Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1021: “thực Sự Rất Cảm Ơn Ông!”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Mang một đồng nghi hoặc trong đầu, Hoàng Thiên bám theo sau lưng của ông lão, dần dần tiến vào hướng trung tâm của hang động.Nhóm Anh Phó bọn họ cũng đi theo, bọn họ đối với Hoàng Thiên chính là cực kỳ ngưỡng mộ.Trước đây, Hoàng Thiên gần như chỉ đơn độc hành độc, đem sáu tên thuộc hạ mà Ruslin đưa theo đều giết hết.Mặc dù để cho Ruslin chạy thoát, nhưng đó thực sự là không còn cách nào khác nữa, bởi ả đàn bà người nước ngoài đấy chạy cũng quá nhanh rồi.Ông lão đi lại khá vất vả, ông ta trước đây bị đánh cũng không nhẹ, hơn nữa đã từng này tuổi rồi, đúng là có chút không chịu được.Nhưng Phan Thanh Linh là đệ tử của ông ấy, kể từ lúc Hoàng Thiên được Phan Thanh Linh giới thiệu qua đây, ông ấy luôn sẵn sàng giúp đỡ Hoàng Thiên.Sau khi đến phía giữa của hang động, ông lão tự tay gỡ ra trên vách hàng một tảng đá lớn.Đọc tiếp tại TАмliπh247.me nhé!Phí trước đột nhiên xuất hiện một cái rãnh, trong cái rãnh này lại có vô vàn các loại thảo dược.Chỉ thấy ông lão dẹp hết mấy khóm thảo dược qua một bên, sau đó đi thẳng vào phía trong, lấy ra một loại thảo dược vô cùng kỳ quái.Loại thảo mộc này trông giống như một con rắn, cực kỳ quái dị.“Này nhóc.Đây chính là Mân Trùng Thảo, chỉ có ở nơi núi Thanh Mai mới có mà thôi, xem như là cháu tốt số đấy.” Ông lão vừa nói vừa đặt cây Mân Trùng Thảo vào tay của Hoàng Thiên.Hoàng Thiên hào hứng nhận lấy cây Mân Trùng Thảo.Còn về làm sao mà sử dụng loại cây này thì không cần ông lão hướng dẫn nữa, cứ đưa về cho Phan Thanh Linh là biết rồi.“Thực sự rất cảm ơn ông!” Hoàng Thiên cúi đầu cảm tạ ông lão, bày tỏ sự biết ơn từ tận đáy lòng.Cây Mân Trùng Thảo này có thể cứu mạng của con gái, Hoàng Thiên làm sao có thể không biết ơn cơ chứ? “Đừng khách sáo, Thanh Linh là học trò ông quý nhất, cháu là bạn con bé, nên ông giúp cháu cũng là đương nhiên thôi.” Ông lão bùi ngùi mà nói.“Cảm ơn”.Hoàng Thiên cảm động đáp lại.“Này nhóc, ông thấy cháu cũng không phải là một người bình thường, sau này cháu hãy cố gắng đối đãi tốt với Thanh Linh, nếu nó có khó khăn gì, cháu nhất định phải giúp nó được không?” Ông già rất nhìn Hoàng Thiên đầy mong đợi, vỗ vỗ vào vai Hoàng Thiên mà nói..Được copy tại — Тгum Truуen.м e —Cho dù ông ấy không dặn dò, Hoàng Thiên cũng biết rõ phải đối xử với Phan Thanh Linh thật tốt.Kỳ thực trong lòng của Hoàng Thiên đã sớm xem Thanh Phương Linh như là em gái của mình rồi.Em gái Hoàng Linh, cùng với Phan Thanh Linh xấp xỉ tuổi nhau, tính cách cũng không khác biệt nhau là mấy, tên cũng đều có một chữ Linh.Có lẽ đây cũng là sự sắp đặt của duyên phận.“Ông yên tâm, cháu sẽ đối tốt với cô ấy như là em gái ruột vậy” Hoàng Thiên trấn an ông lão.Mắt nhìn người của lão là rất chuẩn, chỉ nhìn qua là biết được Hoàng Thiên là người như thế nào.Vì vậy nên ông cũng biết, Hoàng Thiên tuyệt đối không phải là người thuận miệng hứa đại, người thiếu niên này, nói gì sẽ quyết làm đó.“Tốt.Quá tốt rồi! Này nhóc, cháu nhanh quay về đi, cứu người quan trọng.”.

