Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 950: Đừng Trách Tôi Không Cho Anh Cơ Hội”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoa Tử Dương đã nhận thấy không ổn, hắn ta nhìn Hoàng Thiên hói.“Còn một năm trăm tỷ đồng, anh thật sự xem mình là gì? Anh đáng giá này sao?” Gương mặt Hoàng Thiên chìm xuống, hỏi lại Hoa Tử Dương.“Không đáng giá này? Hừ, nhưng anh vừa mới tiếp nhận nhà họ Hoàng, còn chưa biết tầm quan trọng của tôi nhỉ? Anh không biết thì cũng nên hỏi Quản gia Trần một chút, nhà họ Hoàng có rời xa tôi được hay không? Hoa Tử Dương quát lên với Hoàng Thiên.“Nhà họ Hoàng tách khỏi anh ta được không?” Hoàng Thiên cười một tiếng, hỏi Quản gia Trần sau lưng.“Nhà họ Hoàng trừ gia chủ cậu thì bỏ ai cũng được.” Quản gia Trần chém đinh chặt sắt nói.“Nghe rồi chứ? Nhà họ Hoàng bỏ ai cũng được.” Hoàng Thiên cười lạnh, nói với Hoa Tử Dương.“Tôi hỏi anh một lần cuối cùng, anh có thể ra lương một năm bao nhiêu cho tôi? Đừng trách tôi không cho anh cơ hội” Hoa Tử Dương còn chưa hết hy vọng, hắn ta kiên nhẫn hỏi một câu.Hắn ta còn đang ảo tưởng rằng chào giá Hoàng Thiên năm trăm tỷ là quá cao.Nếu như Hoàng Thiên trả giá hơn ba trăm năm mươi tỷ đồng thì cũng cho nhiều hơn nhà họ Trần một trăm bảy mươi năm tỷ đồng.Những câu nói tiếp theo của Hoàng Thiên thì lại tạt một gáo nước lạnh lên đầu Hoa Tử Dương.“Tính cách này của anh thì một năm trăm nghìn tôi cũng ngại cho” Giọng nói Hoàng Thiên lạnh lùng.“Cái gì?” Hoa Tử Dương tức giận xém chút nữa sốc hông, lương một năm năm trăm nghìn cũng ngại cho? Má nó, vậy mày xem tao là cái gì? Đi ăn mày một năm cũng kiểm được mấy triệu đó.“Mày nghe không hiểu tiếng người à? Mày trong mắt tao không đáng một đồng” Hoàng Thiên tàn nhẫn nói.“Được được được, mày đã nói như vậy, vậy không có gì để nói, mày cứ đợi mà hối hận đi” Hoa Tử Dương vô cùng tức giận, hắn ta nói xong lời này thì lập tức rời đi.Giấc mộng đẹp phát tài lớn vỡ vụn, còn bị tát một bạt tai, Hoa Tử Dương buồn bực muốn chết.“Khoan đã, có chuyện mày vẫn chưa nói” Hoàng Thiên gọi Hoa Tử Dương lại.“Chuyện gì, có rắm gì thả nhanh lên” Hoa Tử Dương đứng tại chỗ, trừng mắt mắng Hoàng Thiên.“Có biết nói chuyện hay không, có cần tạo dạy mày một chút không?” Quản gia Trần tức giận, bóp cổ Hoa Tử Dương.Hoa Tử Dương lập tức không thở nổi, hắn ta cũng biết Quản gia Trần lợi hại đến đâu, ra tay với Quản gia Trần thì không chiếm được lợi chút nào.Mãi đến khi Quản gia Trần thả lỏng tay ra, lúc này Hoa Tử Dương mới thở hổn hển một hơi.“Khụ khụ, được, mày hỏi đi”.

Hoa Tử Dương đã nhận thấy không ổn, hắn ta nhìn Hoàng Thiên hói.

“Còn một năm trăm tỷ đồng, anh thật sự xem mình là gì? Anh đáng giá này sao?” 

Gương mặt Hoàng Thiên chìm xuống, hỏi lại Hoa Tử Dương.

“Không đáng giá này? Hừ, nhưng anh vừa mới tiếp nhận nhà họ Hoàng, còn chưa biết tầm quan trọng của tôi nhỉ? Anh không biết thì cũng nên hỏi Quản gia Trần một chút, nhà họ Hoàng có rời xa tôi được hay không? 

Hoa Tử Dương quát lên với Hoàng Thiên.

“Nhà họ Hoàng tách khỏi anh ta được không?” 

Hoàng Thiên cười một tiếng, hỏi Quản gia Trần sau lưng.

“Nhà họ Hoàng trừ gia chủ cậu thì bỏ ai cũng được.

” 

Quản gia Trần chém đinh chặt sắt nói.

“Nghe rồi chứ? Nhà họ Hoàng bỏ ai cũng được.

” 

Hoàng Thiên cười lạnh, nói với Hoa Tử Dương.

“Tôi hỏi anh một lần cuối cùng, anh có thể ra lương một năm bao nhiêu cho tôi? Đừng trách tôi không cho anh cơ hội” 

Hoa Tử Dương còn chưa hết hy vọng, hắn ta kiên nhẫn hỏi một câu.

Hắn ta còn đang ảo tưởng rằng chào giá Hoàng Thiên năm trăm tỷ là quá cao.

Nếu như Hoàng Thiên trả giá hơn ba trăm năm mươi tỷ đồng thì cũng cho nhiều hơn nhà họ Trần một trăm bảy mươi năm tỷ đồng.

Những câu nói tiếp theo của Hoàng Thiên thì lại tạt một gáo nước lạnh lên đầu Hoa Tử Dương.

