Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1060: Người Ở Đâu Rồi

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Tốt, cậu cũng không cần phải để ý đến chúng tôi” Tiêu Văn Hạ nói với tên mặc âu phục. Sau khi đuổi tên mặc âu phục đi, Tiêu Văn Hạ cũng không đi đổi thẻ đánh bạc, mà là đi theo Hoàng Thiên, ngồi ở một góc có ánh đèn tương đối mờ ảo. Góc này có bàn có ghế tựa, là chỗ để khách giải lao uống nước sau khi chơi mệt rồi. Mặc dù ở tầng hầm nhưng cũng có luồng không khí tươi mới, không khí ở dưới hầm này rất tốt. Nguyên nhân cốt lõi là không gian thông thoáng càng khiến tinh thần và sức lực của người ta dồi dào, không dễ bị uể oải.Như vậy càng có sức tiếp tục cuộc chém giết trên bàn, thu nhập của sòng bài càng khả quan hơn. Hoàng Thiên ngồi ở đấy, ánh mắt anh quét về phía mười mấy khách đánh bạc này. L.truyện xuyên nhanhAnh liếc mắt là muốn nhìn thủ Uông Hạc, quan trọng nhất là muốn trông thấy Ruslin. Không giải quyết người phụ nữ này thì hậu hoạn vô cùng. Nhưng điều khiến Hoàng Thiên thất vọng là nhìn vài vòng cũng không thấy bóng dáng Uông Hạc. Lẽ nào theo dõi lầm người? Hay Uông Hạc đã đưa theo người phụ nữ kia rời khỏi chỗ này rồi? Trong lòng Hoàng Thiên nghi ngờ, bảo Tiêu Văn Hạ gọi cho người theo dõi lần nữa. "Alo, chúng tôi ở sòng bạc rồi, người đâu?" Tiêu Văn Hạ gọi điện thoại hỏi. "Anh Tiêu Văn Hạ, tôi ở ngay đằng sau bên phải mọi người.Người theo dõi nói. Tiêu Văn Hạ quay đầu lại xem thử, quả nhiên, Lý Phi theo dõi đang đi về phía anh ta. Anh ta phất tay với Lý Phi, ra hiệu để Lý Phi lại đây ngồi. "Người ở đâu rồi?" Tiêu Văn Hạ hỏi vội Lý Phi. Lý Phi chào hỏi Hoàng Thiên trước, sau đó nói: "Họ Uông kia ban nãy còn đang đánh bài rất hăng, bây giờ đã mang theo người đàn bà nước ngoài vào trong phòng nghỉ rồi" "Phòng nghỉ? Chỗ này còn có phòng nghỉ?" Tiêu Văn Hạ hoài nghi. "Đúng, có khách nào đưa theo bạn gái tới, đến lúc vui vẻ sẽ vào trong phòng nghỉ" Lý Phi lộ ra một nụ cười mà đàn ông đều hiểu cả, giới thiệu với Tiêu Văn Hạ. "Hừm, lão già đó đúng là biết chơi" Hoàng Thiên hừ một tiếng, sau đó đứng dậy. Tiêu Văn Hạ và anh Phó thấy vậy vội đưa theo đàn em đi cùng, bất cứ lúc nào cũng đợi lệnh của Hoàng Thiên. Hoàng Thiên đang tính vào trong phòng nghỉ tìm Uông Hạc.Nhưng đúng lúc này, một tên béo dáng người tầm trung nhanh chóng đi tới. Tên mập này nạm một cái răng vàng, đeo dây chuyền vàng, cả người mặc đồ rất bóng bẩy, vô cùng ra vẻ giàu có. "Anh Hạ! Ái chà, cơn gió nào đưa anh tới đây thế.Đàn em của tôi báo cáo với tôi, tôi còn không tin là anh Hạ đã tới đấy"..

“Tốt, cậu cũng không cần phải để ý đến chúng tôi” 

Tiêu Văn Hạ nói với tên mặc âu phục. 

Sau khi đuổi tên mặc âu phục đi, Tiêu Văn Hạ cũng không đi đổi thẻ đánh bạc, mà là đi theo Hoàng Thiên, ngồi ở một góc có ánh đèn tương đối mờ ảo. 

Góc này có bàn có ghế tựa, là chỗ để khách giải lao uống nước sau khi chơi mệt rồi. 

Mặc dù ở tầng hầm nhưng cũng có luồng không khí tươi mới, không khí ở dưới hầm này rất tốt. 

Nguyên nhân cốt lõi là không gian thông thoáng càng khiến tinh thần và sức lực của người ta dồi dào, không dễ bị uể oải.

Như vậy càng có sức tiếp tục cuộc chém giết trên bàn, thu nhập của sòng bài càng khả quan hơn. 

Hoàng Thiên ngồi ở đấy, ánh mắt anh quét về phía mười mấy khách đánh bạc này. 

L.

truyện xuyên nhanh

Anh liếc mắt là muốn nhìn thủ Uông Hạc, quan trọng nhất là muốn trông thấy Ruslin. 

Không giải quyết người phụ nữ này thì hậu hoạn vô cùng. 

Nhưng điều khiến Hoàng Thiên thất vọng là nhìn vài vòng cũng không thấy bóng dáng Uông Hạc. 

Lẽ nào theo dõi lầm người? Hay Uông Hạc đã đưa theo người phụ nữ kia rời khỏi chỗ này rồi? 

Trong lòng Hoàng Thiên nghi ngờ, bảo Tiêu Văn Hạ gọi cho người theo dõi lần 

nữa. 

"Alo, chúng tôi ở sòng bạc rồi, người đâu?" Tiêu Văn Hạ gọi điện thoại hỏi. 

"Anh Tiêu Văn Hạ, tôi ở ngay đằng sau bên phải mọi người.

