“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 138

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng mà, bất luận cô ăn như thế nào, eo từ đầu tới cuối đều nhỏ như vậy, dáp đẹp như eo con kiến vậy.Thẩm An Nhiên rửa mặt xong ngồi xuống bàn trang điểm trang điểm, da dẻ cô trắng, căn bản trời sinh đã là có một lớp trang điểm nhẹ rồi, chỉ cần tô son thôi là được rồi.Lông mi của Thẩm An Nhiên vừa dày vừa dài, không cần chuốt mascara mà chỉ cần dùng dụng cụ uốn mi cong nhẹ, giống như hai con bướm đậu trên đôi mắt vậy, mí mắt hạ xuống thành hai đường vòng cung rất đẹp.Phụ nữ sửa soạn từ trước tới nay luôn không thích bị người khác quấy rầy, Lệ Đình Phong xoay người đi xuống lầu, chờ mấy phút mà Thẩm An Nhiên xuống tới rồi.Lệ Đình Phong ngồi trên bàn ăn ăn bữa sáng, bữa sáng Chu Thần Phù là là món há cảo pha lê, cái nào cũng da mỏng nhân nhiều, cháo là cháo bắp, hạt bắp tươi ngon bỏ vào trong nồi cháo hầm, hương vị thơm ngon, lại cộng thêm dưa chua ngon miệng, đây chính là một trong những bữa sáng mà Thẩm An Nhiên thích nhất.Lệ Đình Phong nghe được tiếng động từ cầu thang, anh quay đầu xem, kinh ngạc trong nháy mắt, cảm giác lưỡi hơi khô.Anh đã rất lâu rồi không nhìn thấy Thẩm An Nhiên sửa soạn rồi, bây giờ cả người cô mặc cái váy đỏ, tóc dài lộ ra chiếc cổ thiên nga mảnh khảnh, da trắng nõn nà, trang điểm nhạt khiến khuôn mặt có sức sống hơn.Thẩm An Nhiên như vậy khiến anh nhớ tới tiệc sáu năm về trước, nhưng mà chỗ không giống là, Thẩm An Nhiên bây giờ ít phô trương và kiêu ngạo, có vẻ trưởng thành và có vài phần lười nhác hơn, ánh mắt không đếm xỉa tới, một dáng vẻ đối với cái gì cũng không có hứng thú.“Cô Nhiên thật sự là quá đẹp rồi” Chu Thần Phù phát ra một tiếng cảm thán.Đúng vậy, Thẩm An Nhiên rất đẹp, vẻ đẹp của cô ấy khiến phụ nữ kinh ngạc, khiến đàn ông trở nên điên cuồng.Thẩm An Nhiên như thế này, anh chỉ muốn giấu cô lại, chỗ nào cũng không cho cô đi, chỉ có thể ở trong nhà để cho anh thưởng thức thôi.Lệ Đình Phong mạnh mẽ đứng lên có d*c v*ng gây chuyện, không muốn chia sẻ Thẩm An Nhiên như này cho bất kì ai khác cả, đến cả Chu Thần Phù trong nhà cũng cảm thấy chướng mắt.Chờ Thẩm An Nhiên đến gần rồi, Lệ Đình Phong bất ngờ vội vàng kéo tay cô lại ôm vào trong lòng ngực, để cô ngồi trên đùi của anh.Thân mật bất thình lình như vậy khiến cho Thẩm An Nhiên rất không quen, cô vùng vẫy vài lần, nhưng tay của Lệ Đình Phong giống như xiềng xích giữ lấy eo của cô.Khuôn mặt của Thẩm An Nhiên có phần hơi ửng hồng, một sợi tóc rơi xuống trán, có vẻ cả người càng thêm nhu mì.Cảm của Lệ Đình phong để trên vai êm dịu của cô: “Thiệt là muốn khóa em lại giấu cả cả đời này, không muốn để người khác nhìn em nữa”Không chỉ là nói mà thôi, trong lòng anh thật sự có suy nghĩ như thế thật, nếu như không phải suy nghĩ cho bệnh tình của Thẩm An Nhiên, anh thật sự sẽ nỗ lực hành động.lấy thìa múc cháo, thổi một cái rồi mới đưa tới miệng của cô..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhưng mà, bất luận cô ăn như thế nào, eo từ đầu tới cuối đều nhỏ như vậy, dáp đẹp như eo con kiến vậy.

