Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 532: Hẹn giao chiến
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Được thôi Hoàng Thiên, chúng ta gặp mặt cụ thể ở đâu?" Bạch Anh Dũng hỏi."Ông đợi điện thoại của tôi."Hoàng Thiên nói xong ngay lập tức tắt máy của Bạch Anh Dũng.Ném điện thoại di động cho Bạch Kiệt, Hoàng Thiên lạnh lùng nói: "Thằng nhóc, còn đi được không?”Bạch Kiệt thầm mắng trong bụng.Xương sườn đã gãy mất hai cái rồi, đi đường thế mẹ nào được? "Mẹ kiếp, anh đạp gãy cả xương sườn của tôi rồi, tôi còn đi kiểu gì được?" Bạch Kiệt tức tối mắng.Bạch Kiệt trong phút tức giận nhất thời lại không để tâm, sự hung hăng thường có hàng ngày lại phô bày ra.Thế mà lại dám hùng hổ với Hoàng Thiên.Độp! Hoàng Thiên không hề nhường Bạch Kiệt tí nào, tát ngay một cái lên gương mặt của tên khốn này.Bạch Kiệt bị đánh tới mức gào lên một tiếng.Miệng bị đánh lệch đi rồi."Nói chuyện với tôi thì văn minh chút, biết chưa?" Hoàng Thiên vỗ mặt Bạch Kiệt, hỏi cậu ta.Bạch Kiệt lần này đã hiểu rõ Hoàng Thiên rồi, gật đầu thật mạnh không dám phách lối nữa."Cậu Thiên, chúng ta tới đâu chờ Bạch Anh Dũng?" Lúc này là Tiểu Châu nói chuyện, hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nghĩ một lát, bây giờ bên cạnh chỉ đưa theo đám năm người Tiểu Chu, nhưng mà lúc Bạch Anh Dũng kia tới mang theo thực lực thế nào thì còn chưa rõ lắm.Vì vậy cũng không thể sơ suất quá, Hoàng Thiên quyết định cứ tìm chỗ có thể nấp, lỡ đâu có sơ xuất gì cũng có một đường lui đẹp."Bạch Kiệt, gần đây có núi rừng gì không?”Hoàng Thiên hỏi Bạch Kiệt.Bạch Kiệt đã ngoan ngoãn hơn nhiều.Vừa nghe Hoàng Thiên hỏi cậu ta, cậu ta vội vã nói: "Anh, huyện Hà Khẩu không khác gì mấy huyện khác, chỉ có rừng sâu núi thẳm là nhiều.Cách chỗ này không xa có mấy ngọn
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Được thôi Hoàng Thiên, chúng ta gặp mặt cụ thể ở đâu?" Bạch Anh Dũng hỏi.
"Ông đợi điện thoại của tôi."
Hoàng Thiên nói xong ngay lập tức tắt máy của Bạch Anh Dũng.
Ném điện thoại di động cho Bạch Kiệt, Hoàng Thiên lạnh lùng nói: "Thằng nhóc, còn đi được không?”
Bạch Kiệt thầm mắng trong bụng.
Xương sườn đã gãy mất hai cái rồi, đi đường thế mẹ nào được? "Mẹ kiếp, anh đạp gãy cả xương sườn của tôi rồi, tôi còn đi kiểu gì được?" Bạch Kiệt tức tối mắng.
Bạch Kiệt trong phút tức giận nhất thời lại không để tâm, sự hung hăng thường có hàng ngày lại phô bày ra.
Thế mà lại dám hùng hổ với Hoàng Thiên.
Độp! Hoàng Thiên không hề nhường Bạch Kiệt tí nào, tát ngay một cái lên gương mặt của tên khốn này.
Bạch Kiệt bị đánh tới mức gào lên một tiếng.
Miệng bị đánh lệch đi rồi.
