Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1085: Chúng Ta Lên Lầu Bàn Chuyện”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Tiêu Văn Hạ cười khẩy.Sống chết trước mắt thì nghĩa khí đáng bao nhiêu tiền một cân chứ? Đám đàn em của Uông Ngân Long đều có phần sợ hãi, vài tên nhanh chân chạy mất, đám còn lại lập tức tan tác như chim.Khiến Công Ngân Long tức giận đến mức trước mắt đen xì, suýt nữa thì ngất đi, giậm chân chửi đám đàn em không có lương tâm.“Đừng chửi nữa cậu Long, đây chính là tính người, bây giờ mày chỉ có một mình thôi.” Tiêu Văn Ha ha ha cười khẩy, nhìn Uống Ngân Long giống như nhìn tên ngốc.Bây giờ Uông Ngân Long thực sự giống như tên ngốc, bị Tiêu Văn Hạ đánh đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, giờ biết được liền tức giận.“Hoàng Thiên, thả tôi ra, tôi không cần Ruslin nữa.Tôi sẽ về thành phố Hải Dương ngay lập tức” Uông Ngân Long trừng mắt nhìn Hoàng Thiên nói.Hoàng Thiên cảm thấy rất buồn cười, tên Uông Ngân Long này thật lớn gan, còn muốn trở về toàn thây sao? “Ha ha, chỗ này cậu muốn đến thì đến, muốn đi là đi à?” Hoàng Thiên lạnh lùng cười, sau đó nhìn Trịnh Mỹ Hồng.Trịnh Mỹ Hồng hiểu ý của Hoàng Thiên, vội nói: “Đi thôi chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta lên lầu bàn chuyện”.Nói xong, Trịnh Mỹ Hồng sải chân bước về phía trước, hướng lên lầu.Hoàng Thiên cũng đi lên lầu, theo sau cô ta.Uông Ngân Long thấy Hoàng Thiên và Trịnh Mỹ Hồng cùng lên lầu, anh ta trợn tròn cả mắt.Bây giờ chỉ còn lại Tiêu Văn Hạ và một đám người, chỉ có một mình anh ta ở chỗ này chờ bị đánh.“Cậu Long, chúng ta cũng bàn chuyện đi” Tiêu Văn Hạ tóm lấy tóc Uống Ngân Long, cười ác độc.Chân Uông Ngân Long có phần mềm nhũn, sợ hãi.“Tao cảnh cáo mày đừng có làm bậy.Mày phải biết rõ thực lực nhà họ Bông tao ở thành phố Hải Dương!”.“Mày có thực lực phải không? Để mày nhìn thực lực của chúng tao chút nhé!” Tiêu Văn Hạ nói xong, kéo tóc Công Ngân Long, lôi tên này ra ngoài.Ném mạnh Uông Ngân Long xuống đất, Uông Ngân Long ngã nhoài ra đất.Ngay lập tức, mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng xông lên, đá lung tung lên người Uông Ngân Long.Đá đến mức Uông Ngân Long ôm đầu kêu gào lên, trước giờ tên này rất tự cao, cảm thấy mình là cao thủ, nhưng hôm nay lại bị đánh đến thảm thiết.Mà lúc này, Trịnh Mỹ Hồng đã đưa Hoàng Thiên vào phòng xa hoa nhất trong nhà hàng của cô ta.Bày một bàn rượu thịt phong phú, Trịnh Mỹ Hồng ngồi đối diện với Hoàng Thiên..
Tiêu Văn Hạ cười khẩy.
Sống chết trước mắt thì nghĩa khí đáng bao nhiêu tiền một cân chứ? Đám đàn em của Uông Ngân Long đều có phần sợ hãi, vài tên nhanh chân chạy mất, đám còn lại lập tức tan tác như chim.
Khiến Công Ngân Long tức giận đến mức trước mắt đen xì, suýt nữa thì ngất đi, giậm chân chửi đám đàn em không có lương tâm.
“Đừng chửi nữa cậu Long, đây chính là tính người, bây giờ mày chỉ có một mình thôi.
”
Tiêu Văn Ha ha ha cười khẩy, nhìn Uống Ngân Long giống như nhìn tên ngốc.
Bây giờ Uông Ngân Long thực sự giống như tên ngốc, bị Tiêu Văn Hạ đánh đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, giờ biết được liền tức giận.
“Hoàng Thiên, thả tôi ra, tôi không cần Ruslin nữa.
Tôi sẽ về thành phố Hải Dương ngay lập tức”
Uông Ngân Long trừng mắt nhìn Hoàng Thiên nói.
Hoàng Thiên cảm thấy rất buồn cười, tên Uông Ngân Long này thật lớn gan, còn muốn trở về toàn thây sao?
“Ha ha, chỗ này cậu muốn đến thì đến, muốn đi là đi à?”
Hoàng Thiên lạnh lùng cười, sau đó nhìn Trịnh Mỹ Hồng.
Trịnh Mỹ Hồng hiểu ý của Hoàng Thiên, vội nói: “Đi thôi chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta lên lầu bàn chuyện”.
Nói xong, Trịnh Mỹ Hồng sải chân bước về phía trước, hướng lên lầu.
