Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1022: Mấy Thứ Đồ Này Đều Vứt Đi Hả”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ông lão rất vui mừng mà nói với Hoàng Thiên. “Ông à, ông cũng đừng ở lại chỗ này nữa, mấy người muốn hại ông biết ông đang ở chỗ này, sau này sợ rằng sẽ gặp không ít rắc rối” Hoàng Thiên rất lo ngại mà nói với ông lão. Dù gì đây cũng là sư phụ của Phan Thanh Linh, hơn nữa cũng là ân nhân của Hoàng Thiên, Hoàng Thiên lại càng không thể để ông lão xảy ra chuyện gì được. Mặc dù vẫn không biết lũ Ruslin làm sao mò được tới đây, nhưng Hoàng Thiên có thể chắc chắn được rằng sư phụ của Phan Thanh Linh đang bị bọn chúng nhắm tới và khả năng cao bọn chúng sẽ mò tới đây một lần nữa. Vì vậy bất cứ thể nào, Hoàng Thiên cũng muốn đưa sư phụ của Phan Thanh Linh đi, không thể để ông ấy ở lại đây thêm được nữa. “Ha ha, ông đã từng này tuổi rồi, còn sợ gì chết nữa” Ông lão vô cùng bình tĩnh mà cười một tiếng. Hoàng Thiên trong lòng thầm ngưỡng mộ ông ấy, đây quả là một người tu hành chân chính, xem cái chết như không, tư tưởng đã sớm đạt tới cảnh giới cao siêu rồi. Coi thường tất cả mọi thứ, kể cá sống chết."Ông à, ông vẫn là cùng bọn con đi đi.Bây giờ để ông lại ở đây một mình, con cũng không thể an lòng được”. Hoàng Thiên nói với ông lão. Ông chỉ cười cười, lần này ông không đáp lại. Nhưng thái độ của ông ấy cũng đã nói lên mọi thứ, chính là không muốn cùng Hoàng Thiên rời đi..truyện ngôn tìnhAnh Phó nhìn qua, có chút lo lắng. Anh ta là một người nôn nóng, cũng đối với ông già này vô cùng cảm kích vì lão đã giúp đỡ Hoàng Thiên, cũng chính là đã giúp đỡ anh. “Ông à, đừng có cố chấp thể chứ! Nếu như ông bởi vì anh Thiên mà bị liên lụy, anh Thiên nhất định sẽ tự trách mình cả đời mất! Vì vậy nên ông đừng có ở lại đây nữa mà theo bọn con đi đi!” Anh Phó nói xong, xốc ông lão lên lưng, bước ra khỏi hang động. “Cậu trẻ tuổi này, con bỏ ông xuống đi, ây da, đây là đang làm gì vậy”. Ông lão thở dài ngao ngán nhưng cũng đành bất lực. Hoàng Thiên cũng dở khóc dở cười, tính khí của Anh Phó chính là nóng nảy như thế, cũng không còn cách nào khác. Tuy nhiên cách này lại có hiệu quả, làm cho ông lão không đi cũng không được, hoàn toàn không cách nào phản kháng lại. Hoàng Thiên một bên dẫn đầu đám người đi xuống dưới, một bên dỗ ngọt ông cụ. “Mấy đứa đây là không biết rồi.Ông không sống nổi ở mấy chỗ ồn ào, chỉ có thể sống ở mấy chỗ yên tĩnh trên núi thôi.” Ông lão bất lực mà nói với Hoàng Thiên. “Cũng không sao, chỉ cần rời chỗ này, ông thích ngồi chỗ núi sâu rừng già nào, cho ông chọn hết” Anh Phó cõng ông lão trên lưng, lớn tiếng đáp lại. Ông lão nghĩ mãi, cũng không tiếp tục từ chối nữa, ông cũng chấp nhận lòng tốt của Hoàng Thiên và Anh Phó. Chẳng bao lâu, mọi người đã xuống núi rồi. Xuống núi, không khí trở lại bình thường, mấy người đều mặc áo bông, xuống núi không lâu đều nóng không chịu nổi. Sau khi cởi hết đống áo bông này ra, Anh Phó nói: “Anh Thiên, mấy thứ đồ này đều vứt đi hả?” Hoàng Thiên nghĩ một lúc.Mấy cái áo bông này giữ lại cho mình cũng không có tác dụng gì, nhưng đối với hai mẹ con dưới núi mà nói, khéo nó lại trở thành cả gia tài để tránh rét mùa đông..

