Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1036: Ông Đã Quen Ăn Cơm Rau Dưa Rồi”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Cậu chủ Thiên yên tâm, tôi đã sắp xếp để cho người phụ nữ ấy làm việc ở đây, con trai của bà ta cũng đang dưỡng thường, chờ sau khi chân tốt lại sẽ sắp xếp sau.” Lúc này Tiêu Văn Hạ cũng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng không có nói tiếp nữa, anh đẩy cửa ra, bước vào phòng.Lúc này, sư phụ của Phan Thanh Linh đang ngồi ở trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.Nghe được có người tiến vào, ông lão mới từ từ mở mắt.“Sư phụ!” “Thầy!” Phan Thanh Linh cùng Đào Văn Lâm kích động chạy tới, quỳ gối dưới chân ông lão.Ông lão vẫn luôn bình tĩnh cũng đã chấn động, thấy được người học trò thứ hai và đồ tôn, ông ấy vẫn kém chút nữa đã kích động đến chảy cả nước mắt.“Văn Lâm, Thanh Linh!” Hai tay ông lão nâng lên, đỡ Đào Văn Lâm và Phan Thanh Linh dậy.Hoàng Thiên xem xét tình huống này, cảm thấy không nên ảnh hưởng đến tâm sự của ba người, anh quay ra nói với Phan Thanh Linh: “Thanh Linh, một lát nữa anh sắp xếp ở một khách sạn, mời ông lão cùng ăn tối” “Cảm ơn anh Thiên” Phan Thanh Linh quay đầu cảm kích nhìn Hoàng Thiên một chút, cô cũng không khách khí với Hoàng Thiên nữa.“Haiz, đi khách sạn ăn cơm làm gì, mang hai cái màn thầu một bàn dưa muối là được rồi." Ông lão lắc đầu liên tục.“Sư phụ, ngài cũng đừng từ chối, lời của anh Thiên nói ra là sẽ không thay đổi, một lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài ăn cơm” Phan Thanh Linh nói.“Đúng vậy thưa thầy” Đào Văn Lâm cũng vội nói.Ba người bọn họ trò chuyện mười mấy phút sau, đều theo Hoàng Thiên rời khỏi nơi này, đi đến khách sạn mà Hoàng Thiên đã đặt trước.Tất cả người của Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đều cùng nhau đi theo, sau khi một đoàn người đến khách sạn, trực tiếp đi vào phòng riêng đã được đặt trước.Ông lão đã sống nhiều năm như thế, mà cho tới bây giờ vẫn chưa từng đi ăn ở một khách sạn cao cấp như vậy, cho nên còn rất tò mò.Hoàng Thiên thấy thế, không khỏi thầm bội phục ông lão ở trong lòng.Có một thân y thuật giỏi như vậy, nếu như ông lão này yêu tiền, thì đã sớm phát tài rôi.Có khả năng đây mới thực sự là thế ngoại cao nhận đi.Không có một chút dục vọng nào cả.Đầy bàn ăn đều là sơn hào hải vị, nhưng ông lão lại không ăn nổi, vì ông vẫn luôn ăn chay.Không còn cách nào cả, Hoàng Thiên đành phải để nhân viên phục vụ mang thức ăn chay lên.“Vị họ Hoàng này, ông nhìn ra được cháu là người rất có tiền, nhưng không cần lãng phí ở trên người ông đâu, ông đã quen ăn cơm rau dưa rồi” Ông lão nói với Hoàng Thiên.“Cháu biết, cho nên đã đổi thức ăn chay cho ông rồi, ông lão, ông có ân đối với cháu, nếu có việc gì cần cháu hỗ trợ, ông cứ nói với cháu”.

“Cậu chủ Thiên yên tâm, tôi đã sắp xếp để cho người phụ nữ ấy làm việc ở đây, con trai của bà ta cũng đang dưỡng thường, chờ sau khi chân tốt lại sẽ sắp xếp sau.

” 

Lúc này Tiêu Văn Hạ cũng nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên cũng không có nói tiếp nữa, anh đẩy cửa ra, bước vào phòng.

Lúc này, sư phụ của Phan Thanh Linh đang ngồi ở trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Nghe được có người tiến vào, ông lão mới từ từ mở mắt.

“Sư phụ!” 

“Thầy!” 

Phan Thanh Linh cùng Đào Văn Lâm kích động chạy tới, quỳ gối dưới chân ông lão.

Ông lão vẫn luôn bình tĩnh cũng đã chấn động, thấy được người học trò thứ hai và đồ tôn, ông ấy vẫn kém chút nữa đã kích động đến chảy cả nước mắt.

“Văn Lâm, Thanh Linh!” 

Hai tay ông lão nâng lên, đỡ Đào Văn Lâm và Phan Thanh Linh dậy.

Hoàng Thiên xem xét tình huống này, cảm thấy không nên ảnh hưởng đến tâm sự của ba người, anh quay ra nói với Phan Thanh Linh: “Thanh Linh, một lát nữa anh sắp xếp ở một khách sạn, mời ông lão cùng ăn tối” 

“Cảm ơn anh Thiên” 

Phan Thanh Linh quay đầu cảm kích nhìn Hoàng Thiên một chút, cô cũng không khách khí với Hoàng Thiên nữa.

“Haiz, đi khách sạn ăn cơm làm gì, mang hai cái màn thầu một bàn dưa muối là được rồi.

Ông lão lắc đầu liên tục.

