Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 999: Thật Khó Để Tưởng Tượng

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi không biết nữ nhân này là ai, cứ mặc kệ ả đàn bà đó đi, Việc cấp bách trước mặt là tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh." Hoàng Thiên nói với Phao Ca."Uhm, nhưng núi Thanh Mai quá lớn, tìm người ở đây rất khó." Phao Ca vẻ mặt lo lắng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng biết là khó, nhưng không còn cách nào khác là phải tiến lên.Không ai nói thêm lời nào vào lúc này, mọi người cứ tiếp tục tiến về phía trước.Khoảng nửa giờ, Hoàng Thiên và mọi người đã vào núi rồi.Đường núi càng đi càng thêm khó khăn, Hoàng Thiên không đưa đám người Phao Ca leo núi mà đi dọc theo chân núi tìm một căn nhà có thể ở.Nếu Sư Phụ của Phan Thanh Linh sống ở chân núi, vậy còn dễ tìm chút, lỡ như ông già này thích sống trên đỉnh núi hoặc sườn núi, vậy vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi! Lỡ như sống trong hang núi, về cơ bản là không có khả năng tìm thấy luôn rồi.Hoàng Thiên càng nghĩ càng buồn bực, định gọi Phan Thanh Linh hỏi thử, nhưng vừa định gọi, giống như tâm linh tương thông, Phan Thanh Linh đã gọi điện thoại qua cho anh."Anh Thiện, em vừa tỉnh lại, anh đến nơi chưa?" Phan Thanh Linh giọng nói trong trẻo truyền đến."Đã đến nơi rồi, Thanh Linh này, sư phụ của em sống ở chân núi hay trên đỉnh? Anh quên không hỏi em, đại khái ông ấy ở đâu?" Hoàng Thiên vội hỏi, anh muốn nhanh chóng xác định đại khái một vị trí nào đó Phan Thanh Linh nghe vậy vội vàng nói: "Đúng vậy, Anh Thiên, tối hôm qua em quá lo lắng, cũng quên nói cho anh biết, sư phụ của em sống trong một hang động lớn ở sườn núi! Nhớ kỹ, Anh Thiên, đặc điểm quan trọng bên cạnh hang lớn đó là một cây đa to đường kính khoảng chừng vài mét”.Hoàng Thiên thật sự càng nghe càng đau đầu, lo cái gì là gặp ngay cái đó, sư phụ của Phan Thanh Linh, thật sự ở trong sơn động!  Loại người kỳ lạ này là gì? Thật khó để tưởng tượng."Được rồi Thanh Linh, còn có chuyện gì muốn nói với anh không?" Hoàng Thiên hỏi."Điều quan trọng nhất là núi Thanh Mai rất đặc thù.Sau khi leo lên núi, nhiệt độ trở nên rất thấp, thậm chí xuống dưới mức không độ, anh đã mang theo quần áo dày chưa?" Phan Thanh Linh hỏi Hoàng Thiên."Điều này! " Hoàng Thiên thật bất lực, nha đầu này, sao không nói sớm hơn? Bây giờ Hoàng Thiên và Phao Ca đều chỉ mặc quần áo đơn giản mùa hè, nếu nhiệt độ trên núi xuống dưới mức không thì sẽ quá khó chịu."Anh biết rồi Thanh Linh, cúp máy trước nhé" Hoàng Thiên nói xong, cúp điện thoại, nhìn Phao Ca..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tôi không biết nữ nhân này là ai, cứ mặc kệ ả đàn bà đó đi, Việc cấp bách trước mặt là tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh.

Hoàng Thiên nói với Phao Ca.

"Uhm, nhưng núi Thanh Mai quá lớn, tìm người ở đây rất khó.

Phao Ca vẻ mặt lo lắng nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên cũng biết là khó, nhưng không còn cách nào khác là phải 

tiến lên.

Không ai nói thêm lời nào vào lúc này, mọi người cứ tiếp tục tiến về phía 

trước.

Khoảng nửa giờ, Hoàng Thiên và mọi người đã vào núi rồi.

Đường núi càng đi càng thêm khó khăn, Hoàng Thiên không đưa đám 

người Phao Ca leo núi mà đi dọc theo chân núi tìm một căn nhà có thể ở.

Nếu Sư Phụ của Phan Thanh Linh sống ở chân núi, vậy còn dễ tìm chút, lỡ như ông già này thích sống trên đỉnh núi hoặc sườn núi, vậy vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi! 

Lỡ như sống trong hang núi, về cơ bản là không có khả năng tìm thấy luôn rồi.

Hoàng Thiên càng nghĩ càng buồn bực, định gọi Phan Thanh Linh hỏi thử, nhưng vừa định gọi, giống như tâm linh tương thông, Phan Thanh Linh đã gọi điện thoại qua cho anh.

"Anh Thiện, em vừa tỉnh lại, anh đến nơi chưa?" 

Phan Thanh Linh giọng nói trong trẻo truyền đến.

"Đã đến nơi rồi, Thanh Linh này, sư phụ của em sống ở chân núi hay trên đỉnh? Anh quên không hỏi em, đại khái ông ấy ở đâu?" 

