“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 158
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tống Á Đông chính là ở một vực kia, căn bản không có gì có thể so sánh được.“Muốn tắm rửa không?”“Không tắm.” Hạ Minh Nguyệt không hề cho anh ta một sắc mặt tốt nào, gương mặt nghiêm túc đi vào trong: “Anh bảo tôi tới đây làm cái gì?”Tống Á Đông l**m l**m môi dưới, bất ngờ từ phía sau ôm lấy Hạ Minh Nguyệt, mập mờ đem tóc cô ngậm bên môi.“Chúng ta lâu như vậy không gặp mặt, em không nhớ tôi sao?” Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào bên cổ cô khiến cô ngứa ngáy.Tôi còn muốn anh chết đi, trong lòng Hạ Minh Nguyệt mắng chửi anh ta, vẻ mặt cứng ngắc cắn chặt môi dưới.Tổng Á Đông ôm cô rõ ràng cảm giác được sự bài xích của cô, nụ cười bên miệng càng lúc càng thâm sâu, anh ta ôm ngang Hạ Minh Nguyệt ném lên trên giường, vô cùng thân thiết nói: “Dù sao thì tôi cũng rất nhớ em, tại đây bốn năm hơn một ngàn ngày không thời khắc nào mà tôi không nhớ em”Hạ Minh Nguyệt nghiêng một bên đầu, không có giãy dụa, nếu cô đã tới đây thì đã chuẩn bị tốt tâm | lý, nhưng khi Tống Á Đông nói xong lời tâm tình sau đó hôn lên cô vẫn cảm thấy ghê tởm.Trong lòng cô mang theo đủ các loại cảm xúc, có chán ghét có oán hận, hận Lệ Đình Phong vì cái gì mà đối tốt với Thẩm An Nhiên như vậy?Dưới sự oán hận này, cô chủ động cầu dẫn Tổng Á Đông, có suy nghi muốn dùng cách thức này để trả thù Lệ Đình Phong.Anh không phải từ đầu đến cuối cũng không chịu đụng đến cô sao? Vậy cô liền ngủ cùng người đàn ông khác, Hạ Minh Nguyệt cô cũng không phải không có ai yêu..Tổng Á Đông ôm Hạ Minh Nguyệt, đôi mắt híp lại, anh ta có thể cảm nhận được Hạ Minh Nguyệt có tâm sự, người phụ nữ trong khung lộ ra ánh mắt ác ý, cô rất giỏi về ngụy trang, nhưng bốn năm trước anh ta đã nhìn ra được thủ đoạn của cô và thứ mà cô để ý nhất.“Tổng Á Đông anh muốn có tiền không?”Hạ Minh Nguyệt tựa vào trên người anh ta, giống như một con rắn độc, nhìn thật nhu nhược lại không có xương, thực ra trên răng nanh lại dính đầy nọc độc, chỉ cần không cẩn thận sẽ chết ở trên người cô ta.Tổng Á Đông cũng không sợ, anh ta nắm lấy chiếc cằm của cô: “Muốn chứ, ai lại không thích tiền”Một tay Hạ Minh Nguyệt bắt lấy bàn tay đang nắm cằm cô, giọng nói mang theo sự mê hoặc: “Vậy anh giúp tôi giết một người”Tổng Á Đông chau mày, vẻ mặt lại không có gì ngạc nhiên: “Em muốn ai chết?”“Thẩm An Nhiên” Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt vô cùng bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự thù hận, cô muốn Thẩm An Nhiên chết, cô cố chấp mà cho rằng chỉ cần Thẩm An Nhiên chết rồi, tất cả sẽ quay về với quỹ đạo ban đầu, Lệ Đình Phong là của cô, vĩnh viễn là của cô.một mũi tên chết hai con nhạn, Hạ Minh Nguyệt em cho là tôi ngu ngốc sao?”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tống Á Đông chính là ở một vực kia, căn bản không có gì có thể so sánh được.
“Muốn tắm rửa không?”
“Không tắm.” Hạ Minh Nguyệt không hề cho anh ta một sắc mặt tốt nào, gương mặt nghiêm túc đi vào trong: “Anh bảo tôi tới đây làm cái gì?”
Tống Á Đông l**m l**m môi dưới, bất ngờ từ phía sau ôm lấy Hạ Minh Nguyệt, mập mờ đem tóc cô ngậm bên môi.
“Chúng ta lâu như vậy không gặp mặt, em không nhớ tôi sao?” Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào bên cổ cô khiến cô ngứa ngáy.
Tôi còn muốn anh chết đi, trong lòng Hạ Minh Nguyệt mắng chửi anh ta, vẻ mặt cứng ngắc cắn chặt môi dưới.
Tổng Á Đông ôm cô rõ ràng cảm giác được sự bài xích của cô, nụ cười bên miệng càng lúc càng thâm sâu, anh ta ôm ngang Hạ Minh Nguyệt ném lên trên giường, vô cùng thân thiết nói: “Dù sao thì tôi cũng rất nhớ em, tại đây bốn năm hơn một ngàn ngày không thời khắc nào mà tôi không nhớ em”
Hạ Minh Nguyệt nghiêng một bên đầu, không có giãy dụa, nếu cô đã tới đây thì đã chuẩn bị tốt tâm | lý, nhưng khi Tống Á Đông nói xong lời tâm tình sau đó hôn lên cô vẫn cảm thấy ghê tởm.
Trong lòng cô mang theo đủ các loại cảm xúc, có chán ghét có oán hận, hận Lệ Đình Phong vì cái gì mà đối tốt với Thẩm An Nhiên như vậy?
Dưới sự oán hận này, cô chủ động cầu dẫn Tổng Á Đông, có suy nghi muốn dùng cách thức này để trả thù Lệ Đình Phong.
