Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1069: Nói Đi Là Ai Chọc Giận Cha
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cha, có chuyện gì mà tức giận thế?" Đúng lúc này Uông Ngân Long nghe tiếng chạy tới.Uông Ngân Long là con trai duy nhất của Uông Hạc, ỷ vào thể lực của cha anh ta ở thành phố Hải Dương, có thể nói vô cùng hung ác, hung hăng thành thói."Ngân Long, cha con mất hết thể diện rồi" Uông Hạc vô cùng bức bối nói với Uông Ngân Long."Cha, rốt cuộc là sao thế?" Uông Ngân Long cũng nhận ra chuyện nghiêm trọng, vội vã ngồi xuống hỏi.Uông Hạc đập một cái đánh đập lên trên khay trà."Cha, cha đang bực gì thế? Có gì không vui cứ nói con nghe, con giúp cha." Uông Ngân Long hếch mắt xếch nói."Ngân Long, cha ở thành phố Bắc Ninh bị kẻ khác bắt nạt.." Uông Hạc thấy không còn người ngoài, toét miệng tí nữa thì khóc ầm lên.Ông ta thật sự vô cùng tủi nhục, ông ta còn chưa bao giờ nhục nhã thư thể.Uông Ngân Long thấy vậy cũng không khỏi kinh sợ.Anh ta sống hơn hai mươi năm, chưa bao giờ thấy cha như vậy.Trước nay đều là cha con họ bắt nạt người khác, ai dám bắt nạt cha con họ chứ."Cha, cha đừng buồn, nói đi là ai chọc giận cha?" Hai mắt Uống Ngân Long sáng lên, hỏi tiếp.Uông Hạc cắn răng mắng: "Con mẹ nó.Là Hoàng Thiên ở thành phố Bắc Ninh, con nghe qua tên nhóc đó chưa?" Uông Ngân Long vừa nghe vậy, bĩu môi nói: "Đương nhiên nghe qua rồi, tên nhóc đó hình như là cậu chủ nhà họ Hoàng ở Hà Nội? Nghe nói có quan hệ không tệ với Lã Việt." "Đúng, chính là nó, đánh bố thành thế này." Uông Hạc nói xong thì tháo khẩu trang xuống, bày ra cái mặt bầm tím.Lúc này hai con mắt Uống Ngân Long cũng kinh ngạc sắp rơi ra rồi.Mũi Uông Hạc như sắp lệch hẳn đi, miệng sưng như lạp xưởng, khuôn mặt còn sưng vô cùng ghế bị người ta đánh qua thảm."Cha, đây, đây là tên nhóc Hoàng Thiên kia đánh?" Uông Ngân Long vừa giận vừa sợ, hỏi."Đúng" Uông Hạc tức tổi nói: "Hoàng Thiên không chỉ đánh cha, còn đưa có Ruslin đi rồi." "Mẹ nó" Uông Ngân Long vừa nghe vậy, hoàn toàn đứng ngồi không yên, dường như nhảy lên trên ghế sa lông.Cha anh ta chịu đòn, anh ta còn trấn tĩnh được.Thế nhưng nghe Ruslin bị Hoàng Thiên bắt đi, anh ta chịu không nổi.Ruslin tới nhà họ Uông tìm Uông Hạc giúp, Uông Ngân Long liếc mắt đã nhìn trúng Ruslin, người đàn bà nước ngoài này có hương sắc quá.Uông Ngân Long thèm thuồng Ruslin tới độ nhỏ dãi ba thước, còn mong lúc Ruslin về tới thành phố Hải Dương, có thể chiếm được cô ả ngoại quốc này.Nhưng ai ngờ lại bị người ta bắt mất rồi..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cha, có chuyện gì mà tức giận thế?" Đúng lúc này Uông Ngân Long nghe tiếng chạy tới.
Uông Ngân Long là con trai duy nhất của Uông Hạc, ỷ vào thể lực của cha anh ta ở thành phố Hải Dương, có thể nói vô cùng hung ác, hung hăng thành thói.
"Ngân Long, cha con mất hết thể diện rồi" Uông Hạc vô cùng bức bối nói với Uông Ngân Long.
"Cha, rốt cuộc là sao thế?"
Uông Ngân Long cũng nhận ra chuyện nghiêm trọng, vội vã ngồi xuống hỏi.
Uông Hạc đập một cái đánh đập lên trên khay trà.
"Cha, cha đang bực gì thế? Có gì không vui cứ nói con nghe, con giúp cha.
" Uông Ngân Long hếch mắt xếch nói.
"Ngân Long, cha ở thành phố Bắc Ninh bị kẻ khác bắt nạt.
.
"
Uông Hạc thấy không còn người ngoài, toét miệng tí nữa thì khóc ầm lên.
Ông ta thật sự vô cùng tủi nhục, ông ta còn chưa bao giờ nhục nhã thư thể.
Uông Ngân Long thấy vậy cũng không khỏi kinh sợ.
Anh ta sống hơn hai mươi năm, chưa bao giờ thấy cha như vậy.
Trước nay đều là cha con họ bắt nạt người khác, ai dám bắt nạt cha con họ chứ.
"Cha, cha đừng buồn, nói đi là ai chọc giận cha?"
Hai mắt Uống Ngân Long sáng lên, hỏi tiếp.
Uông Hạc cắn răng mắng: "Con mẹ nó.
Là Hoàng Thiên ở thành phố Bắc Ninh, con nghe qua tên nhóc đó chưa?"