“Sư phụ, ngài cũng đừng từ chối, lời của anh Thiên nói ra là sẽ không thay đổi, một lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài ăn cơm” 

Phan Thanh Linh nói.

“Đúng vậy thưa thầy” 

Đào Văn Lâm cũng vội nói.

Ba người bọn họ trò chuyện mười mấy phút sau, đều theo Hoàng Thiên rời khỏi nơi này, đi đến khách sạn mà Hoàng Thiên đã đặt trước.

Tất cả người của Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đều cùng nhau đi theo, sau khi một 

đoàn người đến khách sạn, trực tiếp đi vào phòng riêng đã được đặt trước.

Ông lão đã sống nhiều năm như thế, mà cho tới bây giờ vẫn chưa từng đi ăn ở một khách sạn cao cấp như vậy, cho nên còn rất tò mò.

Hoàng Thiên thấy thế, không khỏi thầm bội phục ông lão ở trong lòng.

Có một thân y thuật giỏi như vậy, nếu như ông lão này yêu tiền, thì đã sớm phát tài rôi.

Có khả năng đây mới thực sự là thế ngoại cao nhận đi.

Không có một chút dục vọng nào cả.

Đầy bàn ăn đều là sơn hào hải vị, nhưng ông lão lại không ăn nổi, vì ông vẫn luôn ăn chay.

Không còn cách nào cả, Hoàng Thiên đành phải để nhân viên phục vụ mang thức ăn chay lên.

“Vị họ Hoàng này, ông nhìn ra được cháu là người rất có tiền, nhưng không cần lãng phí ở trên người ông đâu, ông đã quen ăn cơm rau dưa rồi” 

Ông lão nói với Hoàng Thiên.

“Cháu biết, cho nên đã đổi thức ăn chay cho ông rồi, ông lão, ông có ân đối với cháu, nếu có việc gì cần cháu hỗ trợ, ông cứ nói với cháu”.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Cậu chủ Thiên yên tâm, tôi đã sắp xếp để cho người phụ nữ ấy làm việc ở đây, con trai của bà ta cũng đang dưỡng thường, chờ sau khi chân tốt lại sẽ sắp xếp sau.” Lúc này Tiêu Văn Hạ cũng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng không có nói tiếp nữa, anh đẩy cửa ra, bước vào phòng.Lúc này, sư phụ của Phan Thanh Linh đang ngồi ở trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.Nghe được có người tiến vào, ông lão mới từ từ mở mắt.“Sư phụ!” “Thầy!” Phan Thanh Linh cùng Đào Văn Lâm kích động chạy tới, quỳ gối dưới chân ông lão.Ông lão vẫn luôn bình tĩnh cũng đã chấn động, thấy được người học trò thứ hai và đồ tôn, ông ấy vẫn kém chút nữa đã kích động đến chảy cả nước mắt.“Văn Lâm, Thanh Linh!” Hai tay ông lão nâng lên, đỡ Đào Văn Lâm và Phan Thanh Linh dậy.Hoàng Thiên xem xét tình huống này, cảm thấy không nên ảnh hưởng đến tâm sự của ba người, anh quay ra nói với Phan Thanh Linh: “Thanh Linh, một lát nữa anh sắp xếp ở một khách sạn, mời ông lão cùng ăn tối” “Cảm ơn anh Thiên” Phan Thanh Linh quay đầu cảm kích nhìn Hoàng Thiên một chút, cô cũng không khách khí với Hoàng Thiên nữa.“Haiz, đi khách sạn ăn cơm làm gì, mang hai cái màn thầu một bàn dưa muối là được rồi." Ông lão lắc đầu liên tục.“Sư phụ, ngài cũng đừng từ chối, lời của anh Thiên nói ra là sẽ không thay đổi, một lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài ăn cơm” Phan Thanh Linh nói.“Đúng vậy thưa thầy” Đào Văn Lâm cũng vội nói.Ba người bọn họ trò chuyện mười mấy phút sau, đều theo Hoàng Thiên rời khỏi nơi này, đi đến khách sạn mà Hoàng Thiên đã đặt trước.Tất cả người của Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đều cùng nhau đi theo, sau khi một đoàn người đến khách sạn, trực tiếp đi vào phòng riêng đã được đặt trước.Ông lão đã sống nhiều năm như thế, mà cho tới bây giờ vẫn chưa từng đi ăn ở một khách sạn cao cấp như vậy, cho nên còn rất tò mò.Hoàng Thiên thấy thế, không khỏi thầm bội phục ông lão ở trong lòng.Có một thân y thuật giỏi như vậy, nếu như ông lão này yêu tiền, thì đã sớm phát tài rôi.Có khả năng đây mới thực sự là thế ngoại cao nhận đi.Không có một chút dục vọng nào cả.Đầy bàn ăn đều là sơn hào hải vị, nhưng ông lão lại không ăn nổi, vì ông vẫn luôn ăn chay.Không còn cách nào cả, Hoàng Thiên đành phải để nhân viên phục vụ mang thức ăn chay lên.“Vị họ Hoàng này, ông nhìn ra được cháu là người rất có tiền, nhưng không cần lãng phí ở trên người ông đâu, ông đã quen ăn cơm rau dưa rồi” Ông lão nói với Hoàng Thiên.“Cháu biết, cho nên đã đổi thức ăn chay cho ông rồi, ông lão, ông có ân đối với cháu, nếu có việc gì cần cháu hỗ trợ, ông cứ nói với cháu”.

Chương 1036: Ông Đã Quen Ăn Cơm Rau Dưa Rồi”