Hoàng Thiên cũng đi lên lầu, theo sau cô ta.
Uông Ngân Long thấy Hoàng Thiên và Trịnh Mỹ Hồng cùng lên lầu, anh ta trợn tròn cả mắt.
Bây giờ chỉ còn lại Tiêu Văn Hạ và một đám người, chỉ có một mình anh ta ở chỗ này chờ bị đánh.
“Cậu Long, chúng ta cũng bàn chuyện đi”
Tiêu Văn Hạ tóm lấy tóc Uống Ngân Long, cười ác độc.
Chân Uông Ngân Long có phần mềm nhũn, sợ hãi.
“Tao cảnh cáo mày đừng có làm bậy.
Mày phải biết rõ thực lực nhà họ Bông tao ở thành phố Hải Dương!”.
“Mày có thực lực phải không? Để mày nhìn thực lực của chúng tao chút nhé!”
Tiêu Văn Hạ nói xong, kéo tóc Công Ngân Long, lôi tên này ra ngoài.
Ném mạnh Uông Ngân Long xuống đất, Uông Ngân Long ngã nhoài ra đất.
Ngay lập tức, mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng xông lên, đá lung tung lên người Uông Ngân Long.
Đá đến mức Uông Ngân Long ôm đầu kêu gào lên, trước giờ tên này rất tự cao, cảm thấy mình là cao thủ, nhưng hôm nay lại bị đánh đến thảm thiết.
Mà lúc này, Trịnh Mỹ Hồng đã đưa Hoàng Thiên vào phòng xa hoa nhất trong nhà hàng của cô ta.
Bày một bàn rượu thịt phong phú, Trịnh Mỹ Hồng ngồi đối diện với Hoàng Thiên.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Tiêu Văn Hạ cười khẩy.Sống chết trước mắt thì nghĩa khí đáng bao nhiêu tiền một cân chứ? Đám đàn em của Uông Ngân Long đều có phần sợ hãi, vài tên nhanh chân chạy mất, đám còn lại lập tức tan tác như chim.Khiến Công Ngân Long tức giận đến mức trước mắt đen xì, suýt nữa thì ngất đi, giậm chân chửi đám đàn em không có lương tâm.“Đừng chửi nữa cậu Long, đây chính là tính người, bây giờ mày chỉ có một mình thôi.” Tiêu Văn Ha ha ha cười khẩy, nhìn Uống Ngân Long giống như nhìn tên ngốc.Bây giờ Uông Ngân Long thực sự giống như tên ngốc, bị Tiêu Văn Hạ đánh đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, giờ biết được liền tức giận.“Hoàng Thiên, thả tôi ra, tôi không cần Ruslin nữa.Tôi sẽ về thành phố Hải Dương ngay lập tức” Uông Ngân Long trừng mắt nhìn Hoàng Thiên nói.Hoàng Thiên cảm thấy rất buồn cười, tên Uông Ngân Long này thật lớn gan, còn muốn trở về toàn thây sao? “Ha ha, chỗ này cậu muốn đến thì đến, muốn đi là đi à?” Hoàng Thiên lạnh lùng cười, sau đó nhìn Trịnh Mỹ Hồng.Trịnh Mỹ Hồng hiểu ý của Hoàng Thiên, vội nói: “Đi thôi chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta lên lầu bàn chuyện”.Nói xong, Trịnh Mỹ Hồng sải chân bước về phía trước, hướng lên lầu.Hoàng Thiên cũng đi lên lầu, theo sau cô ta.Uông Ngân Long thấy Hoàng Thiên và Trịnh Mỹ Hồng cùng lên lầu, anh ta trợn tròn cả mắt.Bây giờ chỉ còn lại Tiêu Văn Hạ và một đám người, chỉ có một mình anh ta ở chỗ này chờ bị đánh.“Cậu Long, chúng ta cũng bàn chuyện đi” Tiêu Văn Hạ tóm lấy tóc Uống Ngân Long, cười ác độc.Chân Uông Ngân Long có phần mềm nhũn, sợ hãi.“Tao cảnh cáo mày đừng có làm bậy.Mày phải biết rõ thực lực nhà họ Bông tao ở thành phố Hải Dương!”.“Mày có thực lực phải không? Để mày nhìn thực lực của chúng tao chút nhé!” Tiêu Văn Hạ nói xong, kéo tóc Công Ngân Long, lôi tên này ra ngoài.Ném mạnh Uông Ngân Long xuống đất, Uông Ngân Long ngã nhoài ra đất.Ngay lập tức, mười mấy tên đàn em của Tiêu Văn Hạ cũng xông lên, đá lung tung lên người Uông Ngân Long.Đá đến mức Uông Ngân Long ôm đầu kêu gào lên, trước giờ tên này rất tự cao, cảm thấy mình là cao thủ, nhưng hôm nay lại bị đánh đến thảm thiết.Mà lúc này, Trịnh Mỹ Hồng đã đưa Hoàng Thiên vào phòng xa hoa nhất trong nhà hàng của cô ta.Bày một bàn rượu thịt phong phú, Trịnh Mỹ Hồng ngồi đối diện với Hoàng Thiên..