“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 137
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Chu Thần Phù nói một câu rất tốt, sau đó tường thuật lại một lần cuộc nói chuyện lúc trưa của chính cô và Thẩm An Nhiên.Dù sao thì cũng không phải lời gì hay, lúc Chu Thần Phù nói ánh mắt cẩn thận từng li từng tí xem xét đối phương, sau khi thấy vẻ mặt Lệ Đình Phong coi như bình tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.“Sau này không cần nói với cô ấy những lời này nữa, bây giờ cô ấy đang là thời kì phản nghịch, chỉ cảm thấy tôi phiền phức” Lệ Đình Phong không có chút mảy may nào cảm thấy bản thân mình làm sai ở đâu, toàn bộ vấn đề đều đặt lên người Thẩm An Nhiên bây giờ đang bị bệnh.Anh từ trước đến nay luôn tự tin, cho rắng thời gian có thể bù đắp hết thảy mọi thứ, chỉ cần anh đền bù thật tốt cho Thẩm An Nhiên, chỉ cần bây giờ tặng hết cho cô những thứ mà trước kia Thẩm An Nhiên muốn mà không có được, cô nhất định sẽ mềm lòng.Một giọt nước không đủ để hóa thành băng, nhưng mà thời gian dài cộng lại, có công mài sắt có ngày nên kim.Thẩm An Nhiên không phải là cảm thấy bây giờ anh đối với cô còn chưa đủ tốt hay sao?Sáng sớm ngày hôm sau, Lệ Đình Phong gọi Thẩm An Nhiên dậy để cô cùng anh đi tham gia một cuộc đấu giá.Bây giờ Thẩm An Nhiên sau khi thức dậy có hơi bực bội, vừa nghe ‘thấy tiếng của Lệ Đình Phong, liền lấy cái chăn trùm đầu và bịt tai lại.Lệ Đình Phong biết Thẩm An Nhiên không muốn nhìn thấy anh, cô chán ghét anh, anh cũng không để ý, ngồi trên giường gỡ cái chăn trên người cô ra.“Dậy rồi à, Chu Thần Phù làm bữa sáng xong rồi”Chăn bị cưỡng chế mở ra, Thẩm An Nhiên bực mình ngẩng mặt lên: “Tôi không đi, đấu giá của công ty các anh dựa vào cái gì kêu tôi chứ, tôi cũng không phải là nhân viên của anh”Lệ Đình Phong cuối cùng cũng có được câu trả lời, tuy là giọng điệu của đối phương không được tốt lắm, nhưng mà anh vẫn vui mừng như cũ, cười híp mắt nhìn khuôn mặt tròn trịa tức giận của Thẩm An Nhiên: “Đây không phải là nhìn thấy em ở nhà chán sao, dậy đi anh đã chọn đồ cho em rồi, em mặc lên sẽ rất đẹp”Nói xong cũng không thèm nhìn Thẩm An Nhiên nữa, từ trong tủ quần áo chọn ra một bộ đặt xuống giường: “Thay bộ này đi, em mặc màu đỏ rất đẹp”Thẩm An Nhiên da đầu run lên tức giận, cô túm lấy cái váy trên giường ném lên người Lệ Đình Phong: “Anh có nghe hiểu lời tôi nói không hả? Tôi không đi!”Lệ Đình Phong nhặt cái váy từ dưới đất lên, sau đó lấy điện thoại di động ra ấn ấn.Thẩm An Nhiên bực bội nhìn anh, không biết anh ta lại muốn làm cái gì nữa, cho tới khi cô điện thoại di động để trên đầu giường rung lên mấy tiếng.XXX được chuyển khoản hai tỷ chín trăm bảy mươi triệu đồng.Thẩm An Nhiên giơ tay ra cầm lấy điện thoại di động xem ghi chép chuyển khoản, đúng thật sự là Lệ Đình Phong vừa mới chuyển cho cô.khoản hai trăm chín mươi tư tỷ không trăm ba mươi triệu đồng.Lệ Đình Phong nhíu mày, sau khi chuyển tiền vẻ mặt ung dung bỏ điện thoại xuống: “Hôm nay cùng anh ra ngoài, trở về lại cho em thêm ba tỷ đồng nữa, có đi không?”Thẩm An Nhiên rất muốn nói, anh nghĩ rằng chút tiền này có thể sai khiến cô, nhưng sau