Người theo dõi nói. 

Tiêu Văn Hạ quay đầu lại xem thử, quả nhiên, Lý Phi theo dõi đang đi về phía anh ta. 

Anh ta phất tay với Lý Phi, ra hiệu để Lý Phi lại đây ngồi. 

"Người ở đâu rồi?" Tiêu Văn Hạ hỏi vội Lý Phi. 

Lý Phi chào hỏi Hoàng Thiên trước, sau đó nói: "Họ Uông kia ban nãy còn đang đánh bài rất hăng, bây giờ đã mang theo người đàn bà nước ngoài vào trong phòng nghỉ rồi" 

"Phòng nghỉ? Chỗ này còn có phòng nghỉ?" Tiêu Văn Hạ hoài nghi. 

"Đúng, có khách nào đưa theo bạn gái tới, đến lúc vui vẻ sẽ vào trong phòng nghỉ" 

Lý Phi lộ ra một nụ cười mà đàn ông đều hiểu cả, giới thiệu với Tiêu Văn Hạ. 

"Hừm, lão già đó đúng là biết chơi" Hoàng Thiên hừ một tiếng, sau đó đứng dậy. 

Tiêu Văn Hạ và anh Phó thấy vậy vội đưa theo đàn em đi cùng, bất cứ lúc nào cũng đợi lệnh của Hoàng Thiên. 

Hoàng Thiên đang tính vào trong phòng nghỉ tìm Uông Hạc.

Nhưng đúng lúc này, một tên béo dáng người tầm trung nhanh chóng đi tới. 

Tên mập này nạm một cái răng vàng, đeo dây chuyền vàng, cả người mặc đồ rất bóng bẩy, vô cùng ra vẻ giàu có. 

"Anh Hạ! Ái chà, cơn gió nào đưa anh tới đây thế.

Đàn em của tôi báo cáo với tôi, tôi còn không tin là anh Hạ đã tới đấy"..

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Tốt, cậu cũng không cần phải để ý đến chúng tôi” Tiêu Văn Hạ nói với tên mặc âu phục. Sau khi đuổi tên mặc âu phục đi, Tiêu Văn Hạ cũng không đi đổi thẻ đánh bạc, mà là đi theo Hoàng Thiên, ngồi ở một góc có ánh đèn tương đối mờ ảo. Góc này có bàn có ghế tựa, là chỗ để khách giải lao uống nước sau khi chơi mệt rồi. Mặc dù ở tầng hầm nhưng cũng có luồng không khí tươi mới, không khí ở dưới hầm này rất tốt. Nguyên nhân cốt lõi là không gian thông thoáng càng khiến tinh thần và sức lực của người ta dồi dào, không dễ bị uể oải.Như vậy càng có sức tiếp tục cuộc chém giết trên bàn, thu nhập của sòng bài càng khả quan hơn. Hoàng Thiên ngồi ở đấy, ánh mắt anh quét về phía mười mấy khách đánh bạc này. L.truyện xuyên nhanhAnh liếc mắt là muốn nhìn thủ Uông Hạc, quan trọng nhất là muốn trông thấy Ruslin. Không giải quyết người phụ nữ này thì hậu hoạn vô cùng. Nhưng điều khiến Hoàng Thiên thất vọng là nhìn vài vòng cũng không thấy bóng dáng Uông Hạc. Lẽ nào theo dõi lầm người? Hay Uông Hạc đã đưa theo người phụ nữ kia rời khỏi chỗ này rồi? Trong lòng Hoàng Thiên nghi ngờ, bảo Tiêu Văn Hạ gọi cho người theo dõi lần nữa. "Alo, chúng tôi ở sòng bạc rồi, người đâu?" Tiêu Văn Hạ gọi điện thoại hỏi. "Anh Tiêu Văn Hạ, tôi ở ngay đằng sau bên phải mọi người.Người theo dõi nói. Tiêu Văn Hạ quay đầu lại xem thử, quả nhiên, Lý Phi theo dõi đang đi về phía anh ta. Anh ta phất tay với Lý Phi, ra hiệu để Lý Phi lại đây ngồi. "Người ở đâu rồi?" Tiêu Văn Hạ hỏi vội Lý Phi. Lý Phi chào hỏi Hoàng Thiên trước, sau đó nói: "Họ Uông kia ban nãy còn đang đánh bài rất hăng, bây giờ đã mang theo người đàn bà nước ngoài vào trong phòng nghỉ rồi" "Phòng nghỉ? Chỗ này còn có phòng nghỉ?" Tiêu Văn Hạ hoài nghi. "Đúng, có khách nào đưa theo bạn gái tới, đến lúc vui vẻ sẽ vào trong phòng nghỉ" Lý Phi lộ ra một nụ cười mà đàn ông đều hiểu cả, giới thiệu với Tiêu Văn Hạ. "Hừm, lão già đó đúng là biết chơi" Hoàng Thiên hừ một tiếng, sau đó đứng dậy. Tiêu Văn Hạ và anh Phó thấy vậy vội đưa theo đàn em đi cùng, bất cứ lúc nào cũng đợi lệnh của Hoàng Thiên. Hoàng Thiên đang tính vào trong phòng nghỉ tìm Uông Hạc.Nhưng đúng lúc này, một tên béo dáng người tầm trung nhanh chóng đi tới. Tên mập này nạm một cái răng vàng, đeo dây chuyền vàng, cả người mặc đồ rất bóng bẩy, vô cùng ra vẻ giàu có. "Anh Hạ! Ái chà, cơn gió nào đưa anh tới đây thế.Đàn em của tôi báo cáo với tôi, tôi còn không tin là anh Hạ đã tới đấy"..

Chương 1060: Người Ở Đâu Rồi