Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1023: “chị À Bọn Em Là Đến Để Trả Áo”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Không được vứt, trả lại cho chủ cũ đi” Hoàng Thiên nói với Anh Phó.“Hì hì, chúng ta đã cho đôi mẹ con nhiều tiền như vậy rồi, họ đã lời lắm rồi, sao bọn mình phải trả lại áo bông cho họ nữa?” Anh Phó cười hắc hắc đáp.“Mượn áo nhà người ta, đưa tiền cũng là nên làm, mấy cái áo này cứ để lại cho mẹ con họ đi” Hoàng Thiên rồi dẫn người của anh ấy đi về hướng hai túp lều ở dưới núi.Anh Phó vẫn luôn cõng ông lão ở trên lưng.Vẫn là khá tốn sức lực.Ông lão nhiều lần muốn tự mình xuống đi, đều bị Anh Phó cứng đầu từ chối.Rất nhanh, đám Hoàng Thiên bọn họ đã đi đến phía trước hai túp lều mà gõ cửa.“Ai thế?” Bên trong phát ra tiếng nói của một người phụ nữ.“Chị à, là em, trước đây có mượn áo của chị đây” Hoàng Thiên đứng ngoài của hét vào.Trong chốc lát, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ đang chỉnh sửa lại đầu tóc đứng trước cửa nhìn vào Hoàng Thiên.“Chị à, bọn em là đến để trả áo” Hoàng Thiên khua khua cái áo bông mà nói với người phụ nữ đó.Người phụ nữ có chút kinh ngạc, cô ta nói: “Anh đưa tôi nhiều tiền như vậy rồi, chiếc áo này anh cứ giữ mà dùng đi, tôi làm sao lấy lại được” “Ha ha, em giữ lại áo thì cũng không để làm gì, vẫn là để lại cho chị với đứa bé dùng đi” Hoàng Thiên cười một tiếng, đem chiếc áo bông đưa qua.Người phụ nữ không nhận chiếc áo, nói với Hoàng Thiên: “Nhiều đồ như vậy, tôi cũng lấy không nổi, mọi người cứ vào trong ngồi lát đi” Hoàng Thiên có chút do dự, cuối cùng cũng để mọi người vào hết Sau khi để đống áo vào trong một cách chỉnh tề, Hoàng Thiên đang chuẩn bị đưa người rời đi.“Này người anh em, mọi người đều đói rồi đúng không? Vừa đúng lúc tôi đang nấu cơm, mọi người lại ăn chút ít đi.” Người phụ nữ rất nhiệt tình nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên đúng là đói rồi, không chỉ có anh ấy mà cả Anh Phó bọn họ cũng bụng sôi ùng ục rồi.Mấy thứ bánh mì với bánh quy mua trong siêu thị, đề không có tí béo bở nào, mấy ông lớn này làm sao không đói cho được? Trên núi, cùng với bọn Ruslin đánh nhau đã tốn rất nhiều sức lực.Thấy Hoàng Thiên không nói gì, người phụ nữ cười nói: “Đưa cho tôi nhiều tiền thế rồi, ngồi lại ăn no bữa cơm rồi hẵng đi, nếu không tôi cảm thấy áy náy lắm” Nhìn thấy người phụ nữ rất thành khẩn, Hoàng Thiên bèn nói: “Vậy thì làm phiền chị rồi.” “Chú khách sáo quá, quả nhiên là người văn minh, hiểu chuyện.Mấy anh cứ ngồi nghỉ trước đã, tôi xuống nấu cơm cho mọi người đây? Người phụ nữ nói xong, đi đến trước bếp rồi bắt đầu nấu nướng.Không lâu sau, mùi của thức ăn đã bắt đầu bốc lên rồi, làm cho mấy người tham ăn đều trở nên gấp gáp.Hoàng Thiên bọn họ cũng không biết trong nồi đang hầm thứ thịt gì nữa, vô cùng thơm, tài nấu nước của người phụ nữ này quả không tệ, chốc lát đã làm cho gian nhà tràn ngập mùi hương.“Anh Thiên, thơm quá đi, lần này bọn mình có lộc ăn rồi” Anh Phó đối với Hoàng Thiên cười nói..
