Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 998: Tại Sao Lần Này Chúng Ta Lại Vào Núi

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… "Được rồi anh Thiên, vậy anh hãy nói với chị dâu, nếu bé có biểu hiện gì lạ hãy lập tức gọi điện thoại cho em" Phan Thanh Linh dặn dò."Được rồi, cảm ơn Thanh Linh." Hoàng Thiên cảm kích nói."Anh Thiên, đừng nói những lời như vậy, anh sao lại khách sáo với em thế." Phan Thanh Linh bị Hoàng Thiên làm cho có chút ngượng ngùng, càng ngày càng nhỏ giọng nói.Sau khi Hoàng Thiên cúp điện thoại, anh ta gọi cho Lâm Ngọc An, nói với cô rằng nếu Cà Rốt có gì bất thường, cô hãy lập tức gọi cho Phan Thanh Linh.Sắp xếp xong mọi thứ, Hoàng Thiên bèn lái xe rời đi.Phao Ca cùng năm người ngồi trên xe thương vụ đi theo Hoàng Thiên rời khỏi khu Biệt thự Cầm Viên.Hoàng Thiên cũng mở bản đồ và ngay đêm lái xe về phía núi Thanh Mai.1 Một vài trăm dặm, lại lái xe thâu đêm, thật sự rất vất vả.Nhưng chuyện này đối với Hoàng Thiên cũng không là gì, anh chỉ muốn lập tức tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh.Đương nhiên, Hoàng Thiên cũng không rõ trên đường đi co xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không, trong lòng Hoàng Thiên rất không yên.Thẩm chí, khi đã đi được vào bên trong núi, có thể sống sót trở ra hay không vẫn còn là một ẩn số.Cho nên Hoàng Thiên không dám đưa Phan Thanh Linh ra ngoài, lỡ như lần này không thể quay về, vẫn còn có Phan Thanh Linh chăm sóc cho Cà Rốt, dù thế nào cô ấy cũng sẽ bảo tồn mạng sống cho Cà Rốt.Mãi đến sáng sớm, Hoàng Thiên và những người khác mới đến gần núi Thanh Mai.Lái xe được đến đây là đã mệt nhoài cả người rồi, nhìn về phía trước anh đã có thể nhìn thấy dãy núi Thanh Mai, nhưng ngọn núi nối tiếp nhau, sừng sững và hùng vĩ.Sắc trời càng ngày càng sáng, Hoàng Thiên cùng mọi người bỏ xe bước đi, trên tay mỗi người đều cầm đồ ăn thức uống, đi về phía núi Thanh Mai.Đá sỏi rơi vãi khắp mặt đất, bước đi còn loạng choạng, xe oto thậm chí còn không thể vượt qua, và chỉ có thể đi bộ mới băng qua được thôi."Cậu Thiên, tại sao lần này chúng ta lại vào núi?" Phao Ca tính tình thẳng thắn, đã qua một đêm, anh ta rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi.Hoàng Thiên kể sơ lược với Anh Phó về chuyện con gái của anh bị đầu độc.Phao Ca rất lo lắng, anh ta đã gặp con gái của Hoàng Thiên, cô bé rất dễ sương Phao Ca rất thích con bé."Cậu Thiên, người phụ nữ cầm đầu nhóm người ngoại quốc là thủ phạm chẳng?" Phao Ca hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng đau đầu, không biết nữ nhân ngoại lại từ đầu ra, thật sự là đang kinh tởm.Bây giờ cũng không hơi đâu khống chế người phụ nữ ngoại tộc này, điều mà Hoàng Thiên mong chờ nhất là gặp ngay sư phụ của Phan Thanh Linh, lấy Mân Trùng Thảo rồi mang về cứu con gái..

"Được rồi anh Thiên, vậy anh hãy nói với chị dâu, nếu bé có biểu hiện gì lạ hãy lập tức gọi điện thoại cho em" 

Phan Thanh Linh dặn dò.

"Được rồi, cảm ơn Thanh Linh.

Hoàng Thiên cảm kích nói.

"Anh Thiên, đừng nói những lời như vậy, anh sao lại khách sáo với em thế.

Phan Thanh Linh bị Hoàng Thiên làm cho có chút ngượng ngùng, càng ngày càng nhỏ giọng nói.

Sau khi Hoàng Thiên cúp điện thoại, anh ta gọi cho Lâm Ngọc An, nói với cô rằng nếu Cà Rốt có gì bất thường, cô hãy lập tức gọi cho Phan Thanh Linh.

Sắp xếp xong mọi thứ, Hoàng Thiên bèn lái xe rời đi.

Phao Ca cùng năm người ngồi trên xe thương vụ đi theo Hoàng Thiên rời khỏi khu Biệt thự Cầm Viên.

Hoàng Thiên cũng mở bản đồ và ngay đêm lái xe về phía núi Thanh Mai.

Một vài trăm dặm, lại lái xe thâu đêm, thật sự rất vất vả.

Nhưng chuyện này đối với Hoàng Thiên cũng không là gì, anh chỉ muốn lập tức tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh.

Đương nhiên, Hoàng Thiên cũng không rõ trên đường đi co xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không, trong lòng Hoàng Thiên rất không yên.

Thẩm chí, khi đã đi được vào bên trong núi, có thể sống sót trở ra hay không vẫn còn là một ẩn số.

Cho nên Hoàng Thiên không dám đưa Phan Thanh Linh ra ngoài, lỡ như lần này không thể quay về, vẫn còn có Phan Thanh Linh chăm sóc cho Cà Rốt, dù thế nào cô ấy cũng sẽ bảo tồn mạng sống cho Cà Rốt.