Mang một đồng nghi hoặc trong đầu, Hoàng Thiên bám theo sau lưng của ông lão, dần dần tiến vào hướng trung tâm của hang động.

Nhóm Anh Phó bọn họ cũng đi theo, bọn họ đối với Hoàng Thiên chính là cực kỳ ngưỡng mộ.

Trước đây, Hoàng Thiên gần như chỉ đơn độc hành độc, đem sáu tên thuộc hạ mà Ruslin đưa theo đều giết hết.

Mặc dù để cho Ruslin chạy thoát, nhưng đó thực sự là không còn cách nào khác nữa, bởi ả đàn bà người nước ngoài đấy chạy cũng quá nhanh rồi.

Ông lão đi lại khá vất vả, ông ta trước đây bị đánh cũng không nhẹ, hơn nữa đã từng này tuổi rồi, đúng là có chút không chịu được.

Nhưng Phan Thanh Linh là đệ tử của ông ấy, kể từ lúc Hoàng Thiên được Phan Thanh Linh giới thiệu qua đây, ông ấy luôn sẵn sàng giúp đỡ Hoàng Thiên.

Sau khi đến phía giữa của hang động, ông lão tự tay gỡ ra trên vách hàng một tảng đá lớn.

Đọc tiếp tại TАмliπh247.

me nhé!

Phí trước đột nhiên xuất hiện một cái rãnh, trong cái rãnh này lại có vô vàn các loại thảo dược.

Chỉ thấy ông lão dẹp hết mấy khóm thảo dược qua một bên, sau đó đi thẳng vào phía trong, lấy ra một loại thảo dược vô cùng kỳ quái.

Loại thảo mộc này trông giống như một con rắn, cực kỳ quái dị.

“Này nhóc.

Đây chính là Mân Trùng Thảo, chỉ có ở nơi núi Thanh Mai mới có mà thôi, xem như là cháu tốt số đấy.

” 

Ông lão vừa nói vừa đặt cây Mân Trùng Thảo vào tay của Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên hào hứng nhận lấy cây Mân Trùng Thảo.

Còn về làm sao mà sử dụng loại cây này thì không cần ông lão hướng dẫn nữa, cứ đưa về cho Phan Thanh Linh là biết rồi.

“Thực sự rất cảm ơn ông!” 

Hoàng Thiên cúi đầu cảm tạ ông lão, bày tỏ sự biết ơn từ tận đáy lòng.

Cây Mân Trùng Thảo này có thể cứu mạng của con gái, Hoàng Thiên làm sao có thể không biết ơn cơ chứ? 

“Đừng khách sáo, Thanh Linh là học trò ông quý nhất, cháu là bạn con bé, nên ông giúp cháu cũng là đương nhiên thôi.

” 

Ông lão bùi ngùi mà nói.

“Cảm ơn”.

Hoàng Thiên cảm động đáp lại.

“Này nhóc, ông thấy cháu cũng không phải là một người bình thường, sau này cháu hãy cố gắng đối đãi tốt với Thanh Linh, nếu nó có khó khăn gì, cháu nhất định phải giúp nó được không?” 

Ông già rất nhìn Hoàng Thiên đầy mong đợi, vỗ vỗ vào vai Hoàng Thiên mà nói.

.

Được copy tại — Тгum Truуen.

м e —

Cho dù ông ấy không dặn dò, Hoàng Thiên cũng biết rõ phải đối xử với Phan Thanh Linh thật tốt.

Kỳ thực trong lòng của Hoàng Thiên đã sớm xem Thanh Phương Linh như là em gái của mình rồi.

Em gái Hoàng Linh, cùng với Phan Thanh Linh xấp xỉ tuổi nhau, tính cách cũng không khác biệt nhau là mấy, tên cũng đều có một chữ Linh.

Có lẽ đây cũng là sự sắp đặt của duyên phận.

“Ông yên tâm, cháu sẽ đối tốt với cô ấy như là em gái ruột vậy” 

Hoàng Thiên trấn an ông lão.

Mắt nhìn người của lão là rất chuẩn, chỉ nhìn qua là biết được Hoàng Thiên là người như thế nào.

Vì vậy nên ông cũng biết, Hoàng Thiên tuyệt đối không phải là người thuận miệng hứa đại, người thiếu niên này, nói gì sẽ quyết làm đó.

“Tốt.

Quá tốt rồi! Này nhóc, cháu nhanh quay về đi, cứu người quan trọng.

