Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 969: “không Bằng Lòng”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ngô Vũ Đình hét to, khiêu chiến với Hoàng Thiên.“Hai người bọn bây im miệng cho tạo, quỳ xuống theo lời cậu Thiên” Lúc này Trần Bảo Sinh lớn tiếng quát.Khoan hãy nói, cuống họng này của ông ta còn rất tốt, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình đều rất sợ ông ta.“Cha, chuyện này được sao? Trong nhà chúng ta mà phải quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên? Tuổi hai bọn con cũng không kém bao nhiêu? Trần Bảo Lượng đau khổ ngẩng mặt, phàn nàn với Trần Bảo Sinh.“Bảo mày quỳ xuống thì mày quỳ đi, đâu ra mà nói nhảm nhiều như vậy?” Trần Bảo Sinh giận dữ, tròng mắt trừng cũng muốn lồi ra ngoài, hung hăng tát Trần Bảo Lượng một phát.Bốp một tiếng, trên mặt Trần Bảo Lượng lập tức hiện ra dấu năm ngón tay.“Vụt vụt” Trần Bảo Lượng thẳng tắp quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên.Anh ta vẫn rất sợ Trần Bảo Sinh, thấy Trần Bảo Sinh rất tức giận, anh ta không dám không quỳ.“Cô cũng quỳ xuống, nếu không thì lập tức cút đi, đừng ở chung với con trai tôi nữa” Trần Bảo Sinh quát lên với Ngô Vũ Đình.Trong lòng Ngô Vũ Đình không phục, nhưng cũng hết cách, nếu như chọc tức Trần Bảo Sinh, cô ta thật sự không tiến vào cửa nhà họ Trần được.Rơi vào đường cùng, Ngô Vũ Đình cũng chỉ đành không cam lòng quỳ xuống, quỳ thành một hàng với Trần Bảo Lượng.“Gia chủ Thiên, hai người bọn họ trẻ tuổi không hiểu chuyện, cậu muốn dạy dỗ thế nào thì dạy dỗ thế ấy, ha ha.Có tôi ở đây, bọn họ không dám không nghe lời”.Trần Bảo Sinh cười ha ha, nói với Hoàng Thiên."Ông đừng giả bộ lão sói vẫy đuôi, ông cũng quỳ xuống cho tôi” Hoàng Thiên liếc nhìn Trần Bảo Sinh.“Tôi.” Gương mặt Trần Bảo Sinh xanh mét, cà lăm nửa ngày cũng không nói được một câu.Con của ông ta quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên, đã đến giới hạn nhẫn nại của ông ta, ông ta nào chịu quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên? “Không bằng lòng?” Gương mặt Hoàng Thiên chìm như nước, hỏi Trần Bảo Sinh.“Gia chủ Thiên, tôi và cha cậu là bạn tốt, hôm nay không phải cậu cũng gọi tôi một tiếng chú Sinh sao? Cậu bắt tôi quỳ xuống với cậu, chuyện này có ra thể thống gì?” Trần Bảo Sinh cố nén giận, kiên nhẫn nói với Hoàng Thiên.“Không sai, tôi gọi ông một tiếng chú Sinh, cho ông mặt mũi, nhưng cho mặt mũi nhưng ông lại không cần”.Hoàng Thiên nói xong, thì hất tách trà trong tay tạt lên mặt Trần Bảo Sinh.Gân xanh trên trán Trần Bảo Sinh nhảy lên, nhịn nửa ngày thì không kiềm chế nổi nữa mà ngập tức muốn bộc phát.“Còn muốn tức giận với tôi?”.
Ngô Vũ Đình hét to, khiêu chiến với Hoàng Thiên.
“Hai người bọn bây im miệng cho tạo, quỳ xuống theo lời cậu Thiên”
Lúc này Trần Bảo Sinh lớn tiếng quát.
Khoan hãy nói, cuống họng này của ông ta còn rất tốt, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình đều rất sợ ông ta.
“Cha, chuyện này được sao? Trong nhà chúng ta mà phải quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên? Tuổi hai bọn con cũng không kém bao nhiêu?
Trần Bảo Lượng đau khổ ngẩng mặt, phàn nàn với Trần Bảo Sinh.
“Bảo mày quỳ xuống thì mày quỳ đi, đâu ra mà nói nhảm nhiều như
vậy?”
Trần Bảo Sinh giận dữ, tròng mắt trừng cũng muốn lồi ra ngoài, hung hăng tát Trần Bảo Lượng một phát.
Bốp một tiếng, trên mặt Trần Bảo Lượng lập tức hiện ra dấu năm ngón tay.
“Vụt vụt”
Trần Bảo Lượng thẳng tắp quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên.
Anh ta vẫn rất sợ Trần Bảo Sinh, thấy Trần Bảo Sinh rất tức giận, anh ta không dám không quỳ.
“Cô cũng quỳ xuống, nếu không thì lập tức cút đi, đừng ở chung với con trai tôi nữa”
Trần Bảo Sinh quát lên với Ngô Vũ Đình.
Trong lòng Ngô Vũ Đình không phục, nhưng cũng hết cách, nếu như chọc tức Trần Bảo Sinh, cô ta thật sự không tiến vào cửa nhà họ Trần
được.
Rơi vào đường cùng, Ngô Vũ Đình cũng chỉ đành không cam lòng quỳ xuống, quỳ thành một hàng với Trần Bảo Lượng.