khi Lệ Đình Phong nói câu phía sau còn có ba tỷ đồng, cô đè nén sự bực bội trong lòng lại.Chút tiền này đối với Lệ Đình Phong mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng mà đối với cô mà nói là tác dụng rất lớn.Chỉ là cùng anh ta ra ngoài một ngày đã có thể có sáu tỷ rồi, sáu tỷ này cho dù cô dùng không nổi, đem đi quyên góp cho cô nhỉ viện cũng rất tốt đó chứ.Thẩm An Nhiên đứng dậy từ trên giường: “Tôi đi”Lệ Đình Phong hài lòng gật đầu, xoay người đi đến phòng tắm thử xem nhiệt độ của nước nóng được chưa, còn tận tâm bóp kem đánh răng cho Thẩm An Nhiên.Thẩm An Nhiên thay cái váy đỏ, màu sắc này diễm lệ phô trương, người thường khó mà mặc cái màu sắc này, Thẩm An Nhiên là vóc dáng trời sinh, trước đây gầy trơ như xương, nhưng mà mười mấy ngày này tẩm bổ về lại được ít, chỗ cần có một chút cũng không thiếu..
Chu Thần Phù nói một câu rất tốt, sau đó tường thuật lại một lần cuộc nói chuyện lúc trưa của chính cô và Thẩm An Nhiên.
Dù sao thì cũng không phải lời gì hay, lúc Chu Thần Phù nói ánh mắt cẩn thận từng li từng tí xem xét đối phương, sau khi thấy vẻ mặt Lệ Đình Phong coi như bình tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sau này không cần nói với cô ấy những lời này nữa, bây giờ cô ấy đang là thời kì phản nghịch, chỉ cảm thấy tôi phiền phức” Lệ Đình Phong không có chút mảy may nào cảm thấy bản thân mình làm sai ở đâu, toàn bộ vấn đề đều đặt lên người Thẩm An Nhiên bây giờ đang bị bệnh.
Anh từ trước đến nay luôn tự tin, cho rắng thời gian có thể bù đắp hết thảy mọi thứ, chỉ cần anh đền bù thật tốt cho Thẩm An Nhiên, chỉ cần bây giờ tặng hết cho cô những thứ mà trước kia Thẩm An Nhiên muốn mà không có được, cô nhất định sẽ mềm lòng.
Một giọt nước không đủ để hóa thành băng, nhưng mà thời gian dài cộng lại, có công mài sắt có ngày nên kim.
Thẩm An Nhiên không phải là cảm thấy bây giờ anh đối với cô còn chưa đủ tốt hay sao?
Sáng sớm ngày hôm sau, Lệ Đình Phong gọi Thẩm An Nhiên dậy để cô cùng anh đi tham gia một cuộc đấu giá.
Bây giờ Thẩm An Nhiên sau khi thức dậy có hơi bực bội, vừa nghe ‘thấy tiếng của Lệ Đình Phong, liền lấy cái chăn trùm đầu và bịt tai lại.
Lệ Đình Phong biết Thẩm An Nhiên không muốn nhìn thấy anh, cô chán ghét anh, anh cũng không để ý, ngồi trên giường gỡ cái chăn trên người cô ra.
“Dậy rồi à, Chu Thần Phù làm bữa sáng xong rồi”
Chăn bị cưỡng chế mở ra, Thẩm An Nhiên bực mình ngẩng mặt lên: “Tôi không đi, đấu giá của công ty các anh dựa vào cái gì kêu tôi chứ, tôi cũng không phải là nhân viên của anh”
Lệ Đình Phong cuối cùng cũng có được câu trả lời, tuy là giọng điệu của đối phương không được tốt lắm, nhưng mà anh vẫn vui mừng như cũ, cười híp mắt nhìn khuôn mặt tròn trịa tức giận của Thẩm An Nhiên: “Đây không phải là nhìn thấy em ở nhà chán sao, dậy đi anh đã chọn đồ cho em rồi, em mặc lên sẽ rất đẹp”
Nói xong cũng không thèm nhìn Thẩm An Nhiên nữa, từ trong tủ quần áo chọn ra một bộ đặt xuống giường: “Thay bộ này đi, em mặc màu đỏ rất đẹp”
Thẩm An Nhiên da đầu run lên tức giận, cô túm lấy cái váy trên giường ném lên người Lệ Đình Phong: “Anh có nghe hiểu lời tôi nói không hả? Tôi không đi!”
