành lạnh của dao găm, giống như lúc nào cũng có thể lấy mạng cậu ta, cậu ta đâu còn can đảm đối nghịch với Hoàng Thiên?

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái tát này khiến Bạch Kiệt ngã thẳng ra đất.Bạch Kiệt ôm mặt đứng dậy, tức tới mức ngứa cả răng.Nhưng cậu ta không dám nói lời khó nghe với Hoàng Thiên, dù sao đang ở chỗ hoang vu vắng người, nếu giết gã ta ở chỗ thế này cũng chẳng có ai biết."Anh ơi anh, anh muốn có ba trăm mươi sáu tỷ, tôi thật sự không thể bỏ ra được, hay là anh lấy ít hơn chút, tôi có thể đưa cho anh."Bạch Kiệt nghĩ Hoàng Thiên bắt cậu ta để đòi tiền,vì vậy nhăn mặt thương lượng với Hoàng Thiên.Đối với cậu ta, chỉ cân bảo vệ được cái mạng chó này thì có tiên hay không cũng không sao cả.Cho dù đối phương có lấy được tiền thì nhà cậu ta sẽ dùng thế lực của bố cậu ta, tiên vẫn có thể lấy lại được.Cho nên trước mắt giữ mạng là quan trọng nhất.Nào ngờ, Hoàng Thiên chỉ lạnh lùng hừ một tiếng."Cậu vẫn nghĩ dùng tiền là có thể mua được cái mạng chó của mình đúng không?”Hoàng Thiên nở nụ cười lạnh lùng hỏi Bạch Kiệt."Anh, không phải anh bắt tôi là vì tiền sao? Tôi có thể cho anh tiền, xin anh đừng làm hại tôi."Bạch Kiệt nhìn Hoàng Thiên đầy sợ hãi, bây giờ cậu ta đã biết điều rồi, bởi vì cậu ta phát hiện, hình như đối phương thật sự không cần tiền? Không phải vì tiền nên mới đáng sợ."Tiên trong nhà tôi rất nhiều.Tôi tìm cậu không phải vì tiền."Hoàng Thiên nói xong rút dao găm ra, quơ quơ ở trước mặt Bạch Kiệt.Bạch Kiệt sợ tới mức tè ra quần rồi, tên nhóc này thở phì phò một hồi thì quỳ gối dưới chân Hoàng Thiên."Anh ơi anh, có chuyện gì thì cứ nói tử tế, anh tuyệt đối đừng giết tôi!" Bạch Kiệt ôm đùi Hoàng Thiên kêu khóc nói.Trông thấy tên này vô dụng như vậy, Hoàng Thiên thật sự vô cùng cạn lời.Bịch.Đầu gối Hoàng Thiên th*c m*nh vào ngực Bạch Kiệt, đánh cho tên này ngã lật trêи đất."Ây da, ôi mẹ ơi."Bạch Kiệt đau tới mức kêu đau liên tục, ôm ngực vô cùng đau đớn."Nếu mà cậu muốn sống thì ngoan ngoãn phối hợp với tôi, biết chưa?”Hoàng Thiên ngồi xổm xuống, dao găm đặt trêи cổ Bạch Kiệt.Bạch Kiệt cảm nhận được sự lành lạnh của dao găm, giống như lúc nào cũng có thể lấy mạng cậu ta, cậu ta đâu còn can đảm đối nghịch với Hoàng Thiên?

Chương 531: Chúng ta như nhau