“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 159

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trong lòng Hạ Minh Nguyệt kinh ngạc không thôi, cô không nghĩ tới Tống Á Đông lại có thể đoán được tất cả kế hoạch của cô.Trong mắt Tống Á Đông hiện lên tà khí, anh ta nhéo nheo chiếc cảm của Hạ Minh Nguyệt, sức lực này giống như là muốn bóp nát xương cốt của cô.Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt trắng nhợt, đôi môi mím chặt lại rên lên một tiếng vì đau.“Minh Nguyệt, bốn năm rồi mà em còn chưa nhìn rõ con người của Lệ Đình Phong sao? Trong lòng anh ta không có em chỉ có Thẩm An Nhiên thôi, cho dù Thẩm An Nhiên đã chết anh ta cũng sẽ không lấy em”“Anh nói bậy!” Hạ Minh Nguyệt bỗng nhiên lâm vào điên cưồng: “Anh ấy nói lấy tôi thì nhất định sẽ lấy tôi!”“Miệng đàn ông là quỷ nói dối, lời của anh ta nói mà em cũng tin?”Tống Á Đông nhẹ buông tay, võ nhẹ lên gương mặt của Hạ Minh Nguyệt.Động tác rất nhẹ, nhìn như rất dịu dàng, nhưng trong ánh mắt của anh ta tất cả đều là khinh miệt, giống như anh ta đang làm động tác võ với con chó.Hạ Minh Nguyệt chán ghét đẩy tay anh ta ra, nhặt quần áo từ trên mặt đất lên.“Minh Nguyệt em tại sao lại không thể đi theo tôi? Tôi cũng có thể đối xử tốt với em.”Anh thì tính là cái thứ gì? Tống Á Đông có thể so được với Lệ Đình Phong sao? Cái tốt của anh ta trong mắt cô không đáng một đồng.“Tống Á Đông anh muốn đối tốt với tôi, vậy giúp tôi giải quyết Thẩm An Nhiên đi, tôi hận cô ta, chỉ cần cô ta chết Lệ Đình Phong nhất định sẽ lấy tôi, hiện tại tôi và anh là đang ngồi chung một thuyền, chỉ có khi tôi sống tốt anh mới có thể sống tốt”Tống Á Đông suy nghĩ, Hạ Minh Nguyệt có thể đanh lừa mọi ngườis, nhưng anh ta cũng nắm được điểm mấu chốt.“Em dựa vào cái gì mà cho rằng sau khi Thẩm An Nhiên chết Lệ Đình Phong sẽ lấy em?”Muốn lấy được sự tín nhiệm của Tống Á Đông Hạ Minh Nguyệt chỉ có thể nói ra sự thật, đem bí mật từ sáu năm trước nói ra.“Sáu năm trước ình Phong rơi xuống nước suýt nữa mất mạng, anh ấy cho rằng là tôi cứu anh ấy”Lá gan của người phụ nữ này không phải lớn như bình thường, thế mà dám giả mạo người có ơn cứu mạng, cũng khó trách Lệ Đình Phong lại giữ Hạ Minh Nguyệt ở bên cạnh suốt sáu năm.Lúc trước cứ nghĩ Hạ Minh Nguyệt là chiếc gối thêu, lại không nghĩ tới cô ta là chiếc gối thêu giấu đầy kim nhọn, chỉ cần sơ ý một chút là có thể bị đâm chết ngay.Tống Á Đông nhất thời không biết nên nói Lệ Đình Phong ngu ngốc, hay là nói anh ta bị mù, vậy mà không nhìn ra bông hoa sen trắng bên người lại chính là bông hoa ăn thịt người.“Người thực sự cứu Lệ Đình Phong là ai?”“Không biết” Lúc Lệ Đình Phong rơi xuống nước là vào buổi tối, xung quanh tối đen như mực, lúc anh ta được người khác cứu lên vẫn còn hôn mê, sau khi được đưa đến bệnh viện Hạ Minh Nguyệt đã đuổi theo sau đó canh chừng bên giường anh cả đêm.Cô vốn không nghĩ đến muốn giả mạo thành người đã cứu anh, là ình Phong mở mắt ra liền nhận định là cô cứu.Cũng từ lúc đó, Lệ Đình Phong đối xử với cô rất tốt, còn nói sẽ lấy.“Nhưng anh yên tâm, đã qua sáu năm, anh ấy sẽ không điều tra lại đâu: Lệ Đình Phong có thể ngồi vào vị trí cao như bây giờ, cũng không là người lương thiện gì..

