Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1061: Một Tên Mặc Âu Phục Hung Dữ Quát Lên

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Tên mập chắp tay với Tiêu Văn Hạ, vô cùng nhiệt tình.Tiêu Văn Hạ nhìn qua tên mập này, một lát mới nhận ra đây là ông chủ của chỗ này, Lão Lôi Hổ.Phải nói là Lão Lôi Hổ làm ăn cũng tốt, ở Nam Giao rất nổi tiếng, quan trọng nhất là bây giờ gã rất giàu, tên tuổi càng vang danh rồi.1.Xin ủng hộ chúng tôi tại — TRÙMt ruуện.м e —Chỉ có điều ở trước mặt Tiêu Văn Hạ, Lão Lôi Hổ còn chưa dám thất lễ, thấy Tiêu Văn Hạ thì gã tươi cười chào đón."Ông đừng to mồm" Lúc này Hoàng Thiên sầm mặt lại cảnh cáo Lão Lôi Hổ.Lão Lôi Hổ sững sờ, vừa định nổi giận nhưng vẫn nhịn xuống.Tuy rằng gã chưa từng gặp Hoàng Thiên, thế nhưng cũng thấy rõ, nếu đã đi cùng Tiêu Văn Hạ, nhất định không thể đắc tội."Anh Tiêu Văn Hạ, vị này là! " Lão Lôi Hổ có hơi bẽ mặt, cố tìm lối gỡ cho mình.Tiêu Văn Hạ nhìn Hoàng Thiên một cái, anh ta cũng không cần thiết giới thiệu với Lão Lôi Hổ, dù sao lần này tới là vì Uông Hạc và Ruslin."Người này là ai anh đừng quan tâm.Lão Lôi Hổ, lát nữa chỗ này của anh có xảy ra chuyện gì thì anh cứ giả vờ như không thấy là được." Tiêu Văn Hạ thấp giọng nói.Lão Lôi Hổ vừa nghe vậy, bỗng nhiên cau mày.Gã là người trong giang hồ đã lâu, vừa nhìn là hiểu ngay, Tiêu Văn Hạ đang tính làm việc ở chỗ này.Còn làm việc gì thì chắc không phải chuyện gì tốt đẹp rồi."Anh Tiêu Văn Hạ, anh xem chỗ tôi kinh doanh thuận lợi, tốt nhất đừng làm ra chuyện gì bụng bét quá" Lão Lôi Hổ lo lắng thương lượng với Tiêu Văn Hạ.Tiêu Văn Hạ cũng chẳng quan tâm Lão Lôi Hổ, không cần phải nói nhiều với gã, chào hỏi gã đã là nể mặt lắm rồi.Lão Lôi Hổ thấy Tiêu Văn Hạ không đáp, gã cũng không dám lắm miệng, không thể làm gì hơn ngoài việc thấp thỏm đứng đó chờ.Hoàng Thiên cất bước tới phòng nghỉ ngơi, bọn Tiêu Văn Hạ đều đi theo.Chỗ này chỉ có một gian phòng nghỉ cho nên vẫn dễ tìm.Vừa tới cửa phòng, hai tên mặc đồ âu ở cạnh liền xông lên."Người nào vậy! Ông Hạc nhà chúng tôi đang ở bên trong." Một tên mặc âu phục hung dữ quát lên.Hoàng Thiên nhìn một cái, không khỏi cười khểnh.Hai tên vệ sĩ của Uông Hạc còn chưa biết người tới là ai, lại dám lên mặt ở chỗ này.Quả nhiên hai tên vệ sỹ trông thấy là Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ với anh Phó tới, bỗng nhiên trở nên sợ hãi.Căng thẳng, sợ sệt, còn hơi giật mình.Sợ sệt là phải, lần trước ở nhà hàng đã thê thảm lắm rồi.Giật mình là vì sao Hoàng Thiên lại xuất quỷ nhập thần như vậy? Tìm tới chỗ này? "Hai người không muốn bị đánh nữa thì đứng dẹp sang một bên đi." Anh Phó cảnh cáo hai vệ sĩ.Hai vệ sĩ rất hiểu chuyện, biết mình không phải đối thủ, do dự một lát vẫn né sang một bên.Ầm!.

