“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 160

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Minh Nguyệt muốn làm thế nào anh không quản được, chỉ lo thân mình thì quan trọng hơn, nhưng khi nghe cô nói những lời này Tống Á Đông khó tránh bị lung lay.Hai người đều có tâm tư, Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta mảy may.không lay động nên có chút sốt ruột, cô nhặt chiếc túi trên mặt đất lên lấy ra một tấm thẻ: “Đây là ba mươi tỷ, âm đi Lệ Đình Phong không điều tra ra đâu, Tống Á Đông tôi biết anh ở Sài Gòn có quan hệ rộng, người có thể giúp được tôi chỉ có anh thôi.”Tống Á Đông nhìn tấm thẻ trong tay cô, hầu kết khẽ nhúc nhích, anh đúng thực có quan hệ rộng, nhưng phải giải quyết Thẩm An Nhiên thì vô cùng mạo hiểm.Anh ta đưa tay nhận lấy tấm thẻ từ Hạ Minh Nguyệt: “Em phải để tôi suy nghĩ kĩ lại.”Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta giữ lại tấm thẻ, liền biết anh ta đã đáp ứng rồi, cô nở ra một nụ cười kiều diễm, chủ động ôm lấy cổ Tống Á Đông hôn lên cằm của anh ta.“Tống Á Đông, sự việc sau khi thành công sẽ không thiếu thứ tốt cho anh.”Tống Á Đông nhéo nheo chiếc eo nhỏ của cô, thân mình vừa xoay lại, đem người đặt ở trên giường: “Tôi đây thật muốn nhìn thử xem là thứ tốt gì.Thợ mới thì hăng, thợ già biết việc, Thẩm An Nhiên mới sáng sớm đã đến tập đoàn Đại Phong làm thủ tục nhận chức, tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, sau khi cùng Triệu Việt bàn luận cả buổi sáng, buổi chiều mở cuộc họp hội nghị.Thẩm An Nhiên gần nửa năm không đi làm, Triệu Việt cho rằng cô nhất thời sẽ không thích ứng được, cũng không ngờ đến chỉ trong thời gian ngắn liền hiểu rõ được kế hoạch mà bọn họ đã chuẩn bị suốt mấy tháng nay.Chỉ có thể nói, thật không hỗ là người phụ nữ của Tổng giám đốc Phong.Thẩm An Nhiên mặc trang phục của OL, thân hình mảnh mai khoác lên bộ áo sơ mi cùng chiếc chân.váy bó sát tôn dáng, tóc dài buộc cao đuôi ngựa, trong sự giỏi giang không thiếu phần nữ tính.Sau khi người đến họp đông đủ, Thẩm An Nhiên ngồi xuống ở vị trí ghế chính, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, nói: “Bắt đầu họp.”Cuộc họp diễn ra trong giờ, Thẩm An Nhiên đã rất lâu không làm việc với cường độ cao như vậy, từ buổi sáng bận cho đến năm giờ chiều, cơm trưa cũng chỉ vội vàng ăn vài miếng, hiện tại cô miệng đắnglưỡi khô còn cảm thấy có chút đói.Thẩm An Nhiên không thể không ngưng hẳn hội nghị, phản đối một vài ý tưởng thiết kế và yêu cầu làm lại, mặt khác sắp xếp người đi điều tra thị trường.một chút, anh nếu có việc gấp vậy tan làm trước đi.”“…” Anh ta là một trợ lý, bà chủ còn chưa tan ca, anh ta làm sao dám đi? Trong lòng anh ta cảm giác Thẩm An Nhiên là đang hại anh ta.Hơn nữa, Lệ Đình Phong bảo anh đi “Hỗ trợ Thẩm An Nhiên, thực tế là gọi anh ta đi xử lý tất cả hạng mục công tác..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hạ Minh Nguyệt muốn làm thế nào anh không quản được, chỉ lo thân mình thì quan trọng hơn, nhưng khi nghe cô nói những lời này Tống Á Đông khó tránh bị lung lay.

Hai người đều có tâm tư, Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta mảy may.

không lay động nên có chút sốt ruột, cô nhặt chiếc túi trên mặt đất lên lấy ra một tấm thẻ: “Đây là ba mươi tỷ, âm đi Lệ Đình Phong không điều tra ra đâu, Tống Á Đông tôi biết anh ở Sài Gòn có quan hệ rộng, người có thể giúp được tôi chỉ có anh thôi.”

Tống Á Đông nhìn tấm thẻ trong tay cô, hầu kết khẽ nhúc nhích, anh đúng thực có quan hệ rộng, nhưng phải giải quyết Thẩm An Nhiên thì vô cùng mạo hiểm.

Anh ta đưa tay nhận lấy tấm thẻ từ Hạ Minh Nguyệt: “Em phải để tôi suy nghĩ kĩ lại.”

Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta giữ lại tấm thẻ, liền biết anh ta đã đáp ứng rồi, cô nở ra một nụ cười kiều diễm, chủ động ôm lấy cổ Tống Á Đông hôn lên cằm của anh ta.

“Tống Á Đông, sự việc sau khi thành công sẽ không thiếu thứ tốt cho anh.”

Tống Á Đông nhéo nheo chiếc eo nhỏ của cô, thân mình vừa xoay lại, đem người đặt ở trên giường: “Tôi đây thật muốn nhìn thử xem là thứ tốt gì.

Thợ mới thì hăng, thợ già biết việc, Thẩm An Nhiên mới sáng sớm đã đến tập đoàn Đại Phong làm thủ tục nhận chức, tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, sau khi cùng Triệu Việt bàn luận cả buổi sáng, buổi chiều mở cuộc họp hội nghị.

