Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1059: Chương 1060
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Vậy nếu anh muốn đi vào sòng bạc, cũng sẽ không tốn công đâu nhỉ?” Hoàng Thiên lại hỏi.“Cậu Thiên yên tâm đi, chúng ta có thể đi vào” Tiêu Văn Hạ rất chắc chắn nói.Hoàng Thiên vẫn rất tin tưởng vào thực lực này của Tiêu Văn Hạ, lúc này anh đi theo Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đi đến bên cạnh biệt thự.Ở bên hông của biệt thự này có một con đường, lại thêm đã rất muộn rồi, bên cạnh cũng không có ai đi đến.Đi vào trước cửa của biệt thự, Tiêu Văn Hạ ho khan một tiếng.Rất nhanh, phía sau cửa sắt có hai bóng đen vụt ra.Hai người này đều mặc âu phục thắt cà vạt, nhìn qua còn rất đàng hoàng, nhưng trong ban đêm thì lại lấm la lấm lét, nhìn có chút buồn cười.“Mấy người đến tìm ai?”.Một người đàn ông mặc âu phục rất cảnh giác đánh giá bọn người Hoàng Thiên, bọn họ đã gặp qua nhiều người như Hoàng Thiên rồi, vì vậy phải tăng cường đề phòng.“Tôi là Tiêu Văn Hạ” Tiêu Văn Hạ nói.“Là ngài Tiêu Văn Hạ sao?” Một người đàn ông âu phục giày da hoảng sợ nói.“Không thể giả được! Hôm nay mang bạn bè đến chơi một chút, Lão Lôi Hổ, ông chủ của các anh đâu?” Tiêu Văn Hạ rất có khí phách nói.“Ngài Tiêu Văn Hạ, mời ngài vào, hiện tại tôi sẽ đi thông báo cho ông chủ của chúng tôi đến tiếp đón ngài.” Một người đàn ông mặc âu phục rất biết thời thể nói.Tiêu Văn Hạ rất nổi tiếng ở thành phố Bắc Ninh, người có cấp bậc như Lão Lôi Hổ, gặp Tiêu Văn Hạ cũng chỉ có thể bưng trà rót nước mà thôi.Huống chi là những tên đàn em cánh cổng của Lão Lôi Hổ như bọn họ? Nhìn thấy Tiêu Văn Hạ cũng giống như nhìn thấy tổ tiên vậy.Tiêu Văn Hạ khoát tay áo, nói: “Không cần kinh động đến ông chủ của các cậu, chúng tôi chỉ đi vào chơi đùa một chút thôi”.“Vâng vâng vâng, vậy ngài Tiêu Văn Hạ cứ tự nhiên” Hai tên mặc âu phục dẫn đường cho Tiêu Văn Hạ, trực tiếp tiến vào biệt thự.Bọn người Hoàng Thiên và Anh Phó đều không nói chuyện, có thể thuận lợi tiến vào sòng bạc thì tốt rồi.Sau khi tiến vào biệt thự, lại đi theo sự dẫn đường của một tên mặc âu phục, bọn người Hoàng Thiên cũng thuận lợi đi vào tầng hầm.Sau khi đi không xa, phía trước chính là một mảnh đèn đuốc sáng trưng.Bên ngoài thì lạnh lẽo vắng tanh, nơi này lại vô cùng náo nhiệt.Nói là tầng hầm, thật ra so với diện tích trên mặt đất thì còn lớn gấp đôi, rất rộng rãi.Bên trong trang trí cũng không tệ, nhưng cũng không quá xa hoa, dù sao loại sòng bạc như vậy vẫn rất dễ bị đến hốt trọn cả hang ổ, trang trí quá tốt chính là lãng phí tiền bạc.“Ngài Tiêu Văn Hạ, ngài và bạn ngài cứ tùy ý, trước tiên có thể đi đổi thẻ bài một chút” Tên đàn ông mặc âu phục rất khách khí nói..