Anh không phải từ đầu đến cuối cũng không chịu đụng đến cô sao? Vậy cô liền ngủ cùng người đàn ông khác, Hạ Minh Nguyệt cô cũng không phải không có ai yêu..
Tổng Á Đông ôm Hạ Minh Nguyệt, đôi mắt híp lại, anh ta có thể cảm nhận được Hạ Minh Nguyệt có tâm sự, người phụ nữ trong khung lộ ra ánh mắt ác ý, cô rất giỏi về ngụy trang, nhưng bốn năm trước anh ta đã nhìn ra được thủ đoạn của cô và thứ mà cô để ý nhất.
“Tổng Á Đông anh muốn có tiền không?”
Hạ Minh Nguyệt tựa vào trên người anh ta, giống như một con rắn độc, nhìn thật nhu nhược lại không có xương, thực ra trên răng nanh lại dính đầy nọc độc, chỉ cần không cẩn thận sẽ chết ở trên người cô ta.
Tổng Á Đông cũng không sợ, anh ta nắm lấy chiếc cằm của cô: “Muốn chứ, ai lại không thích tiền”
Một tay Hạ Minh Nguyệt bắt lấy bàn tay đang nắm cằm cô, giọng nói mang theo sự mê hoặc: “Vậy anh giúp tôi giết một người”
Tổng Á Đông chau mày, vẻ mặt lại không có gì ngạc nhiên: “Em muốn ai chết?”
“Thẩm An Nhiên” Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt vô cùng bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự thù hận, cô muốn Thẩm An Nhiên chết, cô cố chấp mà cho rằng chỉ cần Thẩm An Nhiên chết rồi, tất cả sẽ quay về với quỹ đạo ban đầu, Lệ Đình Phong là của cô, vĩnh viễn là của cô.
một mũi tên chết hai con nhạn, Hạ Minh Nguyệt em cho là tôi ngu ngốc sao?”.
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tống Á Đông chính là ở một vực kia, căn bản không có gì có thể so sánh được.“Muốn tắm rửa không?”“Không tắm.” Hạ Minh Nguyệt không hề cho anh ta một sắc mặt tốt nào, gương mặt nghiêm túc đi vào trong: “Anh bảo tôi tới đây làm cái gì?”Tống Á Đông l**m l**m môi dưới, bất ngờ từ phía sau ôm lấy Hạ Minh Nguyệt, mập mờ đem tóc cô ngậm bên môi.“Chúng ta lâu như vậy không gặp mặt, em không nhớ tôi sao?” Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả vào bên cổ cô khiến cô ngứa ngáy.Tôi còn muốn anh chết đi, trong lòng Hạ Minh Nguyệt mắng chửi anh ta, vẻ mặt cứng ngắc cắn chặt môi dưới.Tổng Á Đông ôm cô rõ ràng cảm giác được sự bài xích của cô, nụ cười bên miệng càng lúc càng thâm sâu, anh ta ôm ngang Hạ Minh Nguyệt ném lên trên giường, vô cùng thân thiết nói: “Dù sao thì tôi cũng rất nhớ em, tại đây bốn năm hơn một ngàn ngày không thời khắc nào mà tôi không nhớ em”Hạ Minh Nguyệt nghiêng một bên đầu, không có giãy dụa, nếu cô đã tới đây thì đã chuẩn bị tốt tâm | lý, nhưng khi Tống Á Đông nói xong lời tâm tình sau đó hôn lên cô vẫn cảm thấy ghê tởm.Trong lòng cô mang theo đủ các loại cảm xúc, có chán ghét có oán hận, hận Lệ Đình Phong vì cái gì mà đối tốt với Thẩm An Nhiên như vậy?Dưới sự oán hận này, cô chủ động cầu dẫn Tổng Á Đông, có suy nghi muốn dùng cách thức này để trả thù Lệ Đình Phong.Anh không phải từ đầu đến cuối cũng không chịu đụng đến cô sao? Vậy cô liền ngủ cùng người đàn ông khác, Hạ Minh Nguyệt cô cũng không phải không có ai yêu..Tổng Á Đông ôm Hạ Minh Nguyệt, đôi mắt híp lại, anh ta có thể cảm nhận được Hạ Minh Nguyệt có tâm sự, người phụ nữ trong khung lộ ra ánh mắt ác ý, cô rất giỏi về ngụy trang, nhưng bốn năm trước anh ta đã nhìn ra được thủ đoạn của cô và thứ mà cô để ý nhất.“Tổng Á Đông anh muốn có tiền không?”Hạ Minh Nguyệt tựa vào trên người anh ta, giống như một con rắn độc, nhìn thật nhu nhược lại không có xương, thực ra trên răng nanh lại dính đầy nọc độc, chỉ cần không cẩn thận sẽ chết ở trên người cô ta.Tổng Á Đông cũng không sợ, anh ta nắm lấy chiếc cằm của cô: “Muốn chứ, ai lại không thích tiền”Một tay Hạ Minh Nguyệt bắt lấy bàn tay đang nắm cằm cô, giọng nói mang theo sự mê hoặc: “Vậy anh giúp tôi giết một người”Tổng Á Đông chau mày, vẻ mặt lại không có gì ngạc nhiên: “Em muốn ai chết?”“Thẩm An Nhiên” Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt vô cùng bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự thù hận, cô muốn Thẩm An Nhiên chết, cô cố chấp mà cho rằng chỉ cần Thẩm An Nhiên chết rồi, tất cả sẽ quay về với quỹ đạo ban đầu, Lệ Đình Phong là của cô, vĩnh viễn là của cô.một mũi tên chết hai con nhạn, Hạ Minh Nguyệt em cho là tôi ngu ngốc sao?”.