Ông lão rất vui mừng mà nói với Hoàng Thiên. 

“Ông à, ông cũng đừng ở lại chỗ này nữa, mấy người muốn hại ông biết ông đang ở chỗ này, sau này sợ rằng sẽ gặp không ít rắc rối” 

Hoàng Thiên rất lo ngại mà nói với ông lão. 

Dù gì đây cũng là sư phụ của Phan Thanh Linh, hơn nữa cũng là ân nhân của Hoàng Thiên, Hoàng Thiên lại càng không thể để ông lão xảy ra chuyện gì được. 

Mặc dù vẫn không biết lũ Ruslin làm sao mò được tới đây, nhưng Hoàng Thiên có thể chắc chắn được rằng sư phụ của Phan Thanh Linh đang bị bọn chúng nhắm tới và khả năng cao bọn chúng sẽ mò tới đây một lần nữa. 

Vì vậy bất cứ thể nào, Hoàng Thiên cũng muốn đưa sư phụ của Phan Thanh Linh đi, không thể để ông ấy ở lại đây thêm được nữa. 

“Ha ha, ông đã từng này tuổi rồi, còn sợ gì chết nữa” 

Ông lão vô cùng bình tĩnh mà cười một tiếng. 

Hoàng Thiên trong lòng thầm ngưỡng mộ ông ấy, đây quả là một người tu hành chân chính, xem cái chết như không, tư tưởng đã sớm đạt tới cảnh giới cao siêu rồi. 

Coi thường tất cả mọi thứ, kể cá sống chết.

"Ông à, ông vẫn là cùng bọn con đi đi.

Bây giờ để ông lại ở đây một mình, con cũng không thể an lòng được”. 

Hoàng Thiên nói với ông lão. 

Ông chỉ cười cười, lần này ông không đáp lại. 

Nhưng thái độ của ông ấy cũng đã nói lên mọi thứ, chính là không muốn cùng Hoàng Thiên rời đi..

truyện ngôn tình

Anh Phó nhìn qua, có chút lo lắng. 

Anh ta là một người nôn nóng, cũng đối với ông già này vô cùng cảm kích vì lão đã giúp đỡ Hoàng Thiên, cũng chính là đã giúp đỡ anh. 

“Ông à, đừng có cố chấp thể chứ! Nếu như ông bởi vì anh Thiên mà bị liên lụy, anh Thiên nhất định sẽ tự trách mình cả đời mất! Vì vậy nên ông đừng có ở lại đây nữa mà theo bọn con đi đi!” 

Anh Phó nói xong, xốc ông lão lên lưng, bước ra khỏi hang động. 

“Cậu trẻ tuổi này, con bỏ ông xuống đi, ây da, đây là đang làm gì vậy”. 

Ông lão thở dài ngao ngán nhưng cũng đành bất lực. 

Hoàng Thiên cũng dở khóc dở cười, tính khí của Anh Phó chính là nóng nảy như thế, cũng không còn cách nào khác. 

Tuy nhiên cách này lại có hiệu quả, làm cho ông lão không đi cũng không được, hoàn toàn không cách nào phản kháng lại. 

Hoàng Thiên một bên dẫn đầu đám người đi xuống dưới, một bên dỗ ngọt ông cụ. 

“Mấy đứa đây là không biết rồi.

Ông không sống nổi ở mấy chỗ ồn ào, chỉ có thể sống ở mấy chỗ yên tĩnh trên núi thôi.” 

Ông lão bất lực mà nói với Hoàng Thiên. 

“Cũng không sao, chỉ cần rời chỗ này, ông thích ngồi chỗ núi sâu rừng già nào, cho ông chọn hết” 

Anh Phó cõng ông lão trên lưng, lớn tiếng đáp lại. 

Ông lão nghĩ mãi, cũng không tiếp tục từ chối nữa, ông cũng chấp nhận lòng tốt của Hoàng Thiên và Anh Phó. 

Chẳng bao lâu, mọi người đã xuống núi rồi. 

Xuống núi, không khí trở lại bình thường, mấy người đều mặc áo bông, xuống núi không lâu đều nóng không chịu nổi. 

Sau khi cởi hết đống áo bông này ra, Anh Phó nói: “Anh Thiên, mấy thứ đồ này đều vứt đi hả?” 

Hoàng Thiên nghĩ một lúc.

Mấy cái áo bông này giữ lại cho mình cũng không có tác dụng gì, nhưng đối với hai mẹ con dưới núi mà nói, khéo nó lại trở thành cả gia tài để tránh rét mùa đông..