Thẩm An Nhiên gần nửa năm không đi làm, Triệu Việt cho rằng cô nhất thời sẽ không thích ứng được, cũng không ngờ đến chỉ trong thời gian ngắn liền hiểu rõ được kế hoạch mà bọn họ đã chuẩn bị suốt mấy tháng nay.

Chỉ có thể nói, thật không hỗ là người phụ nữ của Tổng giám đốc Phong.

Thẩm An Nhiên mặc trang phục của OL, thân hình mảnh mai khoác lên bộ áo sơ mi cùng chiếc chân.

váy bó sát tôn dáng, tóc dài buộc cao đuôi ngựa, trong sự giỏi giang không thiếu phần nữ tính.

Sau khi người đến họp đông đủ, Thẩm An Nhiên ngồi xuống ở vị trí ghế chính, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, nói: “Bắt đầu họp.”

Cuộc họp diễn ra trong giờ, Thẩm An Nhiên đã rất lâu không làm việc với cường độ cao như vậy, từ buổi sáng bận cho đến năm giờ chiều, cơm trưa cũng chỉ vội vàng ăn vài miếng, hiện tại cô miệng đắng

lưỡi khô còn cảm thấy có chút đói.

Thẩm An Nhiên không thể không ngưng hẳn hội nghị, phản đối một vài ý tưởng thiết kế và yêu cầu làm lại, mặt khác sắp xếp người đi điều tra thị trường.

Image removed.

một chút, anh nếu có việc gấp vậy tan làm trước đi.”

“…” Anh ta là một trợ lý, bà chủ còn chưa tan ca, anh ta làm sao dám đi? Trong lòng anh ta cảm giác Thẩm An Nhiên là đang hại anh ta.

Hơn nữa, Lệ Đình Phong bảo anh đi “Hỗ trợ Thẩm An Nhiên, thực tế là gọi anh ta đi xử lý tất cả hạng mục công tác..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Minh Nguyệt muốn làm thế nào anh không quản được, chỉ lo thân mình thì quan trọng hơn, nhưng khi nghe cô nói những lời này Tống Á Đông khó tránh bị lung lay.Hai người đều có tâm tư, Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta mảy may.không lay động nên có chút sốt ruột, cô nhặt chiếc túi trên mặt đất lên lấy ra một tấm thẻ: “Đây là ba mươi tỷ, âm đi Lệ Đình Phong không điều tra ra đâu, Tống Á Đông tôi biết anh ở Sài Gòn có quan hệ rộng, người có thể giúp được tôi chỉ có anh thôi.”Tống Á Đông nhìn tấm thẻ trong tay cô, hầu kết khẽ nhúc nhích, anh đúng thực có quan hệ rộng, nhưng phải giải quyết Thẩm An Nhiên thì vô cùng mạo hiểm.Anh ta đưa tay nhận lấy tấm thẻ từ Hạ Minh Nguyệt: “Em phải để tôi suy nghĩ kĩ lại.”Hạ Minh Nguyệt thấy anh ta giữ lại tấm thẻ, liền biết anh ta đã đáp ứng rồi, cô nở ra một nụ cười kiều diễm, chủ động ôm lấy cổ Tống Á Đông hôn lên cằm của anh ta.“Tống Á Đông, sự việc sau khi thành công sẽ không thiếu thứ tốt cho anh.”Tống Á Đông nhéo nheo chiếc eo nhỏ của cô, thân mình vừa xoay lại, đem người đặt ở trên giường: “Tôi đây thật muốn nhìn thử xem là thứ tốt gì.Thợ mới thì hăng, thợ già biết việc, Thẩm An Nhiên mới sáng sớm đã đến tập đoàn Đại Phong làm thủ tục nhận chức, tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, sau khi cùng Triệu Việt bàn luận cả buổi sáng, buổi chiều mở cuộc họp hội nghị.Thẩm An Nhiên gần nửa năm không đi làm, Triệu Việt cho rằng cô nhất thời sẽ không thích ứng được, cũng không ngờ đến chỉ trong thời gian ngắn liền hiểu rõ được kế hoạch mà bọn họ đã chuẩn bị suốt mấy tháng nay.Chỉ có thể nói, thật không hỗ là người phụ nữ của Tổng giám đốc Phong.Thẩm An Nhiên mặc trang phục của OL, thân hình mảnh mai khoác lên bộ áo sơ mi cùng chiếc chân.váy bó sát tôn dáng, tóc dài buộc cao đuôi ngựa, trong sự giỏi giang không thiếu phần nữ tính.Sau khi người đến họp đông đủ, Thẩm An Nhiên ngồi xuống ở vị trí ghế chính, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, nói: “Bắt đầu họp.”Cuộc họp diễn ra trong giờ, Thẩm An Nhiên đã rất lâu không làm việc với cường độ cao như vậy, từ buổi sáng bận cho đến năm giờ chiều, cơm trưa cũng chỉ vội vàng ăn vài miếng, hiện tại cô miệng đắnglưỡi khô còn cảm thấy có chút đói.Thẩm An Nhiên không thể không ngưng hẳn hội nghị, phản đối một vài ý tưởng thiết kế và yêu cầu làm lại, mặt khác sắp xếp người đi điều tra thị trường.một chút, anh nếu có việc gấp vậy tan làm trước đi.”“…” Anh ta là một trợ lý, bà chủ còn chưa tan ca, anh ta làm sao dám đi? Trong lòng anh ta cảm giác Thẩm An Nhiên là đang hại anh ta.Hơn nữa, Lệ Đình Phong bảo anh đi “Hỗ trợ Thẩm An Nhiên, thực tế là gọi anh ta đi xử lý tất cả hạng mục công tác..

Chương 160