Trong lòng Hạ Minh Nguyệt kinh ngạc không thôi, cô không nghĩ tới Tống Á Đông lại có thể đoán được tất cả kế hoạch của cô.

Trong mắt Tống Á Đông hiện lên tà khí, anh ta nhéo nheo chiếc cảm của Hạ Minh Nguyệt, sức lực này giống như là muốn bóp nát xương cốt của cô.

Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt trắng nhợt, đôi môi mím chặt lại rên lên một tiếng vì đau.

“Minh Nguyệt, bốn năm rồi mà em còn chưa nhìn rõ con người của Lệ Đình Phong sao? Trong lòng anh ta không có em chỉ có Thẩm An Nhiên thôi, cho dù Thẩm An Nhiên đã chết anh ta cũng sẽ không lấy em”

“Anh nói bậy!” Hạ Minh Nguyệt bỗng nhiên lâm vào điên cưồng: “Anh ấy nói lấy tôi thì nhất định sẽ lấy tôi!”

“Miệng đàn ông là quỷ nói dối, lời của anh ta nói mà em cũng tin?”

Tống Á Đông nhẹ buông tay, võ nhẹ lên gương mặt của Hạ Minh Nguyệt.

Động tác rất nhẹ, nhìn như rất dịu dàng, nhưng trong ánh mắt của anh ta tất cả đều là khinh miệt, giống như anh ta đang làm động tác võ với con chó.

Hạ Minh Nguyệt chán ghét đẩy tay anh ta ra, nhặt quần áo từ trên mặt đất lên.

“Minh Nguyệt em tại sao lại không thể đi theo tôi? Tôi cũng có thể đối xử tốt với em.”

Anh thì tính là cái thứ gì? Tống Á Đông có thể so được với Lệ Đình Phong sao? Cái tốt của anh ta trong mắt cô không đáng một đồng.

“Tống Á Đông anh muốn đối tốt với tôi, vậy giúp tôi giải quyết Thẩm An Nhiên đi, tôi hận cô ta, chỉ cần cô ta chết Lệ Đình Phong nhất định sẽ lấy tôi, hiện tại tôi và anh là đang ngồi chung một thuyền, chỉ có khi tôi sống tốt anh mới có thể sống tốt”

Tống Á Đông suy nghĩ, Hạ Minh Nguyệt có thể đanh lừa mọi ngườis, nhưng anh ta cũng nắm được điểm mấu chốt.

“Em dựa vào cái gì mà cho rằng sau khi Thẩm An Nhiên chết Lệ Đình Phong sẽ lấy em?”

Muốn lấy được sự tín nhiệm của Tống Á Đông Hạ Minh Nguyệt chỉ có thể nói ra sự thật, đem bí mật từ sáu năm trước nói ra.

“Sáu năm trước ình Phong rơi xuống nước suýt nữa mất mạng, anh ấy cho rằng là tôi cứu anh ấy”

Lá gan của người phụ nữ này không phải lớn như bình thường, thế mà dám giả mạo người có ơn cứu mạng, cũng khó trách Lệ Đình Phong lại giữ Hạ Minh Nguyệt ở bên cạnh suốt sáu năm.

Lúc trước cứ nghĩ Hạ Minh Nguyệt là chiếc gối thêu, lại không nghĩ tới cô ta là chiếc gối thêu giấu đầy kim nhọn, chỉ cần sơ ý một chút là có thể bị đâm chết ngay.

Tống Á Đông nhất thời không biết nên nói Lệ Đình Phong ngu ngốc, hay là nói anh ta bị mù, vậy mà không nhìn ra bông hoa sen trắng bên người lại chính là bông hoa ăn thịt người.

“Người thực sự cứu Lệ Đình Phong là ai?”

“Không biết” Lúc Lệ Đình Phong rơi xuống nước là vào buổi tối, xung quanh tối đen như mực, lúc anh ta được người khác cứu lên vẫn còn hôn mê, sau khi được đưa đến bệnh viện Hạ Minh Nguyệt đã đuổi theo sau đó canh chừng bên giường anh cả đêm.

Cô vốn không nghĩ đến muốn giả mạo thành người đã cứu anh, là ình Phong mở mắt ra liền nhận định là cô cứu.

Cũng từ lúc đó, Lệ Đình Phong đối xử với cô rất tốt, còn nói sẽ lấy.

