Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1096: Nó Muốn Làm Tức Chết Bà Đây!”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên thực sự không kiên nhẫn nữa, vứt lại câu này rồi quay người vào phòng ngủ nhìn con.Một cặp trai gái đều đang say ngủ, Hoàng Thiên nhìn thấy máu thịt của mình, dĩ nhiên tâm trạng cực kỳ tốt, có thể quên đi tất cả phiền muộn.Nhưng Trương Lan Phượng bên ngoài lại tức đến phát nổ, bà ta cảm thấy trong cải nhà này, càng ngày bà ta càng không có địa vị gì.Không quản được Hoàng Thiên, thậm chí bà ta cũng bị Hoàng Thiên giẫm dưới chân, Hoàng Thiên hoàn toàn không coi bà ra gì.“Cái thằng chết tiệt này! Nó muốn làm tức chết bà đây!”.Trương Lan Phượng giậm chân, tức đến mặt đỏ tía tai.“Mẹ, mẹ đừng gây chuyện nữa.Chi tiêu sinh hoạt của chúng ta đều do anh rể lo, sao mẹ còn chưa hài lòng với anh rể nữa?” Lâm Huỳnh Mai không nhìn nổi nữa, hỏi Trương Lan Phượng.“Hừ, có tiền thì hay rồi, mẹ không nuốt trôi cơn tức này, mẹ là mẹ vợ cậu ta, con nhìn xem thái độ cậu ta với mẹ như thế nào!” Trương Lan Phượng nói, cố tình lớn tiếng để Hoàng Thiên trong phòng ngủ có thể nghe được.Không ngờ, rất nhanh Hoàng Thiên đã đi ra.Trong lòng Trương Lan Phượng có phần không chắc, bởi vì bà ta phát hiện, dường như Hoàng Thiên thật sự bị bà ta chọc tức rồi.“Dọn dẹp ngay lập tức, ra khỏi nhà tôi.” Hoàng Thiên chỉ Trương Lan Phượng, trầm giọng nói.“Cái gì?” “Tôi bảo bà ra khỏi nhà tôi, nghe không hiểu à?” Hoàng Thiên lại nói.“Tôi *** mẹ.” Trương Lan Phượng tức sắp phát nổ, còn muốn trút ra, nhưng cuối cùng lại kiềm chế được, không dám.Lâm Ngọc An đã không thèm khuyên gì nữa rồi, cô cũng hoàn toàn cạn lời với mẹ mình.Hơn nữa cứ tiếp tục thế này, sẽ rắc rối càng không thể xử lý thế nên Lâm Ngọc An cũng không muốn quan tâm nữa, cảm thấy để mẹ về nhà cũng là lựa chọn không tồi, ít ra cũng không gây rắc rối cho Hoàng Thiên nữa, mẹ đỡ phải chịu khổ.“Bà mắng câu nữa tôi nghe nào?” Hoàng Thiên đến gần Trương Lan Phượng, đã chuẩn bị cho bà ta một bạt tai.Nhiều năm như thế, Hoàng Thiên đã chịu đủ từ lâu, đã thề không nghe Trương Lan Phượng ba hoa nữa.Trương Lan Phượng iu xìu, cô ta cũng biết hảo hán không chịu thiệt trước mắt, cứng rắn với Hoàng Thiên chỉ sợ bị đánh.“Được được được, cậu dám bảo tôi đi? Bà đây đã ở cái chỗ này đủ rồi! Huỳnh Mai, chúng ta về nhà!” Trương Lan Phượng tức muốn hỏng, lầm bầm thu dọn đồ, đưa Lâm Huỳnh Mai ra khỏi cửa.“Ngọc An, ngày mai anh thuế bảo mẫu cho em, giúp em trông con.” Hoàng Thiên nói với Lâm Ngọc An..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoàng Thiên thực sự không kiên nhẫn nữa, vứt lại câu này rồi quay người vào phòng ngủ nhìn con.
Một cặp trai gái đều đang say ngủ, Hoàng Thiên nhìn thấy máu thịt của mình, dĩ nhiên tâm trạng cực kỳ tốt, có thể quên đi tất cả phiền muộn.
Nhưng Trương Lan Phượng bên ngoài lại tức đến phát nổ, bà ta cảm thấy trong cải nhà này, càng ngày bà ta càng không có địa vị gì.
Không quản được Hoàng Thiên, thậm chí bà ta cũng bị Hoàng Thiên giẫm dưới chân, Hoàng Thiên hoàn toàn không coi bà ra gì.
“Cái thằng chết tiệt này! Nó muốn làm tức chết bà đây!”.
Trương Lan Phượng giậm chân, tức đến mặt đỏ tía tai.
“Mẹ, mẹ đừng gây chuyện nữa.
Chi tiêu sinh hoạt của chúng ta đều do anh rể lo, sao mẹ còn chưa hài lòng với anh rể nữa?”
Lâm Huỳnh Mai không nhìn nổi nữa, hỏi Trương Lan Phượng.
“Hừ, có tiền thì hay rồi, mẹ không nuốt trôi cơn tức này, mẹ là mẹ vợ cậu ta, con nhìn xem thái độ cậu ta với mẹ như thế nào!”
Trương Lan Phượng nói, cố tình lớn tiếng để Hoàng Thiên trong phòng ngủ có thể nghe được.
Không ngờ, rất nhanh Hoàng Thiên đã đi ra.
Trong lòng Trương Lan Phượng có phần không chắc, bởi vì bà ta phát hiện, dường như Hoàng Thiên thật sự bị bà ta chọc tức rồi.
“Dọn dẹp ngay lập tức, ra khỏi nhà tôi.
