Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1095: Cậu Muốn Mất Hết Tính Người À”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Vũ Thanh nghe lời, gật đầu.Ban nãy Hoàng Thiên cũng đã nói chuyện lệnh đuổi giết của Universe cho Vũ Thanh, Vũ Thanh cũng biết rõ tình hình hiện tại, dòng họ Migfis hành động lớn thế, không diệt trừ dòng họ này thì vĩnh viễn không có ngày bình yên.“Được rồi cậu chủ, tôi đưa cô ta về trước.” Vũ Thanh nói rồi, để cấp dưới cấp dưới áp giải Ruslin đi.Mặt Ruslin như tro tàn, ả ta cũng biết lần này là xong chuyện.Sau khi Hoàng Thiên tiễn Vũ Thanh đi, anh đốt một điếu thuốc, nhả ra một hơi.Không ôm quá nhiều hy vọng với Ruslin, nếu người phụ nữ này có thể nói ra dòng họ Migfis đang ở đâu là tốt nhất, nếu không, Hoàng Thiên phải nghĩ cách khác.Nói chung chắc chắn phải nhanh chóng điều tra rõ nội tình dòng họ Migfis, nếu không cũng đừng mong có cuộc sống bình yên, đối mặt với việc sát thủ liên tục đến chơi đi.Hai trăm triệu euro, đối với Hoàng Thiên mà nói cũng không tính là gì, nhưng đổi với kẻ liều mạng trên toàn thế giới mà nói, là một sức hấp dẫn cực kỳ lớn.Vì tiền, những tên không cần mạng này có thể làm bất cứ chuyện gì.Dù Hoàng Thiên không sợ, nhưng cũng phải suy xét một chút vì người bên cạnh, sông có khác người có lúc, chuyện đời chỉ sợ lỡ như.Sau khi Tiêu Văn Hạ rời khỏi trung tâm giải trí, Hoàng Thiên lái xe quay về nhà.Trong nhà, Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai đang nói chuyện với Lâm Ngọc An.Thấy Hoàng Thiên quay về, sắc mặt Trương Lan Phượng không vui.+PEPAA Không đợi Hoàng Thiên nói gì, Trương Lan Phượng đã giành nói trước: “Hoàng Thiên, cậu có thể đừng quá đáng như thế hay không?”.Hoàng Thiên giật mình, hỏi Trương Lan Phượng: “Tôi quá đáng thế nào?” “Hừ, hai người nhà bác cả và chú của cậu đến chơi, cậu không đón tiếp thì thôi, sao phải dã man như thế?” “Đánh cả bác lẫn Trương Vĩ, sao cậu không lên trời đi?” Trương Lan Phượng trợn mắt, chỉ trích Hoàng Thiên.Hoàng Thiên mới hiểu ra, Trương Lan Phượng là vì chuyện này.“Bà đã thấy rồi?” Hoàng Thiên hỏi Trương Lan Phượng.“Tôi nằm trên cửa sổ cũng thấy được! Hoàng Thiên, tôi biết bây giờ cậu có năng lực, có tiền có quyền rồi, chẳng phải là cậu lúc trước nữa! Nhưng câu cũng chẳng hơn gì, sao lại làm như thế chứ? Đó là họ hàng nhà chúng ta! Cậu nói đánh là đánh, ra thể thống gì chứ!” Trương Lan Phượng nói văng nước miếng, chỉ trích Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng thực sự nghe đủ sự trách móc của Trương Lan Phượng rồi, lúc này nói: “Được rồi, được rồi, bà đừng những cái này với tôi, họ hàng không họ hàng cái gì, tôi không muốn nghe câu nào hết.” “Ha ha, thật sự là vong ơn bội nghĩa, cậu muốn mất hết tính người à?” Trương Lan Phượng ha ha cười khẩy.“Vong ơn bội nghĩa? Trương Vĩ giúp người ngoài hại Cà Rốt, có tính là vong ơn bội nghĩa không? Tôi chưa đánh chết thằng đấy đã gọi là nể mặt họ hàng rồi!” Hoàng Thiên nói.Trương Lan Phượng cũng biết chuyện này Trương Vĩ đuối lý, nhưng bà ta cảm thấy Hoàng Thiên làm thế này là không đúng, đánh cả họ hàng, sau này sao bà ta còn ở chung với người nhà mẹ đẻ được? “Cậu luôn có lý! Hừ, chuyện đã qua thì thôi đi, còn có thể chưa xong thì không ngừng sao? Lại nói Trương Vĩ cũng là em họ của cậu” Trương Lan Phượng nói.“Được rồi, nếu bà nhìn không quen, thì về nhà bà ngay lập tức đi, đừng có ở đây dông dài với tôi”.
