Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1070: Thoáng Thấy Sự Buồn Bã
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Ngân Long vừa nghe cha anh ta hỏi như vậy, không khỏi cười ha hả một hồi. "Cha, con có bản lĩnh thế nào lẽ nào cho không hiểu rõ?" Uông Ngân Long cười vô cùng đắc ý. Uông Hạc gật đầu thật mạnh, dáng vẻ vô cùng hài lòng nhìn Uông Ngân Long, ông ta khá là vừa lòng về đứa con trai duy nhất này. Uông Ngân Long từ nhỏ đã được ông ta đưa tới trường võ, học đến mức cả người cứng cáp. Đương nhiên đây không phải trọng tâm, trọng tâm là Uông Ngân Long có thủ đoạn tàn nhẫn, chỉ hơn chứ không kém ông ta. Ông ta còn chuẩn bị gửi phần gia nghiệp này vào tay Uông Ngân Long, phòng sau này mình già rồi không đi lại được. Cái nghề lưu manh chẳng hề vẻ vang gì, Uông Hạc không những không nhục mà còn thấy vinh dự, tên này còn muốn truyền thừa, đúng là chẳng ai bằng. "Được được được, Ngân Long, con có quyết tâm này, cha rất vui lòng.Hừm, tên khốn Hoàng Thiên này, cha muốn thấy nó quỳ gối xuống chân cha xin tha" Uông Hạc cắn răng nói. Uông Ngân Long cười ha hả, nói: "Chuyện này dễ thôi, cha sắp thấy rồi.Ngày mai con sẽ lên đường tới thành phố Bắc Ninh, không để Hoàng Thiên quỳ xuống gọi tổ tông thì không thôi" Mà lúc này Hoàng Thiên đã nằm lên giường nghỉ ngơi. Bên cạnh là Lâm Ngọc An và hai đứa con, ba mẹ con ngủ rất say. Hoàng Thiên lại hơi mất ngủ, anh vui vì con gái Cà Rốt đã an toàn rồi, nhưng trong lòng cũng thoáng thấy sự buồn bã. Ruslin đã bị bắt rồi thế những dòng họ Migfis sẽ nhanh chóng có hành động thôi. Điều này không thể không phòng được, trước đó Migfis không phải lăn lộn giỏi thế sao, còn giết cả Kim Du, cướp mỏ quặng của Kim Du.Hắn ỷ vào thể lực dòng họ mới dám phách lối như vậy. Bây giờ Migfis đã chết, dòng họ của hắn sao có thể dừng? Nhất định là bắt đầu trả thù điên cuồng rồi. Trước đây Hoàng Thiên không quá bận tâm, nhưng từ sau khi Ruslin tới, Hoàng Thiên không thể coi thường rồi. Mạng của con gái chút nữa thì mất trong tay Ruslin, thủ đoạn độc ác khiến người ta giận sôi. Mục tiêu của dòng họ Migfis sẽ là ai? Hoàng Thiên thật sự lo thay cho người nhà mình. So với việc phòng thủ bị động chi bằng xuất kích quyết đoán, điều này Hoàng Thiên hiểu rõ vô cùng. Nhưng làm sao để xuất kích đây? Ngay cả dòng họ Migfis ở đâu, là những ai thì bây giờ Hoàng Thiên còn chưa biết. Trong lúc suy nghĩ miên man, Hoàng Thiên dần đi vào mộng đẹp. Hôm sau vừa rạng sáng, Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An đã rời giường, hai đứa bé còn ngủ rất ngon. Hoàng Thiên nhìn con gái đầy sự cưng chiều, thấy sắc mặt con gái rất tốt, trên mặt anh lộ ra nụ cười. Thật ra trong hai đứa con trai gái, Hoàng Thiên thương con gái hơn.Người tình nhỏ đời trước, khiến Hoàng Thiên say mê chết mất. Còn về con trai, Hoàng Thiên không quá bận tâm.Ngược lại vợ anh Lâm Ngọc An lại yêu chiều con trai hơn..