Uông Ngân Long vừa nghe vậy, bĩu môi nói: "Đương nhiên nghe qua rồi, tên nhóc đó hình như là cậu chủ nhà họ Hoàng ở Hà Nội? Nghe nói có quan hệ không tệ với Lã Việt.
"
"Đúng, chính là nó, đánh bố thành thế này.
"
Uông Hạc nói xong thì tháo khẩu trang xuống, bày ra cái mặt bầm tím.
Lúc này hai con mắt Uống Ngân Long cũng kinh ngạc sắp rơi ra rồi.
Mũi Uông Hạc như sắp lệch hẳn đi, miệng sưng như lạp xưởng, khuôn mặt còn sưng vô cùng ghế bị người ta đánh qua thảm.
"Cha, đây, đây là tên nhóc Hoàng Thiên kia đánh?" Uông Ngân Long vừa giận vừa sợ, hỏi.
"Đúng" Uông Hạc tức tổi nói: "Hoàng Thiên không chỉ đánh cha, còn đưa có Ruslin đi rồi.
"
"Mẹ nó" Uông Ngân Long vừa nghe vậy, hoàn toàn đứng ngồi không yên, dường như nhảy lên trên ghế sa lông.
Cha anh ta chịu đòn, anh ta còn trấn tĩnh được.
Thế nhưng nghe Ruslin bị Hoàng Thiên bắt đi, anh ta chịu không nổi.
Ruslin tới nhà họ Uông tìm Uông Hạc giúp, Uông Ngân Long liếc mắt đã nhìn trúng Ruslin, người đàn bà nước ngoài này có hương sắc quá.
Uông Ngân Long thèm thuồng Ruslin tới độ nhỏ dãi ba thước, còn mong lúc Ruslin về tới thành phố Hải Dương, có thể chiếm được cô ả ngoại quốc này.
Nhưng ai ngờ lại bị người ta bắt mất rồi.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cha, có chuyện gì mà tức giận thế?" Đúng lúc này Uông Ngân Long nghe tiếng chạy tới.Uông Ngân Long là con trai duy nhất của Uông Hạc, ỷ vào thể lực của cha anh ta ở thành phố Hải Dương, có thể nói vô cùng hung ác, hung hăng thành thói."Ngân Long, cha con mất hết thể diện rồi" Uông Hạc vô cùng bức bối nói với Uông Ngân Long."Cha, rốt cuộc là sao thế?" Uông Ngân Long cũng nhận ra chuyện nghiêm trọng, vội vã ngồi xuống hỏi.Uông Hạc đập một cái đánh đập lên trên khay trà."Cha, cha đang bực gì thế? Có gì không vui cứ nói con nghe, con giúp cha." Uông Ngân Long hếch mắt xếch nói."Ngân Long, cha ở thành phố Bắc Ninh bị kẻ khác bắt nạt.." Uông Hạc thấy không còn người ngoài, toét miệng tí nữa thì khóc ầm lên.Ông ta thật sự vô cùng tủi nhục, ông ta còn chưa bao giờ nhục nhã thư thể.Uông Ngân Long thấy vậy cũng không khỏi kinh sợ.Anh ta sống hơn hai mươi năm, chưa bao giờ thấy cha như vậy.Trước nay đều là cha con họ bắt nạt người khác, ai dám bắt nạt cha con họ chứ."Cha, cha đừng buồn, nói đi là ai chọc giận cha?" Hai mắt Uống Ngân Long sáng lên, hỏi tiếp.Uông Hạc cắn răng mắng: "Con mẹ nó.Là Hoàng Thiên ở thành phố Bắc Ninh, con nghe qua tên nhóc đó chưa?" Uông Ngân Long vừa nghe vậy, bĩu môi nói: "Đương nhiên nghe qua rồi, tên nhóc đó hình như là cậu chủ nhà họ Hoàng ở Hà Nội? Nghe nói có quan hệ không tệ với Lã Việt." "Đúng, chính là nó, đánh bố thành thế này." Uông Hạc nói xong thì tháo khẩu trang xuống, bày ra cái mặt bầm tím.Lúc này hai con mắt Uống Ngân Long cũng kinh ngạc sắp rơi ra rồi.Mũi Uông Hạc như sắp lệch hẳn đi, miệng sưng như lạp xưởng, khuôn mặt còn sưng vô cùng ghế bị người ta đánh qua thảm."Cha, đây, đây là tên nhóc Hoàng Thiên kia đánh?" Uông Ngân Long vừa giận vừa sợ, hỏi."Đúng" Uông Hạc tức tổi nói: "Hoàng Thiên không chỉ đánh cha, còn đưa có Ruslin đi rồi." "Mẹ nó" Uông Ngân Long vừa nghe vậy, hoàn toàn đứng ngồi không yên, dường như nhảy lên trên ghế sa lông.Cha anh ta chịu đòn, anh ta còn trấn tĩnh được.Thế nhưng nghe Ruslin bị Hoàng Thiên bắt đi, anh ta chịu không nổi.Ruslin tới nhà họ Uông tìm Uông Hạc giúp, Uông Ngân Long liếc mắt đã nhìn trúng Ruslin, người đàn bà nước ngoài này có hương sắc quá.Uông Ngân Long thèm thuồng Ruslin tới độ nhỏ dãi ba thước, còn mong lúc Ruslin về tới thành phố Hải Dương, có thể chiếm được cô ả ngoại quốc này.Nhưng ai ngờ lại bị người ta bắt mất rồi..