Vũ Thanh nghe lời, gật đầu.
Ban nãy Hoàng Thiên cũng đã nói chuyện lệnh đuổi giết của Universe cho Vũ Thanh, Vũ Thanh cũng biết rõ tình hình hiện tại, dòng họ Migfis hành động lớn thế, không diệt trừ dòng họ này thì vĩnh viễn không có ngày bình yên.
“Được rồi cậu chủ, tôi đưa cô ta về trước.
”
Vũ Thanh nói rồi, để cấp dưới cấp dưới áp giải Ruslin đi.
Mặt Ruslin như tro tàn, ả ta cũng biết lần này là xong chuyện.
Sau khi Hoàng Thiên tiễn Vũ Thanh đi, anh đốt một điếu thuốc, nhả ra một hơi.
Không ôm quá nhiều hy vọng với Ruslin, nếu người phụ nữ này có thể nói ra dòng họ Migfis đang ở đâu là tốt nhất, nếu không, Hoàng Thiên phải nghĩ cách khác.
Nói chung chắc chắn phải nhanh chóng điều tra rõ nội tình dòng họ Migfis, nếu không cũng đừng mong có cuộc sống bình yên, đối mặt với việc sát thủ liên tục đến
chơi đi.
Hai trăm triệu euro, đối với Hoàng Thiên mà nói cũng không tính là gì, nhưng đổi với kẻ liều mạng trên toàn thế giới mà nói, là một sức hấp dẫn cực kỳ lớn.
Vì tiền, những tên không cần mạng này có thể làm bất cứ chuyện gì.
Dù Hoàng Thiên không sợ, nhưng cũng phải suy xét một chút vì người bên cạnh, sông có khác người có lúc, chuyện đời chỉ sợ lỡ như.
Sau khi Tiêu Văn Hạ rời khỏi trung tâm giải trí, Hoàng Thiên lái xe quay về nhà.
Trong nhà, Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai đang nói chuyện với Lâm Ngọc An.
Thấy Hoàng Thiên quay về, sắc mặt Trương Lan Phượng không vui.
+PEPAA
Không đợi Hoàng Thiên nói gì, Trương Lan Phượng đã giành nói trước: “Hoàng Thiên, cậu có thể đừng quá đáng như thế hay không?”.
Hoàng Thiên giật mình, hỏi Trương Lan Phượng: “Tôi quá đáng thế nào?”
“Hừ, hai người nhà bác cả và chú của cậu đến chơi, cậu không đón tiếp thì thôi, sao phải dã man như thế?”
“Đánh cả bác lẫn Trương Vĩ, sao cậu không lên trời đi?”
Trương Lan Phượng trợn mắt, chỉ trích Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên mới hiểu ra, Trương Lan Phượng là vì chuyện này.
“Bà đã thấy rồi?”
Hoàng Thiên hỏi Trương Lan Phượng.
“Tôi nằm trên cửa sổ cũng thấy được! Hoàng Thiên, tôi biết bây giờ cậu có năng
lực, có tiền có quyền rồi, chẳng phải là cậu lúc trước nữa! Nhưng câu cũng chẳng hơn gì, sao lại làm như thế chứ? Đó là họ hàng nhà chúng ta! Cậu nói đánh là đánh, ra thể thống gì chứ!”
Trương Lan Phượng nói văng nước miếng, chỉ trích Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên cũng thực sự nghe đủ sự trách móc của Trương Lan Phượng rồi, lúc này nói: “Được rồi, được rồi, bà đừng những cái này với tôi, họ hàng không họ hàng cái gì, tôi không muốn nghe câu nào hết.
”
“Ha ha, thật sự là vong ơn bội nghĩa, cậu muốn mất hết tính người à?”
Trương Lan Phượng ha ha cười khẩy.
“Vong ơn bội nghĩa? Trương Vĩ giúp người ngoài hại Cà Rốt, có tính là vong ơn bội nghĩa không? Tôi chưa đánh chết thằng đấy đã gọi là nể mặt họ hàng rồi!”
Hoàng Thiên nói.
Trương Lan Phượng cũng biết chuyện này Trương Vĩ đuối lý, nhưng bà ta cảm thấy Hoàng Thiên làm thế này là không đúng, đánh cả họ hàng, sau này sao bà ta còn ở chung với người nhà mẹ đẻ được?
“Cậu luôn có lý! Hừ, chuyện đã qua thì thôi đi, còn có thể chưa xong thì không ngừng sao? Lại nói Trương Vĩ cũng là em họ của cậu”
Trương Lan Phượng nói.