“Tính cách này của anh thì một năm trăm nghìn tôi cũng ngại cho” 

Giọng nói Hoàng Thiên lạnh lùng.

“Cái gì?” 

Hoa Tử Dương tức giận xém chút nữa sốc hông, lương một năm năm trăm nghìn cũng ngại cho? 

Má nó, vậy mày xem tao là cái gì? Đi ăn mày một năm cũng kiểm được mấy triệu đó.

“Mày nghe không hiểu tiếng người à? Mày trong mắt tao không đáng một đồng” 

Hoàng Thiên tàn nhẫn nói.

“Được được được, mày đã nói như vậy, vậy không có gì để nói, mày cứ đợi mà hối hận đi” 

Hoa Tử Dương vô cùng tức giận, hắn ta nói xong lời này thì lập tức rời đi.

Giấc mộng đẹp phát tài lớn vỡ vụn, còn bị tát một bạt tai, Hoa Tử Dương buồn bực muốn chết.

“Khoan đã, có chuyện mày vẫn chưa nói” 

Hoàng Thiên gọi Hoa Tử Dương lại.

“Chuyện gì, có rắm gì thả nhanh lên” 

Hoa Tử Dương đứng tại chỗ, trừng mắt mắng Hoàng Thiên.

“Có biết nói chuyện hay không, có cần tạo dạy mày một chút không?” 

Quản gia Trần tức giận, bóp cổ Hoa Tử Dương.

Hoa Tử Dương lập tức không thở nổi, hắn ta cũng biết Quản gia Trần lợi hại đến đâu, ra tay với Quản gia Trần thì không chiếm được lợi chút nào.

Mãi đến khi Quản gia Trần thả lỏng tay ra, lúc này Hoa Tử Dương mới thở hổn hển một hơi.

“Khụ khụ, được, mày hỏi đi”.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoa Tử Dương đã nhận thấy không ổn, hắn ta nhìn Hoàng Thiên hói.“Còn một năm trăm tỷ đồng, anh thật sự xem mình là gì? Anh đáng giá này sao?” Gương mặt Hoàng Thiên chìm xuống, hỏi lại Hoa Tử Dương.“Không đáng giá này? Hừ, nhưng anh vừa mới tiếp nhận nhà họ Hoàng, còn chưa biết tầm quan trọng của tôi nhỉ? Anh không biết thì cũng nên hỏi Quản gia Trần một chút, nhà họ Hoàng có rời xa tôi được hay không? Hoa Tử Dương quát lên với Hoàng Thiên.“Nhà họ Hoàng tách khỏi anh ta được không?” Hoàng Thiên cười một tiếng, hỏi Quản gia Trần sau lưng.“Nhà họ Hoàng trừ gia chủ cậu thì bỏ ai cũng được.” Quản gia Trần chém đinh chặt sắt nói.“Nghe rồi chứ? Nhà họ Hoàng bỏ ai cũng được.” Hoàng Thiên cười lạnh, nói với Hoa Tử Dương.“Tôi hỏi anh một lần cuối cùng, anh có thể ra lương một năm bao nhiêu cho tôi? Đừng trách tôi không cho anh cơ hội” Hoa Tử Dương còn chưa hết hy vọng, hắn ta kiên nhẫn hỏi một câu.Hắn ta còn đang ảo tưởng rằng chào giá Hoàng Thiên năm trăm tỷ là quá cao.Nếu như Hoàng Thiên trả giá hơn ba trăm năm mươi tỷ đồng thì cũng cho nhiều hơn nhà họ Trần một trăm bảy mươi năm tỷ đồng.Những câu nói tiếp theo của Hoàng Thiên thì lại tạt một gáo nước lạnh lên đầu Hoa Tử Dương.“Tính cách này của anh thì một năm trăm nghìn tôi cũng ngại cho” Giọng nói Hoàng Thiên lạnh lùng.“Cái gì?” Hoa Tử Dương tức giận xém chút nữa sốc hông, lương một năm năm trăm nghìn cũng ngại cho? Má nó, vậy mày xem tao là cái gì? Đi ăn mày một năm cũng kiểm được mấy triệu đó.“Mày nghe không hiểu tiếng người à? Mày trong mắt tao không đáng một đồng” Hoàng Thiên tàn nhẫn nói.“Được được được, mày đã nói như vậy, vậy không có gì để nói, mày cứ đợi mà hối hận đi” Hoa Tử Dương vô cùng tức giận, hắn ta nói xong lời này thì lập tức rời đi.Giấc mộng đẹp phát tài lớn vỡ vụn, còn bị tát một bạt tai, Hoa Tử Dương buồn bực muốn chết.“Khoan đã, có chuyện mày vẫn chưa nói” Hoàng Thiên gọi Hoa Tử Dương lại.“Chuyện gì, có rắm gì thả nhanh lên” Hoa Tử Dương đứng tại chỗ, trừng mắt mắng Hoàng Thiên.“Có biết nói chuyện hay không, có cần tạo dạy mày một chút không?” Quản gia Trần tức giận, bóp cổ Hoa Tử Dương.Hoa Tử Dương lập tức không thở nổi, hắn ta cũng biết Quản gia Trần lợi hại đến đâu, ra tay với Quản gia Trần thì không chiếm được lợi chút nào.Mãi đến khi Quản gia Trần thả lỏng tay ra, lúc này Hoa Tử Dương mới thở hổn hển một hơi.“Khụ khụ, được, mày hỏi đi”.

Chương 950: Đừng Trách Tôi Không Cho Anh Cơ Hội”