Lệ Đình Phong nhặt cái váy từ dưới đất lên, sau đó lấy điện thoại di động ra ấn ấn.
Thẩm An Nhiên bực bội nhìn anh, không biết anh ta lại muốn làm cái gì nữa, cho tới khi cô điện thoại di động để trên đầu giường rung lên mấy tiếng.
XXX được chuyển khoản hai tỷ chín trăm bảy mươi triệu đồng.
Thẩm An Nhiên giơ tay ra cầm lấy điện thoại di động xem ghi chép chuyển khoản, đúng thật sự là Lệ Đình Phong vừa mới chuyển cho cô.
khoản hai trăm chín mươi tư tỷ không trăm ba mươi triệu đồng.
Lệ Đình Phong nhíu mày, sau khi chuyển tiền vẻ mặt ung dung bỏ điện thoại xuống: “Hôm nay cùng anh ra ngoài, trở về lại cho em thêm ba tỷ đồng nữa, có đi không?”
Thẩm An Nhiên rất muốn nói, anh nghĩ rằng chút tiền này có thể sai khiến cô, nhưng sau khi Lệ Đình Phong nói câu phía sau còn có ba tỷ đồng, cô đè nén sự bực bội trong lòng lại.
Chút tiền này đối với Lệ Đình Phong mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng mà đối với cô mà nói là tác dụng rất lớn.
Chỉ là cùng anh ta ra ngoài một ngày đã có thể có sáu tỷ rồi, sáu tỷ này cho dù cô dùng không nổi, đem đi quyên góp cho cô nhỉ viện cũng rất tốt đó chứ.
Thẩm An Nhiên đứng dậy từ trên giường: “Tôi đi”
Lệ Đình Phong hài lòng gật đầu, xoay người đi đến phòng tắm thử xem nhiệt độ của nước nóng được chưa, còn tận tâm bóp kem đánh răng cho Thẩm An Nhiên.
Thẩm An Nhiên thay cái váy đỏ, màu sắc này diễm lệ phô trương, người thường khó mà mặc cái màu sắc này, Thẩm An Nhiên là vóc dáng trời sinh, trước đây gầy trơ như xương, nhưng mà mười mấy ngày này tẩm bổ về lại được ít, chỗ cần có một chút cũng không thiếu..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Chu Thần Phù nói một câu rất tốt, sau đó tường thuật lại một lần cuộc nói chuyện lúc trưa của chính cô và Thẩm An Nhiên.Dù sao thì cũng không phải lời gì hay, lúc Chu Thần Phù nói ánh mắt cẩn thận từng li từng tí xem xét đối phương, sau khi thấy vẻ mặt Lệ Đình Phong coi như bình tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.“Sau này không cần nói với cô ấy những lời này nữa, bây giờ cô ấy đang là thời kì phản nghịch, chỉ cảm thấy tôi phiền phức” Lệ Đình Phong không có chút mảy may nào cảm thấy bản thân mình làm sai ở đâu, toàn bộ vấn đề đều đặt lên người Thẩm An Nhiên bây giờ đang bị bệnh.Anh từ trước đến nay luôn tự tin, cho rắng thời gian có thể bù đắp hết thảy mọi thứ, chỉ cần anh đền bù thật tốt cho Thẩm An Nhiên, chỉ cần bây giờ tặng hết cho cô những thứ mà trước kia Thẩm An Nhiên muốn mà không có được, cô nhất định sẽ mềm lòng.Một giọt nước không đủ để hóa thành băng, nhưng mà thời gian dài cộng lại, có công mài sắt có ngày nên kim.Thẩm An Nhiên không phải là cảm thấy bây giờ anh đối với cô còn chưa đủ tốt hay sao?Sáng sớm ngày hôm sau, Lệ Đình Phong gọi Thẩm An Nhiên dậy để cô cùng anh đi tham gia một cuộc đấu giá.Bây giờ Thẩm An Nhiên sau khi thức dậy có hơi bực bội, vừa nghe ‘thấy tiếng của Lệ Đình Phong, liền lấy cái chăn trùm đầu và bịt tai lại.Lệ Đình Phong biết Thẩm An Nhiên không muốn nhìn thấy anh, cô chán ghét anh, anh cũng không để ý, ngồi trên giường gỡ cái chăn trên người cô ra.