Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 970: Ông Điếc Hay Câm”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Lúc này Hoàng Thiên đứng dậy, nhìn chằm chằm Trần Bảo Sinh.“Hoàng Thiên, lần này cậu tới nhà tôi chính là muốn sỉ nhục nhà họ Trần tôi phải không?” Trần Bảo Sinh cắn răng nói.“Bốp!” Hoàng Thiên tát Trần Bảo Sinh một cái: “Nhà họ Trần ông không thể sỉ nhục sao? Không quỳ thì tôi sẽ đánh tàn phế cả ông và con ông đấy!” Theo tiếng hét lớn này, Trần Bảo Sinh cảm thấy một tia sát khí lạnh thấu xương trước mặt, Hoàng Thiên lúc này tựa như sát thần chiếm lấy, thực sự quá đáng sợ.“Được được, tôi quỳ, tôi quỳ còn không được sao?” Giọng nói Trần Bảo Sinh run rẩy, càng bị hù dọa càng tức.Ông ta ỷ mình có tiền có thể vẫn luôn ra oai trước mặt người khác, toàn khi dễ người khác.200 Khi nào thì ông ta bị người ta ức h**p chứ? Trần Bảo Sinh buồn bực nghĩ đến nỗi muốn treo cổ.Khi Trần Bảo Sinh quỳ rạp xuống dưới chân Hoàng Thiên, tất cả hào quang và oai phong của nhà họ Trần đều tan thành mây khói theo cái quỳ gối này.Hoàng Thiên chính là muốn đạt được hiệu quả này, anh biết loại người như cha con nhà họ Trần này thì anh không ngăn chặn hoàn toàn khí thế thì mãi mãi không có ngày yên tĩnh.“Trần Bảo Sinh, hôm nay ông cũng đủ thảm rồi, đối đầu với Hoàng Thiên tôi, ông có tư cách này sao? Ông xứng sao?” Hoàng Thiên đứng trước mặt ba người Trần Bảo Sinh bọn họ, dùng tay chỉ vào mũi Trần Bảo Sinh, nghiêm nghị chất vấn.Trần Bảo Sinh cũng nhanh chóng run rẩy, trên mặt bỏng rát, quỳ ở đó mà đầu óc trống rỗng.“Gia chủ chúng tôi hỏi ông đấy, ông điếc hay câm?” Quản gia Trần cũng không khách khí mà vỗ sau ót Trần Bảo Sinh một cái.Vỗ Trần Bảo Sinh lấy lại tinh thần xong thì ông ta tranh thủ thời gian nói với Hoàng Thiên: “Cậu nói đúng, tôi không thắng nổi cậu” “Nhìn vẻ mặt này của ông, ông vẫn chưa phục lắm? Tôi cảnh cáo nhà họ Trần ông sau này cách xa cậu Thiên của tôi một chút, còn dám làm ra chuyện gì thì tôi bảo đảm nửa đời sau của ông ngồi trên xe lăn, ông tin không?” Hoàng Thiên nói xong thì nhanh tay nhanh mắt tát Trần Bảo Sinh đến chảy máu miệng.Sau đó Hoàng Thiên đá Trần Bảo Sinh một phát lăn quay.Trần Bảo Sinh bị đánh đến khóc thét.Không sao, là uất ức khóc, còn khóc thành tiếng."Ô ô ô ô.." Trần Bảo Sinh che mặt, ngã xuống đất như con chó chết, khóc thút thít.Má ơi.Hoàng Thiên nháy mắt vô cùng cạn lời, anh càng không ngờ tới sẽ xuất hiện một màn như vậy.Trần Bảo Sinh đúng là chủ của nhà họ Trần, thân phận cao như vậy mà khóc lóc như đàn bà thế? Không chỉ Hoàng Thiên kinh ngạc, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng xém chút rớt cằm..
Lúc này Hoàng Thiên đứng dậy, nhìn chằm chằm Trần Bảo Sinh.
“Hoàng Thiên, lần này cậu tới nhà tôi chính là muốn sỉ nhục nhà họ Trần tôi phải không?”
Trần Bảo Sinh cắn răng nói.
“Bốp!”
Hoàng Thiên tát Trần Bảo Sinh một cái: “Nhà họ Trần ông không thể sỉ nhục sao? Không quỳ thì tôi sẽ đánh tàn phế cả ông và con ông đấy!”
Theo tiếng hét lớn này, Trần Bảo Sinh cảm thấy một tia sát khí lạnh thấu xương trước mặt, Hoàng Thiên lúc này tựa như sát thần chiếm lấy, thực sự quá đáng sợ.
“Được được, tôi quỳ, tôi quỳ còn không được sao?”
Giọng nói Trần Bảo Sinh run rẩy, càng bị hù dọa càng tức.
Ông ta ỷ mình có tiền có thể vẫn luôn ra oai trước mặt người khác, toàn khi dễ người khác.
200
Khi nào thì ông ta bị người ta ức h**p chứ? Trần Bảo Sinh buồn bực nghĩ đến nỗi muốn treo cổ.
Khi Trần Bảo Sinh quỳ rạp xuống dưới chân Hoàng Thiên, tất cả hào quang và oai phong của nhà họ Trần đều tan thành mây khói theo cái quỳ gối này.
Hoàng Thiên chính là muốn đạt được hiệu quả này, anh biết loại người như cha con nhà họ Trần này thì anh không ngăn chặn hoàn toàn khí thế thì mãi mãi không có ngày yên tĩnh.
“Trần Bảo Sinh, hôm nay ông cũng đủ thảm rồi, đối đầu với Hoàng Thiên tôi, ông có tư cách này sao? Ông xứng sao?”
