Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1086: Hóa Ra Là Như Thế

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Chỉ thấy Trịnh Mỹ Hồng bảo nhân viên phục vụ ra ngoài hết, sau đó tự tay rót rượu vang cho Hoàng Thiên. “Chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta cạn một ly trước đi.” Trịnh Mỹ Hồng nói xong, uống cạn sạch rượu trong ly, rất thẳng thắn. Hoàng Thiên nhìn ra được, người phụ nữ này không bình thường. Uống một ly rượu với cô ta, Hoàng Thiên nói: “Cô Hồng nói đi, chị muốn nói chuyện gì với tôi?” Trịnh Mỹ Hồng cười nói: “Cậu chủ Thiên, tôi muốn nói cho cậu biết là, cha tôi và cha cậu có tình cảm qua lại đã hai mươi mấy năm, bọn họ là bạn rất tốt” Hoàng Thiên nghe thể rất ngạc nhiên, bởi vì anh thực sự không hiểu những cái này. Năm đó lúc rời khỏi nhà họ Hoàng ở thủ đô, Hoàng Thiên vẫn còn nhỏ, đối với bạn tốt của cha, anh cũng không hiểu gì. Sau này vẫn mãi không ở nhà họ Hoàng, dĩ nhiên cũng không rõ người thân và bạn bè bên cạnh cha. Thấy Hoàng Thiên không nói gì, Trịnh Mỹ Hồng nói: “Cậu chủ Thiên cứ yên tâm, chuyện này tôi không cần phải nói dối” “Được rồi, tôi tin chị, nhưng tôi có một thắc mắc, vì sao Uông Ngân Long lại sợ chị như thế?” Hoàng Thiên vẫn nói nghi vấn trong lòng ra, dù anh không thèm để mắt đến nhà họ Uông ở thành phố Hải Dương, nhưng cũng biết nhà họ Uông rất có thể lực.Trịnh Mỹ Hồng chỉ mở một nhà hàng thôi, lại có thể trấn áp được Uông Ngân Long, khiến Hoàng Thiên thấy rất kỳ lạ. “Cậu chủ Thiên có chỗ không biết, mấy năm trước Uống Hạc bị một người có thể lực ép buộc, suýt nữa thì nhà tan cửa nát, cha tôi đã giúp nhà họ Uông.Có thể nói nếu không có sự giúp đỡ của cha tôi, nhà họ Uông đã xong đời lâu rồi.Thế nên nhà họ Uông nợ nhà họ Trịnh chúng tôi ân tình rất lớn” Trịnh Mỹ Hồng nghiêm túc trả lời. Hoàng Thiên nghe thể gật đầu, hóa ra là như thế. Nhưng vừa nghĩ đến vừa nãy Uông Ngân Long mắng chửi Trịnh Mỹ Hồng, Hoàng Thiên cảm thấy rất cạn lời. Xem ra Trịnh Mỹ Hồng nói không sai.Uống Ngân Long quả thực là tên vong ơn bội nghĩa, lại mắng ân nhân của nhà anh ta như thế. “Hóa ra là như thế, cô Hồng, tôi đã hiểu rồi.Không phải lúc này chị đã nói có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói cho tôi sao?” Hoàng Thiên nghĩ, hỏi Trịnh Mỹ Hồng. Trịnh Mỹ Hồng nghe Hoàng Thiên nhắc đến chuyện này, sắc mặt cô ta lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng..Truyện Ngược2 Ánh mắt Hoàng Thiên sắc bén, nắm bắt được tình hình này rất nhanh. Trong lòng anh trầm xuống, trong lòng nghĩ chẳng lẽ chuyện này hỏng bét rồi? Rất không có lợi cho mình?.

Chỉ thấy Trịnh Mỹ Hồng bảo nhân viên phục vụ ra ngoài hết, sau đó tự tay rót rượu vang cho Hoàng Thiên. 

“Chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta cạn một ly trước đi.” 

Trịnh Mỹ Hồng nói xong, uống cạn sạch rượu trong ly, rất thẳng thắn. 

Hoàng Thiên nhìn ra được, người phụ nữ này không bình thường. 

Uống một ly rượu với cô ta, Hoàng Thiên nói: “Cô Hồng nói đi, chị muốn nói chuyện gì với tôi?” 

Trịnh Mỹ Hồng cười nói: “Cậu chủ Thiên, tôi muốn nói cho cậu biết là, cha tôi và cha cậu có tình cảm qua lại đã hai mươi mấy năm, bọn họ là bạn rất tốt” 

Hoàng Thiên nghe thể rất ngạc nhiên, bởi vì anh thực sự không hiểu những cái này. 

Năm đó lúc rời khỏi nhà họ Hoàng ở thủ đô, Hoàng Thiên vẫn còn nhỏ, đối với bạn tốt của cha, anh cũng không hiểu gì. 

Sau này vẫn mãi không ở nhà họ Hoàng, dĩ nhiên cũng không rõ người thân và bạn bè bên cạnh cha. 

Thấy Hoàng Thiên không nói gì, Trịnh Mỹ Hồng nói: “Cậu chủ Thiên cứ yên tâm, chuyện này tôi không cần phải nói dối” 

“Được rồi, tôi tin chị, nhưng tôi có một thắc mắc, vì sao Uông Ngân Long lại sợ chị như thế?” 

Hoàng Thiên vẫn nói nghi vấn trong lòng ra, dù anh không thèm 

để mắt đến nhà họ Uông ở thành phố Hải Dương, nhưng cũng biết nhà họ Uông rất có thể lực.