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ông lão rất vui mừng mà nói với Hoàng Thiên. “Ông à, ông cũng đừng ở lại chỗ này nữa, mấy người muốn hại ông biết ông đang ở chỗ này, sau này sợ rằng sẽ gặp không ít rắc rối” Hoàng Thiên rất lo ngại mà nói với ông lão. Dù gì đây cũng là sư phụ của Phan Thanh Linh, hơn nữa cũng là ân nhân của Hoàng Thiên, Hoàng Thiên lại càng không thể để ông lão xảy ra chuyện gì được. Mặc dù vẫn không biết lũ Ruslin làm sao mò được tới đây, nhưng Hoàng Thiên có thể chắc chắn được rằng sư phụ của Phan Thanh Linh đang bị bọn chúng nhắm tới và khả năng cao bọn chúng sẽ mò tới đây một lần nữa. Vì vậy bất cứ thể nào, Hoàng Thiên cũng muốn đưa sư phụ của Phan Thanh Linh đi, không thể để ông ấy ở lại đây thêm được nữa. “Ha ha, ông đã từng này tuổi rồi, còn sợ gì chết nữa” Ông lão vô cùng bình tĩnh mà cười một tiếng. Hoàng Thiên trong lòng thầm ngưỡng mộ ông ấy, đây quả là một người tu hành chân chính, xem cái chết như không, tư tưởng đã sớm đạt tới cảnh giới cao siêu rồi. Coi thường tất cả mọi thứ, kể cá sống chết."Ông à, ông vẫn là cùng bọn con đi đi.Bây giờ để ông lại ở đây một mình, con cũng không thể an lòng được”. Hoàng Thiên nói với ông lão. Ông chỉ cười cười, lần này ông không đáp lại. Nhưng thái độ của ông ấy cũng đã nói lên mọi thứ, chính là không muốn cùng Hoàng Thiên rời đi..truyện ngôn tìnhAnh Phó nhìn qua, có chút lo lắng. Anh ta là một người nôn nóng, cũng đối với ông già này vô cùng cảm kích vì lão đã giúp đỡ Hoàng Thiên, cũng chính là đã giúp đỡ anh. “Ông à, đừng có cố chấp thể chứ! Nếu như ông bởi vì anh Thiên mà bị liên lụy, anh Thiên nhất định sẽ tự trách mình cả đời mất! Vì vậy nên ông đừng có ở lại đây nữa mà theo bọn con đi đi!” Anh Phó nói xong, xốc ông lão lên lưng, bước ra khỏi hang động. “Cậu trẻ tuổi này, con bỏ ông xuống đi, ây da, đây là đang làm gì vậy”. Ông lão thở dài ngao ngán nhưng cũng đành bất lực. Hoàng Thiên cũng dở khóc dở cười, tính khí của Anh Phó chính là nóng nảy như thế, cũng không còn cách nào khác. Tuy nhiên cách này lại có hiệu quả, làm cho ông lão không đi cũng không được, hoàn toàn không cách nào phản kháng lại. Hoàng Thiên một bên dẫn đầu đám người đi xuống dưới, một bên dỗ ngọt ông cụ. “Mấy đứa đây là không biết rồi.Ông không sống nổi ở mấy chỗ ồn ào, chỉ có thể sống ở mấy chỗ yên tĩnh trên núi thôi.” Ông lão bất lực mà nói với Hoàng Thiên. “Cũng không sao, chỉ cần rời chỗ này, ông thích ngồi chỗ núi sâu rừng già nào, cho ông chọn hết” Anh Phó cõng ông lão trên lưng, lớn tiếng đáp lại. Ông lão nghĩ mãi, cũng không tiếp tục từ chối nữa, ông cũng chấp nhận lòng tốt của Hoàng Thiên và Anh Phó. Chẳng bao lâu, mọi người đã xuống núi rồi. Xuống núi, không khí trở lại bình thường, mấy người đều mặc áo bông, xuống núi không lâu đều nóng không chịu nổi. Sau khi cởi hết đống áo bông này ra, Anh Phó nói: “Anh Thiên, mấy thứ đồ này đều vứt đi hả?” Hoàng Thiên nghĩ một lúc.Mấy cái áo bông này giữ lại cho mình cũng không có tác dụng gì, nhưng đối với hai mẹ con dưới núi mà nói, khéo nó lại trở thành cả gia tài để tránh rét mùa đông..

Chương 1022: Mấy Thứ Đồ Này Đều Vứt Đi Hả”