Mãi đến sáng sớm, Hoàng Thiên và những người khác mới đến gần núi Thanh Mai.

Lái xe được đến đây là đã mệt nhoài cả người rồi, nhìn về phía trước anh đã có thể nhìn thấy dãy núi Thanh Mai, nhưng ngọn núi nối tiếp nhau, sừng sững và hùng vĩ.

Sắc trời càng ngày càng sáng, Hoàng Thiên cùng mọi người bỏ xe bước đi, trên tay mỗi người đều cầm đồ ăn thức uống, đi về phía núi Thanh Mai.

Đá sỏi rơi vãi khắp mặt đất, bước đi còn loạng choạng, xe oto thậm chí còn không thể vượt qua, và chỉ có thể đi bộ mới băng qua được thôi.

"Cậu Thiên, tại sao lần này chúng ta lại vào núi?" 

Phao Ca tính tình thẳng thắn, đã qua một đêm, anh ta rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi.

Hoàng Thiên kể sơ lược với Anh Phó về chuyện con gái của anh bị đầu độc.

Phao Ca rất lo lắng, anh ta đã gặp con gái của Hoàng Thiên, cô bé rất dễ sương Phao Ca rất thích con bé.

"Cậu Thiên, người phụ nữ cầm đầu nhóm người ngoại quốc là thủ phạm chẳng?" 

Phao Ca hỏi Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên cũng đau đầu, không biết nữ nhân ngoại lại từ đầu ra, thật sự là đang kinh tởm.

Bây giờ cũng không hơi đâu khống chế người phụ nữ ngoại tộc này, điều mà Hoàng Thiên mong chờ nhất là gặp ngay sư phụ của Phan Thanh Linh, lấy Mân Trùng Thảo rồi mang về cứu con gái.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… "Được rồi anh Thiên, vậy anh hãy nói với chị dâu, nếu bé có biểu hiện gì lạ hãy lập tức gọi điện thoại cho em" Phan Thanh Linh dặn dò."Được rồi, cảm ơn Thanh Linh." Hoàng Thiên cảm kích nói."Anh Thiên, đừng nói những lời như vậy, anh sao lại khách sáo với em thế." Phan Thanh Linh bị Hoàng Thiên làm cho có chút ngượng ngùng, càng ngày càng nhỏ giọng nói.Sau khi Hoàng Thiên cúp điện thoại, anh ta gọi cho Lâm Ngọc An, nói với cô rằng nếu Cà Rốt có gì bất thường, cô hãy lập tức gọi cho Phan Thanh Linh.Sắp xếp xong mọi thứ, Hoàng Thiên bèn lái xe rời đi.Phao Ca cùng năm người ngồi trên xe thương vụ đi theo Hoàng Thiên rời khỏi khu Biệt thự Cầm Viên.Hoàng Thiên cũng mở bản đồ và ngay đêm lái xe về phía núi Thanh Mai.1 Một vài trăm dặm, lại lái xe thâu đêm, thật sự rất vất vả.Nhưng chuyện này đối với Hoàng Thiên cũng không là gì, anh chỉ muốn lập tức tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh.Đương nhiên, Hoàng Thiên cũng không rõ trên đường đi co xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không, trong lòng Hoàng Thiên rất không yên.Thẩm chí, khi đã đi được vào bên trong núi, có thể sống sót trở ra hay không vẫn còn là một ẩn số.Cho nên Hoàng Thiên không dám đưa Phan Thanh Linh ra ngoài, lỡ như lần này không thể quay về, vẫn còn có Phan Thanh Linh chăm sóc cho Cà Rốt, dù thế nào cô ấy cũng sẽ bảo tồn mạng sống cho Cà Rốt.Mãi đến sáng sớm, Hoàng Thiên và những người khác mới đến gần núi Thanh Mai.Lái xe được đến đây là đã mệt nhoài cả người rồi, nhìn về phía trước anh đã có thể nhìn thấy dãy núi Thanh Mai, nhưng ngọn núi nối tiếp nhau, sừng sững và hùng vĩ.Sắc trời càng ngày càng sáng, Hoàng Thiên cùng mọi người bỏ xe bước đi, trên tay mỗi người đều cầm đồ ăn thức uống, đi về phía núi Thanh Mai.Đá sỏi rơi vãi khắp mặt đất, bước đi còn loạng choạng, xe oto thậm chí còn không thể vượt qua, và chỉ có thể đi bộ mới băng qua được thôi."Cậu Thiên, tại sao lần này chúng ta lại vào núi?" Phao Ca tính tình thẳng thắn, đã qua một đêm, anh ta rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi.Hoàng Thiên kể sơ lược với Anh Phó về chuyện con gái của anh bị đầu độc.Phao Ca rất lo lắng, anh ta đã gặp con gái của Hoàng Thiên, cô bé rất dễ sương Phao Ca rất thích con bé."Cậu Thiên, người phụ nữ cầm đầu nhóm người ngoại quốc là thủ phạm chẳng?" Phao Ca hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng đau đầu, không biết nữ nhân ngoại lại từ đầu ra, thật sự là đang kinh tởm.Bây giờ cũng không hơi đâu khống chế người phụ nữ ngoại tộc này, điều mà Hoàng Thiên mong chờ nhất là gặp ngay sư phụ của Phan Thanh Linh, lấy Mân Trùng Thảo rồi mang về cứu con gái..

Chương 998: Tại Sao Lần Này Chúng Ta Lại Vào Núi