Hoàng Thiên vội hỏi, anh muốn nhanh chóng xác định đại khái một vị trí nào đó 

Phan Thanh Linh nghe vậy vội vàng nói: "Đúng vậy, Anh Thiên, tối hôm qua em quá lo lắng, cũng quên nói cho anh biết, sư phụ của em sống trong một hang động lớn ở sườn núi! Nhớ kỹ, Anh Thiên, đặc điểm quan trọng bên cạnh hang lớn đó là một cây đa to đường kính khoảng chừng vài mét”.

Hoàng Thiên thật sự càng nghe càng đau đầu, lo cái gì là gặp ngay cái đó, sư phụ của Phan Thanh Linh, thật sự ở trong sơn động!  

Loại người kỳ lạ này là gì? Thật khó để tưởng tượng.

"Được rồi Thanh Linh, còn có chuyện gì muốn nói với anh không?" 

Hoàng Thiên hỏi.

"Điều quan trọng nhất là núi Thanh Mai rất đặc thù.

Sau khi leo lên núi, 

nhiệt độ trở nên rất thấp, thậm chí xuống dưới mức không độ, anh đã mang theo quần áo dày chưa?" 

Phan Thanh Linh hỏi Hoàng Thiên.

"Điều này! " 

Hoàng Thiên thật bất lực, nha đầu này, sao không nói sớm hơn? 

Bây giờ Hoàng Thiên và Phao Ca đều chỉ mặc quần áo đơn giản mùa hè, nếu nhiệt độ trên núi xuống dưới mức không thì sẽ quá khó chịu.

"Anh biết rồi Thanh Linh, cúp máy trước nhé" 

Hoàng Thiên nói xong, cúp điện thoại, nhìn Phao Ca.

Image removed.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi không biết nữ nhân này là ai, cứ mặc kệ ả đàn bà đó đi, Việc cấp bách trước mặt là tìm được sự phụ của Phan Thanh Linh." Hoàng Thiên nói với Phao Ca."Uhm, nhưng núi Thanh Mai quá lớn, tìm người ở đây rất khó." Phao Ca vẻ mặt lo lắng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng biết là khó, nhưng không còn cách nào khác là phải tiến lên.Không ai nói thêm lời nào vào lúc này, mọi người cứ tiếp tục tiến về phía trước.Khoảng nửa giờ, Hoàng Thiên và mọi người đã vào núi rồi.Đường núi càng đi càng thêm khó khăn, Hoàng Thiên không đưa đám người Phao Ca leo núi mà đi dọc theo chân núi tìm một căn nhà có thể ở.Nếu Sư Phụ của Phan Thanh Linh sống ở chân núi, vậy còn dễ tìm chút, lỡ như ông già này thích sống trên đỉnh núi hoặc sườn núi, vậy vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi! Lỡ như sống trong hang núi, về cơ bản là không có khả năng tìm thấy luôn rồi.Hoàng Thiên càng nghĩ càng buồn bực, định gọi Phan Thanh Linh hỏi thử, nhưng vừa định gọi, giống như tâm linh tương thông, Phan Thanh Linh đã gọi điện thoại qua cho anh."Anh Thiện, em vừa tỉnh lại, anh đến nơi chưa?" Phan Thanh Linh giọng nói trong trẻo truyền đến."Đã đến nơi rồi, Thanh Linh này, sư phụ của em sống ở chân núi hay trên đỉnh? Anh quên không hỏi em, đại khái ông ấy ở đâu?" Hoàng Thiên vội hỏi, anh muốn nhanh chóng xác định đại khái một vị trí nào đó Phan Thanh Linh nghe vậy vội vàng nói: "Đúng vậy, Anh Thiên, tối hôm qua em quá lo lắng, cũng quên nói cho anh biết, sư phụ của em sống trong một hang động lớn ở sườn núi! Nhớ kỹ, Anh Thiên, đặc điểm quan trọng bên cạnh hang lớn đó là một cây đa to đường kính khoảng chừng vài mét”.Hoàng Thiên thật sự càng nghe càng đau đầu, lo cái gì là gặp ngay cái đó, sư phụ của Phan Thanh Linh, thật sự ở trong sơn động!  Loại người kỳ lạ này là gì? Thật khó để tưởng tượng."Được rồi Thanh Linh, còn có chuyện gì muốn nói với anh không?" Hoàng Thiên hỏi."Điều quan trọng nhất là núi Thanh Mai rất đặc thù.Sau khi leo lên núi, nhiệt độ trở nên rất thấp, thậm chí xuống dưới mức không độ, anh đã mang theo quần áo dày chưa?" Phan Thanh Linh hỏi Hoàng Thiên."Điều này! " Hoàng Thiên thật bất lực, nha đầu này, sao không nói sớm hơn? Bây giờ Hoàng Thiên và Phao Ca đều chỉ mặc quần áo đơn giản mùa hè, nếu nhiệt độ trên núi xuống dưới mức không thì sẽ quá khó chịu."Anh biết rồi Thanh Linh, cúp máy trước nhé" Hoàng Thiên nói xong, cúp điện thoại, nhìn Phao Ca..

Chương 999: Thật Khó Để Tưởng Tượng