Tên mập chắp tay với Tiêu Văn Hạ, vô cùng nhiệt tình.

Tiêu Văn Hạ nhìn qua tên mập này, một lát mới nhận ra đây là ông chủ của chỗ này, Lão Lôi Hổ.

Phải nói là Lão Lôi Hổ làm ăn cũng tốt, ở Nam Giao rất nổi tiếng, quan trọng nhất là bây giờ gã rất giàu, tên tuổi càng vang danh rồi.

1.

Xin ủng hộ chúng tôi tại — TRÙMt ruуện.

м e —

Chỉ có điều ở trước mặt Tiêu Văn Hạ, Lão Lôi Hổ còn chưa dám thất lễ, thấy Tiêu Văn Hạ thì gã tươi cười chào đón.

"Ông đừng to mồm" Lúc này Hoàng Thiên sầm mặt lại cảnh cáo Lão Lôi Hổ.

Lão Lôi Hổ sững sờ, vừa định nổi giận nhưng vẫn nhịn xuống.

Tuy rằng gã chưa từng gặp Hoàng Thiên, thế nhưng cũng thấy rõ, nếu đã đi cùng Tiêu Văn Hạ, nhất định không thể đắc tội.

"Anh Tiêu Văn Hạ, vị này là! " 

Lão Lôi Hổ có hơi bẽ mặt, cố tìm lối gỡ cho mình.

Tiêu Văn Hạ nhìn Hoàng Thiên một cái, anh ta cũng không cần thiết giới thiệu với Lão Lôi Hổ, dù sao lần này tới là vì Uông Hạc và Ruslin.

"Người này là ai anh đừng quan tâm.

Lão Lôi Hổ, lát nữa chỗ này của anh có xảy ra chuyện gì thì anh cứ giả vờ như không thấy là được.

" Tiêu Văn Hạ thấp giọng nói.

Lão Lôi Hổ vừa nghe vậy, bỗng nhiên cau mày.

Gã là người trong giang hồ đã lâu, vừa nhìn là hiểu ngay, Tiêu Văn Hạ đang tính làm việc ở chỗ này.

Còn làm việc gì thì chắc không phải chuyện gì tốt đẹp rồi.

"Anh Tiêu Văn Hạ, anh xem chỗ tôi kinh doanh thuận lợi, tốt nhất đừng làm ra chuyện gì bụng bét quá" Lão Lôi Hổ lo lắng thương lượng với Tiêu Văn Hạ.

Tiêu Văn Hạ cũng chẳng quan tâm Lão Lôi Hổ, không cần phải nói nhiều với gã, chào hỏi gã đã là nể mặt lắm rồi.

Lão Lôi Hổ thấy Tiêu Văn Hạ không đáp, gã cũng không dám lắm miệng, không thể làm gì hơn ngoài việc thấp thỏm đứng đó chờ.

Hoàng Thiên cất bước tới phòng nghỉ ngơi, bọn Tiêu Văn Hạ đều đi theo.

Chỗ này chỉ có một gian phòng nghỉ cho nên vẫn dễ tìm.

Vừa tới cửa phòng, hai tên mặc đồ âu ở cạnh liền xông lên.

"Người nào vậy! Ông Hạc nhà chúng tôi đang ở bên trong.

Một tên mặc âu phục hung dữ quát lên.

Hoàng Thiên nhìn một cái, không khỏi cười khểnh.

Hai tên vệ sĩ của Uông Hạc còn chưa biết người tới là ai, lại dám lên mặt ở chỗ này.

Quả nhiên hai tên vệ sỹ trông thấy là Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ với anh Phó tới, bỗng nhiên trở nên sợ hãi.

Căng thẳng, sợ sệt, còn hơi giật mình.

Sợ sệt là phải, lần trước ở nhà hàng đã thê thảm lắm rồi.

Giật mình là vì sao Hoàng Thiên lại xuất quỷ nhập thần như vậy? Tìm tới chỗ này? 

"Hai người không muốn bị đánh nữa thì đứng dẹp sang một bên đi.

" Anh Phó cảnh cáo hai vệ sĩ.

Hai vệ sĩ rất hiểu chuyện, biết mình không phải đối thủ, do dự một lát vẫn né sang một bên.