“Được rồi, nếu bà nhìn không quen, thì về nhà bà ngay lập tức đi, đừng có ở đây dông dài với tôi”.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Vũ Thanh nghe lời, gật đầu.Ban nãy Hoàng Thiên cũng đã nói chuyện lệnh đuổi giết của Universe cho Vũ Thanh, Vũ Thanh cũng biết rõ tình hình hiện tại, dòng họ Migfis hành động lớn thế, không diệt trừ dòng họ này thì vĩnh viễn không có ngày bình yên.“Được rồi cậu chủ, tôi đưa cô ta về trước.” Vũ Thanh nói rồi, để cấp dưới cấp dưới áp giải Ruslin đi.Mặt Ruslin như tro tàn, ả ta cũng biết lần này là xong chuyện.Sau khi Hoàng Thiên tiễn Vũ Thanh đi, anh đốt một điếu thuốc, nhả ra một hơi.Không ôm quá nhiều hy vọng với Ruslin, nếu người phụ nữ này có thể nói ra dòng họ Migfis đang ở đâu là tốt nhất, nếu không, Hoàng Thiên phải nghĩ cách khác.Nói chung chắc chắn phải nhanh chóng điều tra rõ nội tình dòng họ Migfis, nếu không cũng đừng mong có cuộc sống bình yên, đối mặt với việc sát thủ liên tục đến chơi đi.Hai trăm triệu euro, đối với Hoàng Thiên mà nói cũng không tính là gì, nhưng đổi với kẻ liều mạng trên toàn thế giới mà nói, là một sức hấp dẫn cực kỳ lớn.Vì tiền, những tên không cần mạng này có thể làm bất cứ chuyện gì.Dù Hoàng Thiên không sợ, nhưng cũng phải suy xét một chút vì người bên cạnh, sông có khác người có lúc, chuyện đời chỉ sợ lỡ như.Sau khi Tiêu Văn Hạ rời khỏi trung tâm giải trí, Hoàng Thiên lái xe quay về nhà.Trong nhà, Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai đang nói chuyện với Lâm Ngọc An.Thấy Hoàng Thiên quay về, sắc mặt Trương Lan Phượng không vui.+PEPAA Không đợi Hoàng Thiên nói gì, Trương Lan Phượng đã giành nói trước: “Hoàng Thiên, cậu có thể đừng quá đáng như thế hay không?”.Hoàng Thiên giật mình, hỏi Trương Lan Phượng: “Tôi quá đáng thế nào?” “Hừ, hai người nhà bác cả và chú của cậu đến chơi, cậu không đón tiếp thì thôi, sao phải dã man như thế?” “Đánh cả bác lẫn Trương Vĩ, sao cậu không lên trời đi?” Trương Lan Phượng trợn mắt, chỉ trích Hoàng Thiên.Hoàng Thiên mới hiểu ra, Trương Lan Phượng là vì chuyện này.“Bà đã thấy rồi?” Hoàng Thiên hỏi Trương Lan Phượng.“Tôi nằm trên cửa sổ cũng thấy được! Hoàng Thiên, tôi biết bây giờ cậu có năng lực, có tiền có quyền rồi, chẳng phải là cậu lúc trước nữa! Nhưng câu cũng chẳng hơn gì, sao lại làm như thế chứ? Đó là họ hàng nhà chúng ta! Cậu nói đánh là đánh, ra thể thống gì chứ!” Trương Lan Phượng nói văng nước miếng, chỉ trích Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng thực sự nghe đủ sự trách móc của Trương Lan Phượng rồi, lúc này nói: “Được rồi, được rồi, bà đừng những cái này với tôi, họ hàng không họ hàng cái gì, tôi không muốn nghe câu nào hết.” “Ha ha, thật sự là vong ơn bội nghĩa, cậu muốn mất hết tính người à?” Trương Lan Phượng ha ha cười khẩy.“Vong ơn bội nghĩa? Trương Vĩ giúp người ngoài hại Cà Rốt, có tính là vong ơn bội nghĩa không? Tôi chưa đánh chết thằng đấy đã gọi là nể mặt họ hàng rồi!” Hoàng Thiên nói.Trương Lan Phượng cũng biết chuyện này Trương Vĩ đuối lý, nhưng bà ta cảm thấy Hoàng Thiên làm thế này là không đúng, đánh cả họ hàng, sau này sao bà ta còn ở chung với người nhà mẹ đẻ được? “Cậu luôn có lý! Hừ, chuyện đã qua thì thôi đi, còn có thể chưa xong thì không ngừng sao? Lại nói Trương Vĩ cũng là em họ của cậu” Trương Lan Phượng nói.“Được rồi, nếu bà nhìn không quen, thì về nhà bà ngay lập tức đi, đừng có ở đây dông dài với tôi”.