Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1037: Chương 1039
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoàng Thiên rất chân thành nói với ông lão.Ông lão mỉm cười, nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên này, vẫn là lời trước đó ông đã nói với cháu, chăm sóc Thanh Linh thật tốt, coi như là để báo đáp ông” “Cái này thì ông cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Thanh Linh” Hoàng Thiên nói.“Còn có, ngày mai ông sẽ chuẩn bị rời đi nơi này, về lại nơi rừng sâu núi thẳm” Ông lão nói.Hoàng Thiên xem như đã nhìn ra, ông lão này nếu như rời khỏi nơi rừng sâu núi thẳm thì sẽ không sống nổi, nếu như cứng rắn bắt ông ấy ở lại nơi thành thị này, chỉ sợ cũng có thể làm cho ông ấy buồn bực đến mức phát bệnh mất.” “Vậy cũng tốt, vậy ngày mai cháu sẽ cho người tiễn ông” Hoàng Thiên đành phải gật đầu đồng ý.Thấy Hoàng Thiên đã nói như vậy, ông lão cũng rất cao hứng, cùng nói chuyện phiếm với bọn Hoàng Thiên.Nhưng mà đúng vào lúc này, cách cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông mặc âu phục đi vào.Hoàng Thiên thấy thế thì cau mày lại, nghĩ thầm khách sạn này rất xa hoa, tại sao nhân viên phục vụ lại kém như vậy? Có người không gõ cửa lại tùy tiện đi vào phòng riêng? “Anh làm cái gì vậy?” Tiêu Văn Hạ nhìn người đàn ông mặc âu phục đi vào, có chút không vui mà hỏi.Người đàn ông mặc âu phục thấy đối phương tức giận, vội vàng cười nói giải thích: “Các vị bớt giận, tôi là quản lý của khách sạn này.” “Có chuyện gì sao?” Tiêu Văn Hạ lại hỏi.Người quản lý này có vẻ rất khó xử, cà lăm một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Các vị, có một vị khách quý nhất định muốn tiến vào uống rượu cùng các vị, tôi đến đây để thông báo đặc biệt với các vị” Nghe xong lời này, Hoàng Thiên lập tức nhíu mày lại.Kỳ thật Hoàng Thiên cảm thấy rất không có kiên nhẫn, bữa cơm này, là để cảm ơn ông lão, anh nào có tâm trạng đi quan tâm đến người khác? Còn khách quý, là tôn quý đến trình độ nào? “Là khách quý của khách sạn các anh sao?” Hoàng Thiên hỏi người quản lý này.Quản lý liền vội vàng cười gật đầu, nói: “Đúng vậy thưa ngài, muốn cùng các vị uống rượu, là người bạn tốt, có quen biết với ông chủ của chúng tôi.” “Đi đi, ông chủ của các anh là bạn bè với ai, tôi cũng không có hứng thú.” Hoàng Thiên phất phất tay, ra hiệu người quản lý này đi ra ngoài.Mồ hôi của vị quản lý này cũng đều toát ra rồi, gặp phải Hoàng Thiên không đồng ý để người bên ngoài tiến vào, anh ta cũng rất lo lắng.“Thưa ngài, nếu như ngài không để ý đến mặt mũi của vị khách quý này, chỉ sợ cũng bất lợi đối với các vị đây, anh vẫn suy nghĩ thêm một chút đi” Quản lý nói với Hoàng Thiên.“Tôi nói rốt cuộc anh có chuyện gì đây? Đừng giày vò nhau nữa, đi ra ngoài” Tiêu Văn Hạ không kiên nhẫn nữa, quát vị quản lý đó.Quản lý nhìn dáng vẻ hung ác của Tiêu Văn Hạ, anh ta cũng không còn dám nói thêm gì nữa, vội vàng lui ra ngoài..
Hoàng Thiên rất chân thành nói với ông lão.
Ông lão mỉm cười, nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên này, vẫn là lời trước đó ông đã nói với cháu, chăm sóc Thanh Linh thật tốt, coi như là để báo đáp ông”
“Cái này thì ông cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Thanh Linh”
Hoàng Thiên nói.
“Còn có, ngày mai ông sẽ chuẩn bị rời đi nơi này, về lại nơi rừng sâu núi thẳm”
Ông lão nói.
Hoàng Thiên xem như đã nhìn ra, ông lão này nếu như rời khỏi nơi rừng sâu núi thẳm thì sẽ không sống nổi, nếu như cứng rắn bắt ông ấy ở lại nơi thành thị này, chỉ sợ
cũng có thể làm cho ông ấy buồn bực đến mức phát bệnh mất.
”
“Vậy cũng tốt, vậy ngày mai cháu sẽ cho người tiễn ông”
Hoàng Thiên đành phải gật đầu đồng ý.
Thấy Hoàng Thiên đã nói như vậy, ông lão cũng rất cao hứng, cùng nói chuyện phiếm với bọn Hoàng Thiên.
Nhưng mà đúng vào lúc này, cách cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông mặc âu phục đi vào.
Hoàng Thiên thấy thế thì cau mày lại, nghĩ thầm khách sạn này rất xa hoa, tại sao nhân viên phục vụ lại kém như vậy? Có người không gõ cửa lại tùy tiện đi vào phòng riêng?
“Anh làm cái gì vậy?”
Tiêu Văn Hạ nhìn người đàn ông mặc âu phục đi vào, có chút không vui mà hỏi.
Người đàn ông mặc âu phục thấy đối phương tức giận, vội vàng cười nói giải thích: “Các vị bớt giận, tôi là quản lý của khách sạn này.
”
“Có chuyện gì sao?”
Tiêu Văn Hạ lại hỏi.