Thẩm An Nhiên rửa mặt xong ngồi xuống bàn trang điểm trang điểm, da dẻ cô trắng, căn bản trời sinh đã là có một lớp trang điểm nhẹ rồi, chỉ cần tô son thôi là được rồi.

Lông mi của Thẩm An Nhiên vừa dày vừa dài, không cần chuốt mascara mà chỉ cần dùng dụng cụ uốn mi cong nhẹ, giống như hai con bướm đậu trên đôi mắt vậy, mí mắt hạ xuống thành hai đường vòng cung rất đẹp.

Phụ nữ sửa soạn từ trước tới nay luôn không thích bị người khác quấy rầy, Lệ Đình Phong xoay người đi xuống lầu, chờ mấy phút mà Thẩm An Nhiên xuống tới rồi.

Lệ Đình Phong ngồi trên bàn ăn ăn bữa sáng, bữa sáng Chu Thần Phù là là món há cảo pha lê, cái nào cũng da mỏng nhân nhiều, cháo là cháo bắp, hạt bắp tươi ngon bỏ vào trong nồi cháo hầm, hương vị thơm ngon, lại cộng thêm dưa chua ngon miệng, đây chính là một trong những bữa sáng mà Thẩm An Nhiên thích nhất.

Lệ Đình Phong nghe được tiếng động từ cầu thang, anh quay đầu xem, kinh ngạc trong nháy mắt, cảm giác lưỡi hơi khô.

Anh đã rất lâu rồi không nhìn thấy Thẩm An Nhiên sửa soạn rồi, bây giờ cả người cô mặc cái váy đỏ, tóc dài lộ ra chiếc cổ thiên nga mảnh khảnh, da trắng nõn nà, trang điểm nhạt khiến khuôn mặt có sức sống hơn.

Thẩm An Nhiên như vậy khiến anh nhớ tới tiệc sáu năm về trước, nhưng mà chỗ không giống là, Thẩm An Nhiên bây giờ ít phô trương và kiêu ngạo, có vẻ trưởng thành và có vài phần lười nhác hơn, ánh mắt không đếm xỉa tới, một dáng vẻ đối với cái gì cũng không có hứng thú.

“Cô Nhiên thật sự là quá đẹp rồi” Chu Thần Phù phát ra một tiếng cảm thán.

Đúng vậy, Thẩm An Nhiên rất đẹp, vẻ đẹp của cô ấy khiến phụ nữ kinh ngạc, khiến đàn ông trở nên điên cuồng.

Thẩm An Nhiên như thế này, anh chỉ muốn giấu cô lại, chỗ nào cũng không cho cô đi, chỉ có thể ở trong nhà để cho anh thưởng thức thôi.

Lệ Đình Phong mạnh mẽ đứng lên có d*c v*ng gây chuyện, không muốn chia sẻ Thẩm An Nhiên như này cho bất kì ai khác cả, đến cả Chu Thần Phù trong nhà cũng cảm thấy chướng mắt.

Chờ Thẩm An Nhiên đến gần rồi, Lệ Đình Phong bất ngờ vội vàng kéo tay cô lại ôm vào trong lòng ngực, để cô ngồi trên đùi của anh.

Thân mật bất thình lình như vậy khiến cho Thẩm An Nhiên rất không quen, cô vùng vẫy vài lần, nhưng tay của Lệ Đình Phong giống như xiềng xích giữ lấy eo của cô.

Khuôn mặt của Thẩm An Nhiên có phần hơi ửng hồng, một sợi tóc rơi xuống trán, có vẻ cả người càng thêm nhu mì.

Cảm của Lệ Đình phong để trên vai êm dịu của cô: “Thiệt là muốn khóa em lại giấu cả cả đời này, không muốn để người khác nhìn em nữa”

Không chỉ là nói mà thôi, trong lòng anh thật sự có suy nghĩ như thế thật, nếu như không phải suy nghĩ cho bệnh tình của Thẩm An Nhiên, anh thật sự sẽ nỗ lực hành động.