”
Hoàng Thiên chỉ Trương Lan Phượng, trầm giọng nói.
“Cái gì?”
“Tôi bảo bà ra khỏi nhà tôi, nghe không hiểu à?”
Hoàng Thiên lại nói.
“Tôi *** mẹ.
”
Trương Lan Phượng tức sắp phát nổ, còn muốn trút ra, nhưng cuối cùng lại kiềm chế được, không dám.
Lâm Ngọc An đã không thèm khuyên gì nữa rồi, cô cũng hoàn toàn cạn lời với mẹ mình.
Hơn nữa cứ tiếp tục thế này, sẽ rắc rối càng không thể xử lý thế nên Lâm Ngọc An cũng không muốn quan tâm nữa, cảm thấy để mẹ về nhà cũng là lựa chọn không tồi, ít ra cũng không gây rắc rối cho Hoàng Thiên nữa, mẹ đỡ phải chịu khổ.
“Bà mắng câu nữa tôi nghe nào?”
Hoàng Thiên đến gần Trương Lan Phượng, đã chuẩn bị cho bà ta một bạt tai.
Nhiều năm như thế, Hoàng Thiên đã chịu đủ từ lâu, đã thề không nghe Trương Lan Phượng ba hoa nữa.
Trương Lan Phượng iu xìu, cô ta cũng biết hảo hán không chịu thiệt trước mắt, cứng rắn với Hoàng Thiên chỉ sợ bị đánh.
“Được được được, cậu dám bảo tôi đi? Bà đây đã ở cái chỗ này đủ rồi! Huỳnh Mai, chúng ta về nhà!”
Trương Lan Phượng tức muốn hỏng, lầm bầm thu dọn đồ, đưa Lâm Huỳnh Mai ra khỏi cửa.
“Ngọc An, ngày mai anh thuế bảo mẫu cho em, giúp em trông con.
”
Hoàng Thiên nói với Lâm Ngọc An.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên thực sự không kiên nhẫn nữa, vứt lại câu này rồi quay người vào phòng ngủ nhìn con.Một cặp trai gái đều đang say ngủ, Hoàng Thiên nhìn thấy máu thịt của mình, dĩ nhiên tâm trạng cực kỳ tốt, có thể quên đi tất cả phiền muộn.Nhưng Trương Lan Phượng bên ngoài lại tức đến phát nổ, bà ta cảm thấy trong cải nhà này, càng ngày bà ta càng không có địa vị gì.Không quản được Hoàng Thiên, thậm chí bà ta cũng bị Hoàng Thiên giẫm dưới chân, Hoàng Thiên hoàn toàn không coi bà ra gì.“Cái thằng chết tiệt này! Nó muốn làm tức chết bà đây!”.Trương Lan Phượng giậm chân, tức đến mặt đỏ tía tai.“Mẹ, mẹ đừng gây chuyện nữa.Chi tiêu sinh hoạt của chúng ta đều do anh rể lo, sao mẹ còn chưa hài lòng với anh rể nữa?” Lâm Huỳnh Mai không nhìn nổi nữa, hỏi Trương Lan Phượng.“Hừ, có tiền thì hay rồi, mẹ không nuốt trôi cơn tức này, mẹ là mẹ vợ cậu ta, con nhìn xem thái độ cậu ta với mẹ như thế nào!” Trương Lan Phượng nói, cố tình lớn tiếng để Hoàng Thiên trong phòng ngủ có thể nghe được.Không ngờ, rất nhanh Hoàng Thiên đã đi ra.Trong lòng Trương Lan Phượng có phần không chắc, bởi vì bà ta phát hiện, dường như Hoàng Thiên thật sự bị bà ta chọc tức rồi.“Dọn dẹp ngay lập tức, ra khỏi nhà tôi.” Hoàng Thiên chỉ Trương Lan Phượng, trầm giọng nói.“Cái gì?” “Tôi bảo bà ra khỏi nhà tôi, nghe không hiểu à?” Hoàng Thiên lại nói.“Tôi *** mẹ.” Trương Lan Phượng tức sắp phát nổ, còn muốn trút ra, nhưng cuối cùng lại kiềm chế được, không dám.Lâm Ngọc An đã không thèm khuyên gì nữa rồi, cô cũng hoàn toàn cạn lời với mẹ mình.Hơn nữa cứ tiếp tục thế này, sẽ rắc rối càng không thể xử lý thế nên Lâm Ngọc An cũng không muốn quan tâm nữa, cảm thấy để mẹ về nhà cũng là lựa chọn không tồi, ít ra cũng không gây rắc rối cho Hoàng Thiên nữa, mẹ đỡ phải chịu khổ.“Bà mắng câu nữa tôi nghe nào?” Hoàng Thiên đến gần Trương Lan Phượng, đã chuẩn bị cho bà ta một bạt tai.Nhiều năm như thế, Hoàng Thiên đã chịu đủ từ lâu, đã thề không nghe Trương Lan Phượng ba hoa nữa.Trương Lan Phượng iu xìu, cô ta cũng biết hảo hán không chịu thiệt trước mắt, cứng rắn với Hoàng Thiên chỉ sợ bị đánh.“Được được được, cậu dám bảo tôi đi? Bà đây đã ở cái chỗ này đủ rồi! Huỳnh Mai, chúng ta về nhà!” Trương Lan Phượng tức muốn hỏng, lầm bầm thu dọn đồ, đưa Lâm Huỳnh Mai ra khỏi cửa.“Ngọc An, ngày mai anh thuế bảo mẫu cho em, giúp em trông con.” Hoàng Thiên nói với Lâm Ngọc An..