“Không được vứt, trả lại cho chủ cũ đi”
Hoàng Thiên nói với Anh Phó.
“Hì hì, chúng ta đã cho đôi mẹ con nhiều tiền như vậy rồi, họ đã lời lắm rồi, sao bọn mình phải trả lại áo bông cho họ nữa?”
Anh Phó cười hắc hắc đáp.
“Mượn áo nhà người ta, đưa tiền cũng là nên làm, mấy cái áo này cứ để lại cho mẹ con họ đi”
Hoàng Thiên rồi dẫn người của anh ấy đi về hướng hai túp lều ở dưới núi.
Anh Phó vẫn luôn cõng ông lão ở trên lưng.
Vẫn là khá tốn sức lực.
Ông lão nhiều lần muốn tự mình xuống đi, đều bị Anh Phó cứng đầu từ chối.
Rất nhanh, đám Hoàng Thiên bọn họ đã đi đến phía trước hai túp lều mà gõ cửa.
“Ai thế?”
Bên trong phát ra tiếng nói của một người phụ nữ.
“Chị à, là em, trước đây có mượn áo của chị đây”
Hoàng Thiên đứng ngoài của hét vào.
Trong chốc lát, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ đang chỉnh sửa lại đầu tóc đứng trước cửa nhìn vào Hoàng Thiên.
“Chị à, bọn em là đến để trả áo”
Hoàng Thiên khua khua cái áo bông mà nói với người phụ nữ đó.
Người phụ nữ có chút kinh ngạc, cô ta nói: “Anh đưa tôi nhiều tiền như vậy rồi, chiếc áo này anh cứ giữ mà dùng đi, tôi làm sao lấy lại được”
“Ha ha, em giữ lại áo thì cũng không để làm gì, vẫn là để lại cho chị với đứa bé dùng đi”
Hoàng Thiên cười một tiếng, đem chiếc áo bông đưa qua.
Người phụ nữ không nhận chiếc áo, nói với Hoàng Thiên: “Nhiều đồ như vậy, tôi cũng lấy không nổi, mọi người cứ vào trong ngồi lát đi”
Hoàng Thiên có chút do dự, cuối cùng cũng để mọi người vào hết
Sau khi để đống áo vào trong một cách chỉnh tề, Hoàng Thiên đang chuẩn bị đưa người rời đi.
“Này người anh em, mọi người đều đói rồi đúng không? Vừa đúng lúc tôi đang nấu cơm, mọi người lại ăn chút ít đi.
”
Người phụ nữ rất nhiệt tình nói với Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên đúng là đói rồi, không chỉ có anh ấy mà cả Anh Phó bọn họ cũng bụng sôi ùng ục rồi.
Mấy thứ bánh mì với bánh quy mua trong siêu thị, đề không có tí béo bở nào, mấy ông lớn này làm sao không đói cho được?
Trên núi, cùng với bọn Ruslin đánh nhau đã tốn rất nhiều sức lực.
Thấy Hoàng Thiên không nói gì, người phụ nữ cười nói: “Đưa cho tôi nhiều tiền thế rồi, ngồi lại ăn no bữa cơm rồi hẵng đi, nếu không tôi cảm thấy áy náy lắm”
Nhìn thấy người phụ nữ rất thành khẩn, Hoàng Thiên bèn nói: “Vậy thì làm phiền chị rồi.
”
“Chú khách sáo quá, quả nhiên là người văn minh, hiểu chuyện.
Mấy anh cứ ngồi nghỉ trước đã, tôi xuống nấu cơm cho mọi người đây?
Người phụ nữ nói xong, đi đến trước bếp rồi bắt đầu nấu nướng.
Không lâu sau, mùi của thức ăn đã bắt đầu bốc lên rồi, làm cho mấy người tham ăn đều trở nên gấp gáp.
Hoàng Thiên bọn họ cũng không biết trong nồi đang hầm thứ thịt gì nữa, vô cùng thơm, tài nấu nước của người phụ nữ này quả không tệ, chốc lát đã làm cho gian nhà tràn ngập mùi hương.