“Gia chủ Thiên, hai người bọn họ trẻ tuổi không hiểu chuyện, cậu muốn dạy dỗ thế nào thì dạy dỗ thế ấy, ha ha.
Có tôi ở đây, bọn họ không dám không nghe lời”.
Trần Bảo Sinh cười ha ha, nói với Hoàng Thiên.
"Ông đừng giả bộ lão sói vẫy đuôi, ông cũng quỳ xuống cho tôi”
Hoàng Thiên liếc nhìn Trần Bảo Sinh.
“Tôi.
”
Gương mặt Trần Bảo Sinh xanh mét, cà lăm nửa ngày cũng không nói được một câu.
Con của ông ta quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên, đã đến giới hạn nhẫn nại của ông ta, ông ta nào chịu quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên?
“Không bằng lòng?”
Gương mặt Hoàng Thiên chìm như nước, hỏi Trần Bảo Sinh.
“Gia chủ Thiên, tôi và cha cậu là bạn tốt, hôm nay không phải cậu cũng gọi tôi một tiếng chú Sinh sao? Cậu bắt tôi quỳ xuống với cậu, chuyện này có ra thể thống gì?”
Trần Bảo Sinh cố nén giận, kiên nhẫn nói với Hoàng Thiên.
“Không sai, tôi gọi ông một tiếng chú Sinh, cho ông mặt mũi, nhưng cho mặt mũi nhưng ông lại không cần”.
Hoàng Thiên nói xong, thì hất tách trà trong tay tạt lên mặt Trần Bảo Sinh.
Gân xanh trên trán Trần Bảo Sinh nhảy lên, nhịn nửa ngày thì không kiềm chế nổi nữa mà ngập tức muốn bộc phát.
“Còn muốn tức giận với tôi?”.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ngô Vũ Đình hét to, khiêu chiến với Hoàng Thiên.“Hai người bọn bây im miệng cho tạo, quỳ xuống theo lời cậu Thiên” Lúc này Trần Bảo Sinh lớn tiếng quát.Khoan hãy nói, cuống họng này của ông ta còn rất tốt, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình đều rất sợ ông ta.“Cha, chuyện này được sao? Trong nhà chúng ta mà phải quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên? Tuổi hai bọn con cũng không kém bao nhiêu? Trần Bảo Lượng đau khổ ngẩng mặt, phàn nàn với Trần Bảo Sinh.“Bảo mày quỳ xuống thì mày quỳ đi, đâu ra mà nói nhảm nhiều như vậy?” Trần Bảo Sinh giận dữ, tròng mắt trừng cũng muốn lồi ra ngoài, hung hăng tát Trần Bảo Lượng một phát.Bốp một tiếng, trên mặt Trần Bảo Lượng lập tức hiện ra dấu năm ngón tay.“Vụt vụt” Trần Bảo Lượng thẳng tắp quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên.Anh ta vẫn rất sợ Trần Bảo Sinh, thấy Trần Bảo Sinh rất tức giận, anh ta không dám không quỳ.“Cô cũng quỳ xuống, nếu không thì lập tức cút đi, đừng ở chung với con trai tôi nữa” Trần Bảo Sinh quát lên với Ngô Vũ Đình.Trong lòng Ngô Vũ Đình không phục, nhưng cũng hết cách, nếu như chọc tức Trần Bảo Sinh, cô ta thật sự không tiến vào cửa nhà họ Trần được.Rơi vào đường cùng, Ngô Vũ Đình cũng chỉ đành không cam lòng quỳ xuống, quỳ thành một hàng với Trần Bảo Lượng.“Gia chủ Thiên, hai người bọn họ trẻ tuổi không hiểu chuyện, cậu muốn dạy dỗ thế nào thì dạy dỗ thế ấy, ha ha.Có tôi ở đây, bọn họ không dám không nghe lời”.Trần Bảo Sinh cười ha ha, nói với Hoàng Thiên."Ông đừng giả bộ lão sói vẫy đuôi, ông cũng quỳ xuống cho tôi” Hoàng Thiên liếc nhìn Trần Bảo Sinh.“Tôi.” Gương mặt Trần Bảo Sinh xanh mét, cà lăm nửa ngày cũng không nói được một câu.Con của ông ta quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên, đã đến giới hạn nhẫn nại của ông ta, ông ta nào chịu quỳ xuống trước mặt Hoàng Thiên? “Không bằng lòng?” Gương mặt Hoàng Thiên chìm như nước, hỏi Trần Bảo Sinh.“Gia chủ Thiên, tôi và cha cậu là bạn tốt, hôm nay không phải cậu cũng gọi tôi một tiếng chú Sinh sao? Cậu bắt tôi quỳ xuống với cậu, chuyện này có ra thể thống gì?” Trần Bảo Sinh cố nén giận, kiên nhẫn nói với Hoàng Thiên.“Không sai, tôi gọi ông một tiếng chú Sinh, cho ông mặt mũi, nhưng cho mặt mũi nhưng ông lại không cần”.Hoàng Thiên nói xong, thì hất tách trà trong tay tạt lên mặt Trần Bảo Sinh.Gân xanh trên trán Trần Bảo Sinh nhảy lên, nhịn nửa ngày thì không kiềm chế nổi nữa mà ngập tức muốn bộc phát.“Còn muốn tức giận với tôi?”.