Trịnh Mỹ Hồng chỉ mở một nhà hàng thôi, lại có thể trấn áp được Uông Ngân Long, khiến Hoàng Thiên thấy rất kỳ lạ. 

“Cậu chủ Thiên có chỗ không biết, mấy năm trước Uống Hạc bị một người có thể lực ép buộc, suýt nữa thì nhà tan cửa nát, cha tôi đã giúp nhà họ Uông.

Có thể nói nếu không có sự giúp đỡ của cha tôi, nhà họ Uông đã xong đời lâu rồi.

Thế nên nhà họ Uông nợ nhà họ Trịnh chúng tôi ân tình rất lớn” 

Trịnh Mỹ Hồng nghiêm túc trả lời. 

Hoàng Thiên nghe thể gật đầu, hóa ra là như thế. 

Nhưng vừa nghĩ đến vừa nãy Uông Ngân Long mắng chửi Trịnh Mỹ Hồng, Hoàng Thiên cảm thấy rất cạn lời. 

Xem ra Trịnh Mỹ Hồng nói không sai.

Uống Ngân Long quả thực là tên vong ơn bội nghĩa, lại mắng ân nhân của nhà anh ta như thế. 

“Hóa ra là như thế, cô Hồng, tôi đã hiểu rồi.

Không phải lúc này chị đã nói có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói cho tôi sao?” 

Hoàng Thiên nghĩ, hỏi Trịnh Mỹ Hồng. 

Trịnh Mỹ Hồng nghe Hoàng Thiên nhắc đến chuyện này, sắc mặt cô ta lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng..

Truyện Ngược

Ánh mắt Hoàng Thiên sắc bén, nắm bắt được tình hình này rất nhanh. 

Trong lòng anh trầm xuống, trong lòng nghĩ chẳng lẽ chuyện này hỏng bét rồi? Rất không có lợi cho mình?.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Chỉ thấy Trịnh Mỹ Hồng bảo nhân viên phục vụ ra ngoài hết, sau đó tự tay rót rượu vang cho Hoàng Thiên. “Chủ nhân nhà họ Hoàng, chúng ta cạn một ly trước đi.” Trịnh Mỹ Hồng nói xong, uống cạn sạch rượu trong ly, rất thẳng thắn. Hoàng Thiên nhìn ra được, người phụ nữ này không bình thường. Uống một ly rượu với cô ta, Hoàng Thiên nói: “Cô Hồng nói đi, chị muốn nói chuyện gì với tôi?” Trịnh Mỹ Hồng cười nói: “Cậu chủ Thiên, tôi muốn nói cho cậu biết là, cha tôi và cha cậu có tình cảm qua lại đã hai mươi mấy năm, bọn họ là bạn rất tốt” Hoàng Thiên nghe thể rất ngạc nhiên, bởi vì anh thực sự không hiểu những cái này. Năm đó lúc rời khỏi nhà họ Hoàng ở thủ đô, Hoàng Thiên vẫn còn nhỏ, đối với bạn tốt của cha, anh cũng không hiểu gì. Sau này vẫn mãi không ở nhà họ Hoàng, dĩ nhiên cũng không rõ người thân và bạn bè bên cạnh cha. Thấy Hoàng Thiên không nói gì, Trịnh Mỹ Hồng nói: “Cậu chủ Thiên cứ yên tâm, chuyện này tôi không cần phải nói dối” “Được rồi, tôi tin chị, nhưng tôi có một thắc mắc, vì sao Uông Ngân Long lại sợ chị như thế?” Hoàng Thiên vẫn nói nghi vấn trong lòng ra, dù anh không thèm để mắt đến nhà họ Uông ở thành phố Hải Dương, nhưng cũng biết nhà họ Uông rất có thể lực.Trịnh Mỹ Hồng chỉ mở một nhà hàng thôi, lại có thể trấn áp được Uông Ngân Long, khiến Hoàng Thiên thấy rất kỳ lạ. “Cậu chủ Thiên có chỗ không biết, mấy năm trước Uống Hạc bị một người có thể lực ép buộc, suýt nữa thì nhà tan cửa nát, cha tôi đã giúp nhà họ Uông.Có thể nói nếu không có sự giúp đỡ của cha tôi, nhà họ Uông đã xong đời lâu rồi.Thế nên nhà họ Uông nợ nhà họ Trịnh chúng tôi ân tình rất lớn” Trịnh Mỹ Hồng nghiêm túc trả lời. Hoàng Thiên nghe thể gật đầu, hóa ra là như thế. Nhưng vừa nghĩ đến vừa nãy Uông Ngân Long mắng chửi Trịnh Mỹ Hồng, Hoàng Thiên cảm thấy rất cạn lời. Xem ra Trịnh Mỹ Hồng nói không sai.Uống Ngân Long quả thực là tên vong ơn bội nghĩa, lại mắng ân nhân của nhà anh ta như thế. “Hóa ra là như thế, cô Hồng, tôi đã hiểu rồi.Không phải lúc này chị đã nói có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói cho tôi sao?” Hoàng Thiên nghĩ, hỏi Trịnh Mỹ Hồng. Trịnh Mỹ Hồng nghe Hoàng Thiên nhắc đến chuyện này, sắc mặt cô ta lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng..Truyện Ngược2 Ánh mắt Hoàng Thiên sắc bén, nắm bắt được tình hình này rất nhanh. Trong lòng anh trầm xuống, trong lòng nghĩ chẳng lẽ chuyện này hỏng bét rồi? Rất không có lợi cho mình?.

Chương 1086: Hóa Ra Là Như Thế