“Vậy nếu anh muốn đi vào sòng bạc, cũng sẽ không tốn công đâu nhỉ?”
Hoàng Thiên lại hỏi.
“Cậu Thiên yên tâm đi, chúng ta có thể đi vào”
Tiêu Văn Hạ rất chắc chắn nói.
Hoàng Thiên vẫn rất tin tưởng vào thực lực này của Tiêu Văn Hạ, lúc này anh đi theo Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đi đến bên cạnh biệt thự.
Ở bên hông của biệt thự này có một con đường, lại thêm đã rất muộn rồi, bên cạnh cũng không có ai đi đến.
Đi vào trước cửa của biệt thự, Tiêu Văn Hạ ho khan một tiếng.
Rất nhanh, phía sau cửa sắt có hai bóng đen vụt ra.
Hai người này đều mặc âu phục thắt cà vạt, nhìn qua còn rất đàng hoàng, nhưng trong ban đêm thì lại lấm la lấm lét, nhìn có chút buồn cười.
“Mấy người đến tìm ai?”.
Một người đàn ông mặc âu phục rất cảnh giác đánh giá bọn người Hoàng Thiên, bọn họ đã gặp qua nhiều người như Hoàng Thiên rồi, vì vậy phải tăng cường đề phòng.
“Tôi là Tiêu Văn Hạ”
Tiêu Văn Hạ nói.
“Là ngài Tiêu Văn Hạ sao?”
Một người đàn ông âu phục giày da hoảng sợ nói.
“Không thể giả được! Hôm nay mang bạn bè đến chơi một chút, Lão Lôi Hổ, ông chủ của các anh đâu?”
Tiêu Văn Hạ rất có khí phách nói.
“Ngài Tiêu Văn Hạ, mời ngài vào, hiện tại tôi sẽ đi thông báo cho ông chủ của chúng tôi đến tiếp đón ngài.
”
Một người đàn ông mặc âu phục rất biết thời thể nói.
Tiêu Văn Hạ rất nổi tiếng ở thành phố Bắc Ninh, người có cấp bậc như Lão Lôi Hổ, gặp Tiêu Văn Hạ cũng chỉ có thể bưng trà rót nước mà thôi.
Huống chi là những tên đàn em cánh cổng của Lão Lôi Hổ như bọn họ? Nhìn thấy Tiêu Văn Hạ cũng giống như nhìn thấy tổ tiên vậy.
Tiêu Văn Hạ khoát tay áo, nói: “Không cần kinh động đến ông chủ của các cậu, chúng tôi chỉ đi vào chơi đùa một chút thôi”.
“Vâng vâng vâng, vậy ngài Tiêu Văn Hạ cứ tự nhiên”
Hai tên mặc âu phục dẫn đường cho Tiêu Văn Hạ, trực tiếp tiến vào biệt thự.
Bọn người Hoàng Thiên và Anh Phó đều không nói chuyện, có thể thuận lợi tiến vào sòng bạc thì tốt rồi.
Sau khi tiến vào biệt thự, lại đi theo sự dẫn đường của một tên mặc âu phục, bọn người Hoàng Thiên cũng thuận lợi đi vào tầng hầm.
Sau khi đi không xa, phía trước chính là một mảnh đèn đuốc sáng trưng.
Bên ngoài thì lạnh lẽo vắng tanh, nơi này lại vô cùng náo nhiệt.
Nói là tầng hầm, thật ra so với diện tích trên mặt đất thì còn lớn gấp đôi, rất rộng rãi.
Bên trong trang trí cũng không tệ, nhưng cũng không quá xa hoa, dù sao loại sòng bạc như vậy vẫn rất dễ bị đến hốt trọn cả hang ổ, trang trí quá tốt chính là lãng phí tiền bạc.