"Nói chuyện với tôi thì văn minh chút, biết chưa?" Hoàng Thiên vỗ mặt Bạch Kiệt, hỏi cậu ta.
Bạch Kiệt lần này đã hiểu rõ Hoàng Thiên rồi, gật đầu thật mạnh không dám phách lối nữa.
"Cậu Thiên, chúng ta tới đâu chờ Bạch Anh Dũng?" Lúc này là Tiểu Châu nói chuyện, hỏi Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên nghĩ một lát, bây giờ bên cạnh chỉ đưa theo đám năm người Tiểu Chu, nhưng mà lúc Bạch Anh Dũng kia tới mang theo thực lực thế nào thì còn chưa rõ lắm.
Vì vậy cũng không thể sơ suất quá, Hoàng Thiên quyết định cứ tìm chỗ có thể nấp, lỡ đâu có sơ xuất gì cũng có một đường lui đẹp.
"Bạch Kiệt, gần đây có núi rừng gì không?”
Hoàng Thiên hỏi Bạch Kiệt.
Bạch Kiệt đã ngoan ngoãn hơn nhiều.
Vừa nghe Hoàng Thiên hỏi cậu ta, cậu ta vội vã nói: "Anh, huyện Hà Khẩu không khác gì mấy huyện khác, chỉ có rừng sâu núi thẳm là nhiều.
Cách chỗ này không xa có mấy ngọn
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Được thôi Hoàng Thiên, chúng ta gặp mặt cụ thể ở đâu?" Bạch Anh Dũng hỏi."Ông đợi điện thoại của tôi."Hoàng Thiên nói xong ngay lập tức tắt máy của Bạch Anh Dũng.Ném điện thoại di động cho Bạch Kiệt, Hoàng Thiên lạnh lùng nói: "Thằng nhóc, còn đi được không?”Bạch Kiệt thầm mắng trong bụng.Xương sườn đã gãy mất hai cái rồi, đi đường thế mẹ nào được? "Mẹ kiếp, anh đạp gãy cả xương sườn của tôi rồi, tôi còn đi kiểu gì được?" Bạch Kiệt tức tối mắng.Bạch Kiệt trong phút tức giận nhất thời lại không để tâm, sự hung hăng thường có hàng ngày lại phô bày ra.Thế mà lại dám hùng hổ với Hoàng Thiên.Độp! Hoàng Thiên không hề nhường Bạch Kiệt tí nào, tát ngay một cái lên gương mặt của tên khốn này.Bạch Kiệt bị đánh tới mức gào lên một tiếng.Miệng bị đánh lệch đi rồi."Nói chuyện với tôi thì văn minh chút, biết chưa?" Hoàng Thiên vỗ mặt Bạch Kiệt, hỏi cậu ta.Bạch Kiệt lần này đã hiểu rõ Hoàng Thiên rồi, gật đầu thật mạnh không dám phách lối nữa."Cậu Thiên, chúng ta tới đâu chờ Bạch Anh Dũng?" Lúc này là Tiểu Châu nói chuyện, hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nghĩ một lát, bây giờ bên cạnh chỉ đưa theo đám năm người Tiểu Chu, nhưng mà lúc Bạch Anh Dũng kia tới mang theo thực lực thế nào thì còn chưa rõ lắm.Vì vậy cũng không thể sơ suất quá, Hoàng Thiên quyết định cứ tìm chỗ có thể nấp, lỡ đâu có sơ xuất gì cũng có một đường lui đẹp."Bạch Kiệt, gần đây có núi rừng gì không?”Hoàng Thiên hỏi Bạch Kiệt.Bạch Kiệt đã ngoan ngoãn hơn nhiều.Vừa nghe Hoàng Thiên hỏi cậu ta, cậu ta vội vã nói: "Anh, huyện Hà Khẩu không khác gì mấy huyện khác, chỉ có rừng sâu núi thẳm là nhiều.Cách chỗ này không xa có mấy ngọn