Uông Ngân Long vừa nghe cha anh ta hỏi như vậy, không khỏi cười ha hả một hồi.
"Cha, con có bản lĩnh thế nào lẽ nào cho không hiểu rõ?" Uông Ngân Long cười vô cùng đắc ý.
Uông Hạc gật đầu thật mạnh, dáng vẻ vô cùng hài lòng nhìn Uông Ngân Long, ông ta khá là vừa lòng về đứa con trai duy nhất này.
Uông Ngân Long từ nhỏ đã được ông ta đưa tới trường võ, học đến mức cả người cứng cáp.
Đương nhiên đây không phải trọng tâm, trọng tâm là Uông Ngân Long có thủ đoạn tàn nhẫn, chỉ hơn chứ không kém ông ta.
Ông ta còn chuẩn bị gửi phần gia nghiệp này vào tay Uông Ngân Long, phòng sau này mình già rồi không đi lại được.
Cái nghề lưu manh chẳng hề vẻ vang gì, Uông Hạc không những không nhục mà còn thấy vinh dự, tên này còn muốn truyền thừa, đúng là chẳng ai bằng.
"Được được được, Ngân Long, con có quyết tâm này, cha rất vui lòng.
Hừm, tên khốn Hoàng Thiên này, cha muốn thấy nó quỳ gối xuống chân cha xin tha" Uông Hạc cắn răng nói.
Uông Ngân Long cười ha hả, nói: "Chuyện này dễ thôi, cha sắp thấy rồi.
Ngày mai con sẽ lên đường tới thành phố Bắc Ninh, không để Hoàng Thiên quỳ xuống gọi tổ tông thì không thôi"
Mà lúc này Hoàng Thiên đã nằm lên giường nghỉ ngơi.
Bên cạnh là Lâm Ngọc An và hai đứa con, ba mẹ con ngủ rất say.
Hoàng Thiên lại hơi mất ngủ, anh vui vì con gái Cà Rốt đã an toàn rồi, nhưng trong lòng cũng thoáng thấy sự buồn bã.
Ruslin đã bị bắt rồi thế những dòng họ Migfis sẽ nhanh chóng có hành động thôi.
Điều này không thể không phòng được, trước đó Migfis không phải lăn lộn giỏi thế sao, còn giết cả Kim Du, cướp mỏ quặng của Kim Du.
Hắn ỷ vào thể lực dòng
họ mới dám phách lối như vậy.
Bây giờ Migfis đã chết, dòng họ của hắn sao có thể dừng? Nhất định là bắt đầu trả thù điên cuồng rồi.
Trước đây Hoàng Thiên không quá bận tâm, nhưng từ sau khi Ruslin tới, Hoàng Thiên không thể coi thường rồi.
Mạng của con gái chút nữa thì mất trong tay Ruslin, thủ đoạn độc ác khiến người ta giận sôi.
Mục tiêu của dòng họ Migfis sẽ là ai? Hoàng Thiên thật sự lo thay cho người nhà mình.
So với việc phòng thủ bị động chi bằng xuất kích quyết đoán, điều này Hoàng Thiên hiểu rõ vô cùng.
Nhưng làm sao để xuất kích đây? Ngay cả dòng họ Migfis ở đâu, là những ai thì bây giờ Hoàng Thiên còn chưa biết.
Trong lúc suy nghĩ miên man, Hoàng Thiên dần đi vào mộng đẹp.
Hôm sau vừa rạng sáng, Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An đã rời giường, hai đứa bé còn ngủ rất ngon.
Hoàng Thiên nhìn con gái đầy sự cưng chiều, thấy sắc mặt con gái rất tốt, trên mặt anh lộ ra nụ cười.
Thật ra trong hai đứa con trai gái, Hoàng Thiên thương con gái hơn.
Người tình nhỏ đời trước, khiến Hoàng Thiên say mê chết mất.
Còn về con trai, Hoàng Thiên không quá bận tâm.