Ầm!.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Tên mập chắp tay với Tiêu Văn Hạ, vô cùng nhiệt tình.Tiêu Văn Hạ nhìn qua tên mập này, một lát mới nhận ra đây là ông chủ của chỗ này, Lão Lôi Hổ.Phải nói là Lão Lôi Hổ làm ăn cũng tốt, ở Nam Giao rất nổi tiếng, quan trọng nhất là bây giờ gã rất giàu, tên tuổi càng vang danh rồi.1.Xin ủng hộ chúng tôi tại — TRÙMt ruуện.м e —Chỉ có điều ở trước mặt Tiêu Văn Hạ, Lão Lôi Hổ còn chưa dám thất lễ, thấy Tiêu Văn Hạ thì gã tươi cười chào đón."Ông đừng to mồm" Lúc này Hoàng Thiên sầm mặt lại cảnh cáo Lão Lôi Hổ.Lão Lôi Hổ sững sờ, vừa định nổi giận nhưng vẫn nhịn xuống.Tuy rằng gã chưa từng gặp Hoàng Thiên, thế nhưng cũng thấy rõ, nếu đã đi cùng Tiêu Văn Hạ, nhất định không thể đắc tội."Anh Tiêu Văn Hạ, vị này là! " Lão Lôi Hổ có hơi bẽ mặt, cố tìm lối gỡ cho mình.Tiêu Văn Hạ nhìn Hoàng Thiên một cái, anh ta cũng không cần thiết giới thiệu với Lão Lôi Hổ, dù sao lần này tới là vì Uông Hạc và Ruslin."Người này là ai anh đừng quan tâm.Lão Lôi Hổ, lát nữa chỗ này của anh có xảy ra chuyện gì thì anh cứ giả vờ như không thấy là được." Tiêu Văn Hạ thấp giọng nói.Lão Lôi Hổ vừa nghe vậy, bỗng nhiên cau mày.Gã là người trong giang hồ đã lâu, vừa nhìn là hiểu ngay, Tiêu Văn Hạ đang tính làm việc ở chỗ này.Còn làm việc gì thì chắc không phải chuyện gì tốt đẹp rồi."Anh Tiêu Văn Hạ, anh xem chỗ tôi kinh doanh thuận lợi, tốt nhất đừng làm ra chuyện gì bụng bét quá" Lão Lôi Hổ lo lắng thương lượng với Tiêu Văn Hạ.Tiêu Văn Hạ cũng chẳng quan tâm Lão Lôi Hổ, không cần phải nói nhiều với gã, chào hỏi gã đã là nể mặt lắm rồi.Lão Lôi Hổ thấy Tiêu Văn Hạ không đáp, gã cũng không dám lắm miệng, không thể làm gì hơn ngoài việc thấp thỏm đứng đó chờ.Hoàng Thiên cất bước tới phòng nghỉ ngơi, bọn Tiêu Văn Hạ đều đi theo.Chỗ này chỉ có một gian phòng nghỉ cho nên vẫn dễ tìm.Vừa tới cửa phòng, hai tên mặc đồ âu ở cạnh liền xông lên."Người nào vậy! Ông Hạc nhà chúng tôi đang ở bên trong." Một tên mặc âu phục hung dữ quát lên.Hoàng Thiên nhìn một cái, không khỏi cười khểnh.Hai tên vệ sĩ của Uông Hạc còn chưa biết người tới là ai, lại dám lên mặt ở chỗ này.Quả nhiên hai tên vệ sỹ trông thấy là Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ với anh Phó tới, bỗng nhiên trở nên sợ hãi.Căng thẳng, sợ sệt, còn hơi giật mình.Sợ sệt là phải, lần trước ở nhà hàng đã thê thảm lắm rồi.Giật mình là vì sao Hoàng Thiên lại xuất quỷ nhập thần như vậy? Tìm tới chỗ này? "Hai người không muốn bị đánh nữa thì đứng dẹp sang một bên đi." Anh Phó cảnh cáo hai vệ sĩ.Hai vệ sĩ rất hiểu chuyện, biết mình không phải đối thủ, do dự một lát vẫn né sang một bên.Ầm!.

Chương 1061: Một Tên Mặc Âu Phục Hung Dữ Quát Lên