“Nhưng anh yên tâm, đã qua sáu năm, anh ấy sẽ không điều tra lại đâu: Lệ Đình Phong có thể ngồi vào vị trí cao như bây giờ, cũng không là người lương thiện gì..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trong lòng Hạ Minh Nguyệt kinh ngạc không thôi, cô không nghĩ tới Tống Á Đông lại có thể đoán được tất cả kế hoạch của cô.Trong mắt Tống Á Đông hiện lên tà khí, anh ta nhéo nheo chiếc cảm của Hạ Minh Nguyệt, sức lực này giống như là muốn bóp nát xương cốt của cô.Sắc mặt Hạ Minh Nguyệt trắng nhợt, đôi môi mím chặt lại rên lên một tiếng vì đau.“Minh Nguyệt, bốn năm rồi mà em còn chưa nhìn rõ con người của Lệ Đình Phong sao? Trong lòng anh ta không có em chỉ có Thẩm An Nhiên thôi, cho dù Thẩm An Nhiên đã chết anh ta cũng sẽ không lấy em”“Anh nói bậy!” Hạ Minh Nguyệt bỗng nhiên lâm vào điên cưồng: “Anh ấy nói lấy tôi thì nhất định sẽ lấy tôi!”“Miệng đàn ông là quỷ nói dối, lời của anh ta nói mà em cũng tin?”Tống Á Đông nhẹ buông tay, võ nhẹ lên gương mặt của Hạ Minh Nguyệt.Động tác rất nhẹ, nhìn như rất dịu dàng, nhưng trong ánh mắt của anh ta tất cả đều là khinh miệt, giống như anh ta đang làm động tác võ với con chó.Hạ Minh Nguyệt chán ghét đẩy tay anh ta ra, nhặt quần áo từ trên mặt đất lên.“Minh Nguyệt em tại sao lại không thể đi theo tôi? Tôi cũng có thể đối xử tốt với em.”Anh thì tính là cái thứ gì? Tống Á Đông có thể so được với Lệ Đình Phong sao? Cái tốt của anh ta trong mắt cô không đáng một đồng.“Tống Á Đông anh muốn đối tốt với tôi, vậy giúp tôi giải quyết Thẩm An Nhiên đi, tôi hận cô ta, chỉ cần cô ta chết Lệ Đình Phong nhất định sẽ lấy tôi, hiện tại tôi và anh là đang ngồi chung một thuyền, chỉ có khi tôi sống tốt anh mới có thể sống tốt”Tống Á Đông suy nghĩ, Hạ Minh Nguyệt có thể đanh lừa mọi ngườis, nhưng anh ta cũng nắm được điểm mấu chốt.“Em dựa vào cái gì mà cho rằng sau khi Thẩm An Nhiên chết Lệ Đình Phong sẽ lấy em?”Muốn lấy được sự tín nhiệm của Tống Á Đông Hạ Minh Nguyệt chỉ có thể nói ra sự thật, đem bí mật từ sáu năm trước nói ra.“Sáu năm trước ình Phong rơi xuống nước suýt nữa mất mạng, anh ấy cho rằng là tôi cứu anh ấy”Lá gan của người phụ nữ này không phải lớn như bình thường, thế mà dám giả mạo người có ơn cứu mạng, cũng khó trách Lệ Đình Phong lại giữ Hạ Minh Nguyệt ở bên cạnh suốt sáu năm.Lúc trước cứ nghĩ Hạ Minh Nguyệt là chiếc gối thêu, lại không nghĩ tới cô ta là chiếc gối thêu giấu đầy kim nhọn, chỉ cần sơ ý một chút là có thể bị đâm chết ngay.Tống Á Đông nhất thời không biết nên nói Lệ Đình Phong ngu ngốc, hay là nói anh ta bị mù, vậy mà không nhìn ra bông hoa sen trắng bên người lại chính là bông hoa ăn thịt người.“Người thực sự cứu Lệ Đình Phong là ai?”“Không biết” Lúc Lệ Đình Phong rơi xuống nước là vào buổi tối, xung quanh tối đen như mực, lúc anh ta được người khác cứu lên vẫn còn hôn mê, sau khi được đưa đến bệnh viện Hạ Minh Nguyệt đã đuổi theo sau đó canh chừng bên giường anh cả đêm.Cô vốn không nghĩ đến muốn giả mạo thành người đã cứu anh, là ình Phong mở mắt ra liền nhận định là cô cứu.Cũng từ lúc đó, Lệ Đình Phong đối xử với cô rất tốt, còn nói sẽ lấy.“Nhưng anh yên tâm, đã qua sáu năm, anh ấy sẽ không điều tra lại đâu: Lệ Đình Phong có thể ngồi vào vị trí cao như bây giờ, cũng không là người lương thiện gì..

Chương 159