Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 951: Chương 952
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoa Tử Dương nổi giận đùng đùng nói.“Mày có thái độ gì đấy? Có thể nói chuyện nghiêm túc được không?” Quản gia Trần tức giận nói.Hoa Tử Dương cạn lời, hắn ta thật sự sợ Quản gia Trần lại chỉnh hắn ta.“Là ai ra giá cao đào mày về?” Hoàng Thiên trực tiếp hỏi.“Không biết, đây là cơ mật thương nghiệp, tạo sẽ không nói cho mày biết.” Hoa Tử Dương nói.“Nếu mày không nói thì sẽ không bước ra nổi phòng bao này” Hoàng Thiên đứng dậy, hai mắt như điện hù dọa Hoa Tử Dương.Hoa Tử Dương lập tức cảm thấy toàn thân rét run, ánh mắt Hoàng Thiên lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cũng quá đáng sợ rồi.“Mày muốn thế nào? Hoàng Thiên, mày đừng quá đáng, tạo có làn nhà họ Hoàng hay không đều là tự do của tao” Hoa Tử Dương khẩn trương quát lên với Hoàng Thiên.“Hỏi mày lần cuối, nói không?” Sắc mặt Hoàng Thiên chìm xuống, trầm giọng nói.“Nói con khỉ, Hoàng Thiên, mày đừng khinh người quá đáng” Hoa Tử Dương cũng nổi điên, hắn ta lớn tiếng hét.“Cho hắn ta biết thế nào là lễ độ” Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.Quản gia Trần đã sớm không nhịn nổi Hoa Tử Dương này, rốt cuộc đợi được Hoàng Thiên ra lệnh, ông cầu tiện tay xách Hoa Tử Dương lên.“Ông làm gì? Đừng như vậy, tôi.” “Câm miệng” Quản gia Trần xoay tay một cái, hung hăng tát vào mặt Hoa Tử Dương một cái.Dựa vào lực tay của Quản gia Trần, hành hung một kẻ như vậy cũng không phải chuyện đùa.Còn chuyên gia đánh vào mặt Hoa Tử Dương, không lâu sau, hàm răng một bên của Hoa Tử Dương đều tróc ra, mặt cũng sưng vù lên khoảng năm xăng ti mét.“Đừng đánh tôi, tôi nói! tôi nói.” Hoa Tử Dương rốt cuộc không chịu nổi, khóc lóc cầu xin tha thứ.Hoàng Thiên cũng vô cùng cạn lời, Hoa Tử Dương thật sự ăn mềm không chịu mà bị đánh một trận thì mới bằng lòng nói.“Đừng đánh hắn ta, để hắn ta nói” Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.Lúc này Quản gia Trần mới thả Hoa Tử Dương ra, sau đó đứng bên cạnh.Hoa Tử Dương lau máu ở khóe miệng, nói với Hoàng Thiên: “Là Trần Bảo Sinh ra giá cao với tôi, lúc này tôi mới từ chức rời khỏi công ty dược phẩm Hoàng Thị” Trần Bảo Sinh.Hoàng Thiên nghe tên này thì lóe lên ánh sáng trong mắt.Hôm nay vừa mới dạy dỗ cha con họ Trần, cha con họ Trần đã lập tức thủ đoạn như thế, động tác cũng khá nhanh.“Ông ta cho anh lương một năm bao nhiêu?” .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoa Tử Dương nổi giận đùng đùng nói.
“Mày có thái độ gì đấy? Có thể nói chuyện nghiêm túc được không?”
Quản gia Trần tức giận nói.
Hoa Tử Dương cạn lời, hắn ta thật sự sợ Quản gia Trần lại chỉnh hắn ta.
“Là ai ra giá cao đào mày về?”
Hoàng Thiên trực tiếp hỏi.
“Không biết, đây là cơ mật thương nghiệp, tạo sẽ không nói cho mày biết.
”
Hoa Tử Dương nói.
“Nếu mày không nói thì sẽ không bước ra nổi phòng bao này”
Hoàng Thiên đứng dậy, hai mắt như điện hù dọa Hoa Tử Dương.
Hoa Tử Dương lập tức cảm thấy toàn thân rét run, ánh mắt Hoàng Thiên lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cũng quá đáng sợ rồi.
“Mày muốn thế nào? Hoàng Thiên, mày đừng quá đáng, tạo có làn nhà họ Hoàng hay không đều là tự do của tao”
Hoa Tử Dương khẩn trương quát lên với Hoàng Thiên.
“Hỏi mày lần cuối, nói không?”
Sắc mặt Hoàng Thiên chìm xuống, trầm giọng nói.
“Nói con khỉ, Hoàng Thiên, mày đừng khinh người quá đáng”
Hoa Tử Dương cũng nổi điên, hắn ta lớn tiếng hét.
“Cho hắn ta biết thế nào là lễ độ”
Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.
Quản gia Trần đã sớm không nhịn nổi Hoa Tử Dương này, rốt cuộc đợi được Hoàng Thiên ra lệnh, ông cầu tiện tay xách Hoa Tử Dương lên.