Hoàng Thiên đứng trước mặt ba người Trần Bảo Sinh bọn họ, dùng tay chỉ vào mũi Trần Bảo Sinh, nghiêm nghị chất vấn.
Trần Bảo Sinh cũng nhanh chóng run rẩy, trên mặt bỏng rát, quỳ ở đó mà đầu óc trống rỗng.
“Gia chủ chúng tôi hỏi ông đấy, ông điếc hay câm?”
Quản gia Trần cũng không khách khí mà vỗ sau ót Trần Bảo Sinh một cái.
Vỗ Trần Bảo Sinh lấy lại tinh thần xong thì ông ta tranh thủ thời gian nói với Hoàng Thiên: “Cậu nói đúng, tôi không thắng nổi cậu”
“Nhìn vẻ mặt này của ông, ông vẫn chưa phục lắm? Tôi cảnh cáo nhà họ Trần ông sau này cách xa cậu Thiên của tôi một chút, còn dám làm ra chuyện gì thì tôi bảo đảm nửa đời sau của ông ngồi trên xe lăn, ông tin không?”
Hoàng Thiên nói xong thì nhanh tay nhanh mắt tát Trần Bảo Sinh đến chảy máu miệng.
Sau đó Hoàng Thiên đá Trần Bảo Sinh một phát lăn quay.
Trần Bảo Sinh bị đánh đến khóc thét.
Không sao, là uất ức khóc, còn khóc thành tiếng.
"Ô ô ô ô.
.
"
Trần Bảo Sinh che mặt, ngã xuống đất như con chó chết, khóc thút thít.
Má ơi.
Hoàng Thiên nháy mắt vô cùng cạn lời, anh càng không ngờ tới sẽ xuất hiện một màn như vậy.
Trần Bảo Sinh đúng là chủ của nhà họ Trần, thân phận cao như vậy mà khóc lóc như đàn bà thế?
Không chỉ Hoàng Thiên kinh ngạc, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng xém chút rớt cằm.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Lúc này Hoàng Thiên đứng dậy, nhìn chằm chằm Trần Bảo Sinh.“Hoàng Thiên, lần này cậu tới nhà tôi chính là muốn sỉ nhục nhà họ Trần tôi phải không?” Trần Bảo Sinh cắn răng nói.“Bốp!” Hoàng Thiên tát Trần Bảo Sinh một cái: “Nhà họ Trần ông không thể sỉ nhục sao? Không quỳ thì tôi sẽ đánh tàn phế cả ông và con ông đấy!” Theo tiếng hét lớn này, Trần Bảo Sinh cảm thấy một tia sát khí lạnh thấu xương trước mặt, Hoàng Thiên lúc này tựa như sát thần chiếm lấy, thực sự quá đáng sợ.“Được được, tôi quỳ, tôi quỳ còn không được sao?” Giọng nói Trần Bảo Sinh run rẩy, càng bị hù dọa càng tức.Ông ta ỷ mình có tiền có thể vẫn luôn ra oai trước mặt người khác, toàn khi dễ người khác.200 Khi nào thì ông ta bị người ta ức h**p chứ? Trần Bảo Sinh buồn bực nghĩ đến nỗi muốn treo cổ.Khi Trần Bảo Sinh quỳ rạp xuống dưới chân Hoàng Thiên, tất cả hào quang và oai phong của nhà họ Trần đều tan thành mây khói theo cái quỳ gối này.Hoàng Thiên chính là muốn đạt được hiệu quả này, anh biết loại người như cha con nhà họ Trần này thì anh không ngăn chặn hoàn toàn khí thế thì mãi mãi không có ngày yên tĩnh.“Trần Bảo Sinh, hôm nay ông cũng đủ thảm rồi, đối đầu với Hoàng Thiên tôi, ông có tư cách này sao? Ông xứng sao?” Hoàng Thiên đứng trước mặt ba người Trần Bảo Sinh bọn họ, dùng tay chỉ vào mũi Trần Bảo Sinh, nghiêm nghị chất vấn.Trần Bảo Sinh cũng nhanh chóng run rẩy, trên mặt bỏng rát, quỳ ở đó mà đầu óc trống rỗng.“Gia chủ chúng tôi hỏi ông đấy, ông điếc hay câm?” Quản gia Trần cũng không khách khí mà vỗ sau ót Trần Bảo Sinh một cái.Vỗ Trần Bảo Sinh lấy lại tinh thần xong thì ông ta tranh thủ thời gian nói với Hoàng Thiên: “Cậu nói đúng, tôi không thắng nổi cậu” “Nhìn vẻ mặt này của ông, ông vẫn chưa phục lắm? Tôi cảnh cáo nhà họ Trần ông sau này cách xa cậu Thiên của tôi một chút, còn dám làm ra chuyện gì thì tôi bảo đảm nửa đời sau của ông ngồi trên xe lăn, ông tin không?” Hoàng Thiên nói xong thì nhanh tay nhanh mắt tát Trần Bảo Sinh đến chảy máu miệng.Sau đó Hoàng Thiên đá Trần Bảo Sinh một phát lăn quay.Trần Bảo Sinh bị đánh đến khóc thét.Không sao, là uất ức khóc, còn khóc thành tiếng."Ô ô ô ô.." Trần Bảo Sinh che mặt, ngã xuống đất như con chó chết, khóc thút thít.Má ơi.Hoàng Thiên nháy mắt vô cùng cạn lời, anh càng không ngờ tới sẽ xuất hiện một màn như vậy.Trần Bảo Sinh đúng là chủ của nhà họ Trần, thân phận cao như vậy mà khóc lóc như đàn bà thế? Không chỉ Hoàng Thiên kinh ngạc, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng xém chút rớt cằm..