Image removed.

lấy thìa múc cháo, thổi một cái rồi mới đưa tới miệng của cô..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng mà, bất luận cô ăn như thế nào, eo từ đầu tới cuối đều nhỏ như vậy, dáp đẹp như eo con kiến vậy.Thẩm An Nhiên rửa mặt xong ngồi xuống bàn trang điểm trang điểm, da dẻ cô trắng, căn bản trời sinh đã là có một lớp trang điểm nhẹ rồi, chỉ cần tô son thôi là được rồi.Lông mi của Thẩm An Nhiên vừa dày vừa dài, không cần chuốt mascara mà chỉ cần dùng dụng cụ uốn mi cong nhẹ, giống như hai con bướm đậu trên đôi mắt vậy, mí mắt hạ xuống thành hai đường vòng cung rất đẹp.Phụ nữ sửa soạn từ trước tới nay luôn không thích bị người khác quấy rầy, Lệ Đình Phong xoay người đi xuống lầu, chờ mấy phút mà Thẩm An Nhiên xuống tới rồi.Lệ Đình Phong ngồi trên bàn ăn ăn bữa sáng, bữa sáng Chu Thần Phù là là món há cảo pha lê, cái nào cũng da mỏng nhân nhiều, cháo là cháo bắp, hạt bắp tươi ngon bỏ vào trong nồi cháo hầm, hương vị thơm ngon, lại cộng thêm dưa chua ngon miệng, đây chính là một trong những bữa sáng mà Thẩm An Nhiên thích nhất.Lệ Đình Phong nghe được tiếng động từ cầu thang, anh quay đầu xem, kinh ngạc trong nháy mắt, cảm giác lưỡi hơi khô.Anh đã rất lâu rồi không nhìn thấy Thẩm An Nhiên sửa soạn rồi, bây giờ cả người cô mặc cái váy đỏ, tóc dài lộ ra chiếc cổ thiên nga mảnh khảnh, da trắng nõn nà, trang điểm nhạt khiến khuôn mặt có sức sống hơn.Thẩm An Nhiên như vậy khiến anh nhớ tới tiệc sáu năm về trước, nhưng mà chỗ không giống là, Thẩm An Nhiên bây giờ ít phô trương và kiêu ngạo, có vẻ trưởng thành và có vài phần lười nhác hơn, ánh mắt không đếm xỉa tới, một dáng vẻ đối với cái gì cũng không có hứng thú.“Cô Nhiên thật sự là quá đẹp rồi” Chu Thần Phù phát ra một tiếng cảm thán.Đúng vậy, Thẩm An Nhiên rất đẹp, vẻ đẹp của cô ấy khiến phụ nữ kinh ngạc, khiến đàn ông trở nên điên cuồng.Thẩm An Nhiên như thế này, anh chỉ muốn giấu cô lại, chỗ nào cũng không cho cô đi, chỉ có thể ở trong nhà để cho anh thưởng thức thôi.Lệ Đình Phong mạnh mẽ đứng lên có d*c v*ng gây chuyện, không muốn chia sẻ Thẩm An Nhiên như này cho bất kì ai khác cả, đến cả Chu Thần Phù trong nhà cũng cảm thấy chướng mắt.Chờ Thẩm An Nhiên đến gần rồi, Lệ Đình Phong bất ngờ vội vàng kéo tay cô lại ôm vào trong lòng ngực, để cô ngồi trên đùi của anh.Thân mật bất thình lình như vậy khiến cho Thẩm An Nhiên rất không quen, cô vùng vẫy vài lần, nhưng tay của Lệ Đình Phong giống như xiềng xích giữ lấy eo của cô.Khuôn mặt của Thẩm An Nhiên có phần hơi ửng hồng, một sợi tóc rơi xuống trán, có vẻ cả người càng thêm nhu mì.Cảm của Lệ Đình phong để trên vai êm dịu của cô: “Thiệt là muốn khóa em lại giấu cả cả đời này, không muốn để người khác nhìn em nữa”Không chỉ là nói mà thôi, trong lòng anh thật sự có suy nghĩ như thế thật, nếu như không phải suy nghĩ cho bệnh tình của Thẩm An Nhiên, anh thật sự sẽ nỗ lực hành động.lấy thìa múc cháo, thổi một cái rồi mới đưa tới miệng của cô..

Chương 138