Ngược lại vợ anh Lâm Ngọc An lại yêu chiều con trai hơn..
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Ngân Long vừa nghe cha anh ta hỏi như vậy, không khỏi cười ha hả một hồi. "Cha, con có bản lĩnh thế nào lẽ nào cho không hiểu rõ?" Uông Ngân Long cười vô cùng đắc ý. Uông Hạc gật đầu thật mạnh, dáng vẻ vô cùng hài lòng nhìn Uông Ngân Long, ông ta khá là vừa lòng về đứa con trai duy nhất này. Uông Ngân Long từ nhỏ đã được ông ta đưa tới trường võ, học đến mức cả người cứng cáp. Đương nhiên đây không phải trọng tâm, trọng tâm là Uông Ngân Long có thủ đoạn tàn nhẫn, chỉ hơn chứ không kém ông ta. Ông ta còn chuẩn bị gửi phần gia nghiệp này vào tay Uông Ngân Long, phòng sau này mình già rồi không đi lại được. Cái nghề lưu manh chẳng hề vẻ vang gì, Uông Hạc không những không nhục mà còn thấy vinh dự, tên này còn muốn truyền thừa, đúng là chẳng ai bằng. "Được được được, Ngân Long, con có quyết tâm này, cha rất vui lòng.Hừm, tên khốn Hoàng Thiên này, cha muốn thấy nó quỳ gối xuống chân cha xin tha" Uông Hạc cắn răng nói. Uông Ngân Long cười ha hả, nói: "Chuyện này dễ thôi, cha sắp thấy rồi.Ngày mai con sẽ lên đường tới thành phố Bắc Ninh, không để Hoàng Thiên quỳ xuống gọi tổ tông thì không thôi" Mà lúc này Hoàng Thiên đã nằm lên giường nghỉ ngơi. Bên cạnh là Lâm Ngọc An và hai đứa con, ba mẹ con ngủ rất say. Hoàng Thiên lại hơi mất ngủ, anh vui vì con gái Cà Rốt đã an toàn rồi, nhưng trong lòng cũng thoáng thấy sự buồn bã. Ruslin đã bị bắt rồi thế những dòng họ Migfis sẽ nhanh chóng có hành động thôi. Điều này không thể không phòng được, trước đó Migfis không phải lăn lộn giỏi thế sao, còn giết cả Kim Du, cướp mỏ quặng của Kim Du.Hắn ỷ vào thể lực dòng họ mới dám phách lối như vậy. Bây giờ Migfis đã chết, dòng họ của hắn sao có thể dừng? Nhất định là bắt đầu trả thù điên cuồng rồi. Trước đây Hoàng Thiên không quá bận tâm, nhưng từ sau khi Ruslin tới, Hoàng Thiên không thể coi thường rồi. Mạng của con gái chút nữa thì mất trong tay Ruslin, thủ đoạn độc ác khiến người ta giận sôi. Mục tiêu của dòng họ Migfis sẽ là ai? Hoàng Thiên thật sự lo thay cho người nhà mình. So với việc phòng thủ bị động chi bằng xuất kích quyết đoán, điều này Hoàng Thiên hiểu rõ vô cùng. Nhưng làm sao để xuất kích đây? Ngay cả dòng họ Migfis ở đâu, là những ai thì bây giờ Hoàng Thiên còn chưa biết. Trong lúc suy nghĩ miên man, Hoàng Thiên dần đi vào mộng đẹp. Hôm sau vừa rạng sáng, Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An đã rời giường, hai đứa bé còn ngủ rất ngon. Hoàng Thiên nhìn con gái đầy sự cưng chiều, thấy sắc mặt con gái rất tốt, trên mặt anh lộ ra nụ cười. Thật ra trong hai đứa con trai gái, Hoàng Thiên thương con gái hơn.Người tình nhỏ đời trước, khiến Hoàng Thiên say mê chết mất. Còn về con trai, Hoàng Thiên không quá bận tâm.Ngược lại vợ anh Lâm Ngọc An lại yêu chiều con trai hơn..