”.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Mang một đồng nghi hoặc trong đầu, Hoàng Thiên bám theo sau lưng của ông lão, dần dần tiến vào hướng trung tâm của hang động.Nhóm Anh Phó bọn họ cũng đi theo, bọn họ đối với Hoàng Thiên chính là cực kỳ ngưỡng mộ.Trước đây, Hoàng Thiên gần như chỉ đơn độc hành độc, đem sáu tên thuộc hạ mà Ruslin đưa theo đều giết hết.Mặc dù để cho Ruslin chạy thoát, nhưng đó thực sự là không còn cách nào khác nữa, bởi ả đàn bà người nước ngoài đấy chạy cũng quá nhanh rồi.Ông lão đi lại khá vất vả, ông ta trước đây bị đánh cũng không nhẹ, hơn nữa đã từng này tuổi rồi, đúng là có chút không chịu được.Nhưng Phan Thanh Linh là đệ tử của ông ấy, kể từ lúc Hoàng Thiên được Phan Thanh Linh giới thiệu qua đây, ông ấy luôn sẵn sàng giúp đỡ Hoàng Thiên.Sau khi đến phía giữa của hang động, ông lão tự tay gỡ ra trên vách hàng một tảng đá lớn.Đọc tiếp tại TАмliπh247.me nhé!Phí trước đột nhiên xuất hiện một cái rãnh, trong cái rãnh này lại có vô vàn các loại thảo dược.Chỉ thấy ông lão dẹp hết mấy khóm thảo dược qua một bên, sau đó đi thẳng vào phía trong, lấy ra một loại thảo dược vô cùng kỳ quái.Loại thảo mộc này trông giống như một con rắn, cực kỳ quái dị.“Này nhóc.Đây chính là Mân Trùng Thảo, chỉ có ở nơi núi Thanh Mai mới có mà thôi, xem như là cháu tốt số đấy.” Ông lão vừa nói vừa đặt cây Mân Trùng Thảo vào tay của Hoàng Thiên.Hoàng Thiên hào hứng nhận lấy cây Mân Trùng Thảo.Còn về làm sao mà sử dụng loại cây này thì không cần ông lão hướng dẫn nữa, cứ đưa về cho Phan Thanh Linh là biết rồi.“Thực sự rất cảm ơn ông!” Hoàng Thiên cúi đầu cảm tạ ông lão, bày tỏ sự biết ơn từ tận đáy lòng.Cây Mân Trùng Thảo này có thể cứu mạng của con gái, Hoàng Thiên làm sao có thể không biết ơn cơ chứ? “Đừng khách sáo, Thanh Linh là học trò ông quý nhất, cháu là bạn con bé, nên ông giúp cháu cũng là đương nhiên thôi.” Ông lão bùi ngùi mà nói.“Cảm ơn”.Hoàng Thiên cảm động đáp lại.“Này nhóc, ông thấy cháu cũng không phải là một người bình thường, sau này cháu hãy cố gắng đối đãi tốt với Thanh Linh, nếu nó có khó khăn gì, cháu nhất định phải giúp nó được không?” Ông già rất nhìn Hoàng Thiên đầy mong đợi, vỗ vỗ vào vai Hoàng Thiên mà nói..Được copy tại — Тгum Truуen.м e —Cho dù ông ấy không dặn dò, Hoàng Thiên cũng biết rõ phải đối xử với Phan Thanh Linh thật tốt.Kỳ thực trong lòng của Hoàng Thiên đã sớm xem Thanh Phương Linh như là em gái của mình rồi.Em gái Hoàng Linh, cùng với Phan Thanh Linh xấp xỉ tuổi nhau, tính cách cũng không khác biệt nhau là mấy, tên cũng đều có một chữ Linh.Có lẽ đây cũng là sự sắp đặt của duyên phận.“Ông yên tâm, cháu sẽ đối tốt với cô ấy như là em gái ruột vậy” Hoàng Thiên trấn an ông lão.Mắt nhìn người của lão là rất chuẩn, chỉ nhìn qua là biết được Hoàng Thiên là người như thế nào.Vì vậy nên ông cũng biết, Hoàng Thiên tuyệt đối không phải là người thuận miệng hứa đại, người thiếu niên này, nói gì sẽ quyết làm đó.“Tốt.Quá tốt rồi! Này nhóc, cháu nhanh quay về đi, cứu người quan trọng.”.

Chương 1021: “thực Sự Rất Cảm Ơn Ông!”