Người quản lý này có vẻ rất khó xử, cà lăm một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Các vị, có một vị khách quý nhất định muốn tiến vào uống rượu cùng các vị, tôi đến đây để thông báo đặc biệt với các vị”
Nghe xong lời này, Hoàng Thiên lập tức nhíu mày lại.
Kỳ thật Hoàng Thiên cảm thấy rất không có kiên nhẫn, bữa cơm này, là để cảm ơn ông lão, anh nào có tâm trạng đi quan tâm đến người khác?
Còn khách quý, là tôn quý đến trình độ nào?
“Là khách quý của khách sạn các anh sao?”
Hoàng Thiên hỏi người quản lý này.
Quản lý liền vội vàng cười gật đầu, nói: “Đúng vậy thưa ngài, muốn cùng các vị uống rượu, là người bạn tốt, có quen biết với ông chủ của chúng tôi.
”
“Đi đi, ông chủ của các anh là bạn bè với ai, tôi cũng không có hứng thú.
”
Hoàng Thiên phất phất tay, ra hiệu người quản lý này đi ra ngoài.
Mồ hôi của vị quản lý này cũng đều toát ra rồi, gặp phải Hoàng Thiên không đồng ý để người bên ngoài tiến vào, anh ta cũng rất lo lắng.
“Thưa ngài, nếu như ngài không để ý đến mặt mũi của vị khách quý này, chỉ sợ cũng bất lợi đối với các vị đây, anh vẫn suy nghĩ thêm một chút đi”
Quản lý nói với Hoàng Thiên.
“Tôi nói rốt cuộc anh có chuyện gì đây? Đừng giày vò nhau nữa, đi ra ngoài”
Tiêu Văn Hạ không kiên nhẫn nữa, quát vị quản lý đó.
Quản lý nhìn dáng vẻ hung ác của Tiêu Văn Hạ, anh ta cũng không còn dám nói thêm gì nữa, vội vàng lui ra ngoài.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoàng Thiên rất chân thành nói với ông lão.Ông lão mỉm cười, nói với Hoàng Thiên: “Cậu Thiên này, vẫn là lời trước đó ông đã nói với cháu, chăm sóc Thanh Linh thật tốt, coi như là để báo đáp ông” “Cái này thì ông cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Thanh Linh” Hoàng Thiên nói.“Còn có, ngày mai ông sẽ chuẩn bị rời đi nơi này, về lại nơi rừng sâu núi thẳm” Ông lão nói.Hoàng Thiên xem như đã nhìn ra, ông lão này nếu như rời khỏi nơi rừng sâu núi thẳm thì sẽ không sống nổi, nếu như cứng rắn bắt ông ấy ở lại nơi thành thị này, chỉ sợ cũng có thể làm cho ông ấy buồn bực đến mức phát bệnh mất.” “Vậy cũng tốt, vậy ngày mai cháu sẽ cho người tiễn ông” Hoàng Thiên đành phải gật đầu đồng ý.Thấy Hoàng Thiên đã nói như vậy, ông lão cũng rất cao hứng, cùng nói chuyện phiếm với bọn Hoàng Thiên.Nhưng mà đúng vào lúc này, cách cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông mặc âu phục đi vào.Hoàng Thiên thấy thế thì cau mày lại, nghĩ thầm khách sạn này rất xa hoa, tại sao nhân viên phục vụ lại kém như vậy? Có người không gõ cửa lại tùy tiện đi vào phòng riêng? “Anh làm cái gì vậy?” Tiêu Văn Hạ nhìn người đàn ông mặc âu phục đi vào, có chút không vui mà hỏi.Người đàn ông mặc âu phục thấy đối phương tức giận, vội vàng cười nói giải thích: “Các vị bớt giận, tôi là quản lý của khách sạn này.” “Có chuyện gì sao?” Tiêu Văn Hạ lại hỏi.Người quản lý này có vẻ rất khó xử, cà lăm một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Các vị, có một vị khách quý nhất định muốn tiến vào uống rượu cùng các vị, tôi đến đây để thông báo đặc biệt với các vị” Nghe xong lời này, Hoàng Thiên lập tức nhíu mày lại.Kỳ thật Hoàng Thiên cảm thấy rất không có kiên nhẫn, bữa cơm này, là để cảm ơn ông lão, anh nào có tâm trạng đi quan tâm đến người khác? Còn khách quý, là tôn quý đến trình độ nào? “Là khách quý của khách sạn các anh sao?” Hoàng Thiên hỏi người quản lý này.Quản lý liền vội vàng cười gật đầu, nói: “Đúng vậy thưa ngài, muốn cùng các vị uống rượu, là người bạn tốt, có quen biết với ông chủ của chúng tôi.” “Đi đi, ông chủ của các anh là bạn bè với ai, tôi cũng không có hứng thú.” Hoàng Thiên phất phất tay, ra hiệu người quản lý này đi ra ngoài.Mồ hôi của vị quản lý này cũng đều toát ra rồi, gặp phải Hoàng Thiên không đồng ý để người bên ngoài tiến vào, anh ta cũng rất lo lắng.“Thưa ngài, nếu như ngài không để ý đến mặt mũi của vị khách quý này, chỉ sợ cũng bất lợi đối với các vị đây, anh vẫn suy nghĩ thêm một chút đi” Quản lý nói với Hoàng Thiên.“Tôi nói rốt cuộc anh có chuyện gì đây? Đừng giày vò nhau nữa, đi ra ngoài” Tiêu Văn Hạ không kiên nhẫn nữa, quát vị quản lý đó.Quản lý nhìn dáng vẻ hung ác của Tiêu Văn Hạ, anh ta cũng không còn dám nói thêm gì nữa, vội vàng lui ra ngoài..