“Dậy rồi à, Chu Thần Phù làm bữa sáng xong rồi”Chăn bị cưỡng chế mở ra, Thẩm An Nhiên bực mình ngẩng mặt lên: “Tôi không đi, đấu giá của công ty các anh dựa vào cái gì kêu tôi chứ, tôi cũng không phải là nhân viên của anh”Lệ Đình Phong cuối cùng cũng có được câu trả lời, tuy là giọng điệu của đối phương không được tốt lắm, nhưng mà anh vẫn vui mừng như cũ, cười híp mắt nhìn khuôn mặt tròn trịa tức giận của Thẩm An Nhiên: “Đây không phải là nhìn thấy em ở nhà chán sao, dậy đi anh đã chọn đồ cho em rồi, em mặc lên sẽ rất đẹp”Nói xong cũng không thèm nhìn Thẩm An Nhiên nữa, từ trong tủ quần áo chọn ra một bộ đặt xuống giường: “Thay bộ này đi, em mặc màu đỏ rất đẹp”Thẩm An Nhiên da đầu run lên tức giận, cô túm lấy cái váy trên giường ném lên người Lệ Đình Phong: “Anh có nghe hiểu lời tôi nói không hả? Tôi không đi!”Lệ Đình Phong nhặt cái váy từ dưới đất lên, sau đó lấy điện thoại di động ra ấn ấn.Thẩm An Nhiên bực bội nhìn anh, không biết anh ta lại muốn làm cái gì nữa, cho tới khi cô điện thoại di động để trên đầu giường rung lên mấy tiếng.XXX được chuyển khoản hai tỷ chín trăm bảy mươi triệu đồng.Thẩm An Nhiên giơ tay ra cầm lấy điện thoại di động xem ghi chép chuyển khoản, đúng thật sự là Lệ Đình Phong vừa mới chuyển cho cô.khoản hai trăm chín mươi tư tỷ không trăm ba mươi triệu đồng.Lệ Đình Phong nhíu mày, sau khi chuyển tiền vẻ mặt ung dung bỏ điện thoại xuống: “Hôm nay cùng anh ra ngoài, trở về lại cho em thêm ba tỷ đồng nữa, có đi không?”Thẩm An Nhiên rất muốn nói, anh nghĩ rằng chút tiền này có thể sai khiến cô, nhưng sau khi Lệ Đình Phong nói câu phía sau còn có ba tỷ đồng, cô đè nén sự bực bội trong lòng lại.Chút tiền này đối với Lệ Đình Phong mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng mà đối với cô mà nói là tác dụng rất lớn.Chỉ là cùng anh ta ra ngoài một ngày đã có thể có sáu tỷ rồi, sáu tỷ này cho dù cô dùng không nổi, đem đi quyên góp cho cô nhỉ viện cũng rất tốt đó chứ.Thẩm An Nhiên đứng dậy từ trên giường: “Tôi đi”Lệ Đình Phong hài lòng gật đầu, xoay người đi đến phòng tắm thử xem nhiệt độ của nước nóng được chưa, còn tận tâm bóp kem đánh răng cho Thẩm An Nhiên.Thẩm An Nhiên thay cái váy đỏ, màu sắc này diễm lệ phô trương, người thường khó mà mặc cái màu sắc này, Thẩm An Nhiên là vóc dáng trời sinh, trước đây gầy trơ như xương, nhưng mà mười mấy ngày này tẩm bổ về lại được ít, chỗ cần có một chút cũng không thiếu..