“Ngài Tiêu Văn Hạ, ngài và bạn ngài cứ tùy ý, trước tiên có thể đi đổi thẻ bài một chút”
Tên đàn ông mặc âu phục rất khách khí nói.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Vậy nếu anh muốn đi vào sòng bạc, cũng sẽ không tốn công đâu nhỉ?” Hoàng Thiên lại hỏi.“Cậu Thiên yên tâm đi, chúng ta có thể đi vào” Tiêu Văn Hạ rất chắc chắn nói.Hoàng Thiên vẫn rất tin tưởng vào thực lực này của Tiêu Văn Hạ, lúc này anh đi theo Tiêu Văn Hạ và Anh Phó đi đến bên cạnh biệt thự.Ở bên hông của biệt thự này có một con đường, lại thêm đã rất muộn rồi, bên cạnh cũng không có ai đi đến.Đi vào trước cửa của biệt thự, Tiêu Văn Hạ ho khan một tiếng.Rất nhanh, phía sau cửa sắt có hai bóng đen vụt ra.Hai người này đều mặc âu phục thắt cà vạt, nhìn qua còn rất đàng hoàng, nhưng trong ban đêm thì lại lấm la lấm lét, nhìn có chút buồn cười.“Mấy người đến tìm ai?”.Một người đàn ông mặc âu phục rất cảnh giác đánh giá bọn người Hoàng Thiên, bọn họ đã gặp qua nhiều người như Hoàng Thiên rồi, vì vậy phải tăng cường đề phòng.“Tôi là Tiêu Văn Hạ” Tiêu Văn Hạ nói.“Là ngài Tiêu Văn Hạ sao?” Một người đàn ông âu phục giày da hoảng sợ nói.“Không thể giả được! Hôm nay mang bạn bè đến chơi một chút, Lão Lôi Hổ, ông chủ của các anh đâu?” Tiêu Văn Hạ rất có khí phách nói.“Ngài Tiêu Văn Hạ, mời ngài vào, hiện tại tôi sẽ đi thông báo cho ông chủ của chúng tôi đến tiếp đón ngài.” Một người đàn ông mặc âu phục rất biết thời thể nói.Tiêu Văn Hạ rất nổi tiếng ở thành phố Bắc Ninh, người có cấp bậc như Lão Lôi Hổ, gặp Tiêu Văn Hạ cũng chỉ có thể bưng trà rót nước mà thôi.Huống chi là những tên đàn em cánh cổng của Lão Lôi Hổ như bọn họ? Nhìn thấy Tiêu Văn Hạ cũng giống như nhìn thấy tổ tiên vậy.Tiêu Văn Hạ khoát tay áo, nói: “Không cần kinh động đến ông chủ của các cậu, chúng tôi chỉ đi vào chơi đùa một chút thôi”.“Vâng vâng vâng, vậy ngài Tiêu Văn Hạ cứ tự nhiên” Hai tên mặc âu phục dẫn đường cho Tiêu Văn Hạ, trực tiếp tiến vào biệt thự.Bọn người Hoàng Thiên và Anh Phó đều không nói chuyện, có thể thuận lợi tiến vào sòng bạc thì tốt rồi.Sau khi tiến vào biệt thự, lại đi theo sự dẫn đường của một tên mặc âu phục, bọn người Hoàng Thiên cũng thuận lợi đi vào tầng hầm.Sau khi đi không xa, phía trước chính là một mảnh đèn đuốc sáng trưng.Bên ngoài thì lạnh lẽo vắng tanh, nơi này lại vô cùng náo nhiệt.Nói là tầng hầm, thật ra so với diện tích trên mặt đất thì còn lớn gấp đôi, rất rộng rãi.Bên trong trang trí cũng không tệ, nhưng cũng không quá xa hoa, dù sao loại sòng bạc như vậy vẫn rất dễ bị đến hốt trọn cả hang ổ, trang trí quá tốt chính là lãng phí tiền bạc.“Ngài Tiêu Văn Hạ, ngài và bạn ngài cứ tùy ý, trước tiên có thể đi đổi thẻ bài một chút” Tên đàn ông mặc âu phục rất khách khí nói..