“Anh Thiên, thơm quá đi, lần này bọn mình có lộc ăn rồi”
Anh Phó đối với Hoàng Thiên cười nói.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Không được vứt, trả lại cho chủ cũ đi” Hoàng Thiên nói với Anh Phó.“Hì hì, chúng ta đã cho đôi mẹ con nhiều tiền như vậy rồi, họ đã lời lắm rồi, sao bọn mình phải trả lại áo bông cho họ nữa?” Anh Phó cười hắc hắc đáp.“Mượn áo nhà người ta, đưa tiền cũng là nên làm, mấy cái áo này cứ để lại cho mẹ con họ đi” Hoàng Thiên rồi dẫn người của anh ấy đi về hướng hai túp lều ở dưới núi.Anh Phó vẫn luôn cõng ông lão ở trên lưng.Vẫn là khá tốn sức lực.Ông lão nhiều lần muốn tự mình xuống đi, đều bị Anh Phó cứng đầu từ chối.Rất nhanh, đám Hoàng Thiên bọn họ đã đi đến phía trước hai túp lều mà gõ cửa.“Ai thế?” Bên trong phát ra tiếng nói của một người phụ nữ.“Chị à, là em, trước đây có mượn áo của chị đây” Hoàng Thiên đứng ngoài của hét vào.Trong chốc lát, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ đang chỉnh sửa lại đầu tóc đứng trước cửa nhìn vào Hoàng Thiên.“Chị à, bọn em là đến để trả áo” Hoàng Thiên khua khua cái áo bông mà nói với người phụ nữ đó.Người phụ nữ có chút kinh ngạc, cô ta nói: “Anh đưa tôi nhiều tiền như vậy rồi, chiếc áo này anh cứ giữ mà dùng đi, tôi làm sao lấy lại được” “Ha ha, em giữ lại áo thì cũng không để làm gì, vẫn là để lại cho chị với đứa bé dùng đi” Hoàng Thiên cười một tiếng, đem chiếc áo bông đưa qua.Người phụ nữ không nhận chiếc áo, nói với Hoàng Thiên: “Nhiều đồ như vậy, tôi cũng lấy không nổi, mọi người cứ vào trong ngồi lát đi” Hoàng Thiên có chút do dự, cuối cùng cũng để mọi người vào hết Sau khi để đống áo vào trong một cách chỉnh tề, Hoàng Thiên đang chuẩn bị đưa người rời đi.“Này người anh em, mọi người đều đói rồi đúng không? Vừa đúng lúc tôi đang nấu cơm, mọi người lại ăn chút ít đi.” Người phụ nữ rất nhiệt tình nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên đúng là đói rồi, không chỉ có anh ấy mà cả Anh Phó bọn họ cũng bụng sôi ùng ục rồi.Mấy thứ bánh mì với bánh quy mua trong siêu thị, đề không có tí béo bở nào, mấy ông lớn này làm sao không đói cho được? Trên núi, cùng với bọn Ruslin đánh nhau đã tốn rất nhiều sức lực.Thấy Hoàng Thiên không nói gì, người phụ nữ cười nói: “Đưa cho tôi nhiều tiền thế rồi, ngồi lại ăn no bữa cơm rồi hẵng đi, nếu không tôi cảm thấy áy náy lắm” Nhìn thấy người phụ nữ rất thành khẩn, Hoàng Thiên bèn nói: “Vậy thì làm phiền chị rồi.” “Chú khách sáo quá, quả nhiên là người văn minh, hiểu chuyện.Mấy anh cứ ngồi nghỉ trước đã, tôi xuống nấu cơm cho mọi người đây? Người phụ nữ nói xong, đi đến trước bếp rồi bắt đầu nấu nướng.Không lâu sau, mùi của thức ăn đã bắt đầu bốc lên rồi, làm cho mấy người tham ăn đều trở nên gấp gáp.Hoàng Thiên bọn họ cũng không biết trong nồi đang hầm thứ thịt gì nữa, vô cùng thơm, tài nấu nước của người phụ nữ này quả không tệ, chốc lát đã làm cho gian nhà tràn ngập mùi hương.“Anh Thiên, thơm quá đi, lần này bọn mình có lộc ăn rồi” Anh Phó đối với Hoàng Thiên cười nói..