“Ông làm gì? Đừng như vậy, tôi.
”
“Câm miệng”
Quản gia Trần xoay tay một cái, hung hăng tát vào mặt Hoa Tử Dương một cái.
Dựa vào lực tay của Quản gia Trần, hành hung một kẻ như vậy cũng không phải chuyện đùa.
Còn chuyên gia đánh vào mặt Hoa Tử Dương, không lâu sau, hàm răng một bên của Hoa Tử Dương đều tróc ra, mặt cũng sưng vù lên khoảng năm xăng ti mét.
“Đừng đánh tôi, tôi nói! tôi nói.
”
Hoa Tử Dương rốt cuộc không chịu nổi, khóc lóc cầu xin tha thứ.
Hoàng Thiên cũng vô cùng cạn lời, Hoa Tử Dương thật sự ăn mềm không chịu mà bị đánh một trận thì mới bằng lòng nói.
“Đừng đánh hắn ta, để hắn ta nói”
Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.
Lúc này Quản gia Trần mới thả Hoa Tử Dương ra, sau đó đứng bên cạnh.
Hoa Tử Dương lau máu ở khóe miệng, nói với Hoàng Thiên: “Là Trần Bảo Sinh ra giá cao với tôi, lúc này tôi mới từ chức rời khỏi công ty dược phẩm Hoàng Thị”
Trần Bảo Sinh.
Hoàng Thiên nghe tên này thì lóe lên ánh sáng trong mắt.
Hôm nay vừa mới dạy dỗ cha con họ Trần, cha con họ Trần đã lập tức thủ đoạn như thế, động tác cũng khá nhanh.
“Ông ta cho anh lương một năm bao nhiêu?”
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoa Tử Dương nổi giận đùng đùng nói.“Mày có thái độ gì đấy? Có thể nói chuyện nghiêm túc được không?” Quản gia Trần tức giận nói.Hoa Tử Dương cạn lời, hắn ta thật sự sợ Quản gia Trần lại chỉnh hắn ta.“Là ai ra giá cao đào mày về?” Hoàng Thiên trực tiếp hỏi.“Không biết, đây là cơ mật thương nghiệp, tạo sẽ không nói cho mày biết.” Hoa Tử Dương nói.“Nếu mày không nói thì sẽ không bước ra nổi phòng bao này” Hoàng Thiên đứng dậy, hai mắt như điện hù dọa Hoa Tử Dương.Hoa Tử Dương lập tức cảm thấy toàn thân rét run, ánh mắt Hoàng Thiên lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cũng quá đáng sợ rồi.“Mày muốn thế nào? Hoàng Thiên, mày đừng quá đáng, tạo có làn nhà họ Hoàng hay không đều là tự do của tao” Hoa Tử Dương khẩn trương quát lên với Hoàng Thiên.“Hỏi mày lần cuối, nói không?” Sắc mặt Hoàng Thiên chìm xuống, trầm giọng nói.“Nói con khỉ, Hoàng Thiên, mày đừng khinh người quá đáng” Hoa Tử Dương cũng nổi điên, hắn ta lớn tiếng hét.“Cho hắn ta biết thế nào là lễ độ” Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.Quản gia Trần đã sớm không nhịn nổi Hoa Tử Dương này, rốt cuộc đợi được Hoàng Thiên ra lệnh, ông cầu tiện tay xách Hoa Tử Dương lên.“Ông làm gì? Đừng như vậy, tôi.” “Câm miệng” Quản gia Trần xoay tay một cái, hung hăng tát vào mặt Hoa Tử Dương một cái.Dựa vào lực tay của Quản gia Trần, hành hung một kẻ như vậy cũng không phải chuyện đùa.Còn chuyên gia đánh vào mặt Hoa Tử Dương, không lâu sau, hàm răng một bên của Hoa Tử Dương đều tróc ra, mặt cũng sưng vù lên khoảng năm xăng ti mét.“Đừng đánh tôi, tôi nói! tôi nói.” Hoa Tử Dương rốt cuộc không chịu nổi, khóc lóc cầu xin tha thứ.Hoàng Thiên cũng vô cùng cạn lời, Hoa Tử Dương thật sự ăn mềm không chịu mà bị đánh một trận thì mới bằng lòng nói.“Đừng đánh hắn ta, để hắn ta nói” Hoàng Thiên nói với Quản gia Trần.Lúc này Quản gia Trần mới thả Hoa Tử Dương ra, sau đó đứng bên cạnh.Hoa Tử Dương lau máu ở khóe miệng, nói với Hoàng Thiên: “Là Trần Bảo Sinh ra giá cao với tôi, lúc này tôi mới từ chức rời khỏi công ty dược phẩm Hoàng Thị” Trần Bảo Sinh.Hoàng Thiên nghe tên này thì lóe lên ánh sáng trong mắt.Hôm nay vừa mới dạy dỗ cha con họ Trần, cha con họ Trần đã lập tức thủ đoạn như thế, động tác cũng khá nhanh.“Ông ta cho anh lương một năm bao nhiêu?” .