Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 234
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 234: Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không?Đầu óc của Vũ Hải Yến nhanh chóng đưa ra phán đoán trong khoảng thời gian ngắn. Dù sao nơi này cũng là Tập đoàn Á Đông, nếu cô làm ầm lên chắc chắn mình không được lợi gì.Nghĩ vậy, cô ta lập tức mỉm cười nhìn Trần Đức Bảo, trong lòng hận không thể lao về phía trước, lấy móng tay cào nát khuôn mặt này.“Được, tôi đi.”Vũ Hải Yến cười tủm tỉm nói.Sau đó xoay người, lắc mông chậm rãi đi đến chỗ uống nước. Lúc đi đến nơi, cô vừa quay đầu lại, liền phát hiện Trần Đức Bảo vẫn đang nhìn chằm chằm mình, dường như lo lắng mình sẽ lao vào.Vũ Hải Yến tức giận dậm chân. Trần Đức Bảo này đúng là không biết xấu hổ, cô sẽ không buông tha cho anh ta đơn giản như vậy đâu.Lúc ánh mắt hai người đối diện nhau, đáy mắt Trần Đức Bảo lộ ra tia sắc bén, giống như một cây dao đâm thẳng vào mắt Vũ Hải Yến.Trái tim Vũ Hải Yến đập loạn nhịp, ánh mắt cũng rối loạn theo, bắt đầu chuyển ánh mắt sang chỗ khác, tim đập “Thình thịch”.“Tổng giám đốc Thành.”Cũng may, Trương Thiên Thành không để Vũ Hải Yến chờ lâu lắm. Không lâu sau, Vũ Hải Yến chợt nghe thấy giọng của Trần Đức Bảo ở bên ngoài.Vũ Hải Yến lập tức đứng dậy, quả nhiên thấy một bóng dáng cao lớn, mặc vest màu đen. Cô ta nhanh chóng chạy ra, thừa dịp Trương Thiên Thành chưa bước vào cửa, quát to một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”Trương Thiên Thành dường như cảm thấy âm thanh này có chút quen thuộc, nhưng không phải Vũ Linh Đan. Hơn nữa vừa rồi ở hội nghị ứng phó với một đám lợn ngu ngốc, Trương Thiên Thành không còn tâm trạng để nghĩ.Khi quay đầu lại liền nhìn thấy Vũ Hải Yến, cả người tức giận lên tới cực điểm.Ngay cả Vũ Hải Yến ở gần Trương Thiên Thành, cũng cảm nhận được rõ ràng hơi thở trên người Trương Thiên Thành thay đổi. Bước chân của cô ta cũng chậm lại, có chút do dự nhìn Trương Thiên Thành.“Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không? Sao bây giờ ngay cả chó mèo cũng có thể đi lên?”Trương Thiên Thành không thèm liếc mắt nhìn Vũ Hải Yến một cái, khoanh tay sáp đâu, trực tiếp nói với Trần Đức Bảo.Trần Đức Bảo sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng vẫn nói: “Cô Yến đã hẹn trước.”Ý là không phải do anh đồng ý sao, anh ta cũng không còn cách nào khác.“Phải không?”Trương Thiên Thành hiển nhiên đã sớm quên chuyện này, sao anh ta có thể bị thần kinh đồng ý gặp người phụ nữ này, nhất định là đã xảy ra vấn đề.Nhưng người cũng đã đến đây, chán ghét thì vẫn chán ghét, Trương Thiên Thành không nói thêm gì lập tức đi vào. Vũ Hải Yến đương nhiên cũng vội vàng đi theo phía sau.Sau khi xem tài liệu Vũ Hải Yến cầm trong tay đưa qua, Trương Thiên Thành mới nhớ tới quả thật có chuyện như vậy.Lúc ấy Tập đoàn Bạch Đằng cố ý nói với mình vật liệu xây dựng hợp tác có vấn đề. Tuy Trương Thiên Thành sớm biết Vũ Linh Đan đã đặt được thỏa thuận với Phan Phùng Hiếu, thậm chí ngay cả hợp đồng cũng đã ký, nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý xem qua một cái.Nhưng anh không ngờ Vũ Phong Toàn lại bảo một con người ngu ngốc như vậy tới đây, hiển nhiên là không làm được việc.Trương Thiên Thành lơ đãng liếc qua, sau đó liền đặt tập tài liệu trên bàn, hai tay khoanh tròn trước ngực, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Vũ Hải Yến.Vũ Hải Yến xấu hổ, ngượng ngùng mỉm cười, cúi đầu, thuận tay hất tóc ra phía sau.Trương Thiên Thành nhịn không được đánh giá cẩn thận. Hai chị em nhà này tốt xấu gì cũng là cùng một bố, sao bộ dạng như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược vậy? Ngay cả này khí chất, vừa nhìn cũng đã biết là loại tầm thường rồi.Không nói giống gái đứng đường, nhưng bộ dạng này cũng hoàn toàn khiến người ta không nhìn ra nề nếp của nhà họ Vũ.
Chương 234: Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không?
Đầu óc của Vũ Hải Yến nhanh chóng đưa ra phán đoán trong khoảng thời gian ngắn. Dù sao nơi này cũng là Tập đoàn Á Đông, nếu cô làm ầm lên chắc chắn mình không được lợi gì.
Nghĩ vậy, cô ta lập tức mỉm cười nhìn Trần Đức Bảo, trong lòng hận không thể lao về phía trước, lấy móng tay cào nát khuôn mặt này.
“Được, tôi đi.”
Vũ Hải Yến cười tủm tỉm nói.
Sau đó xoay người, lắc mông chậm rãi đi đến chỗ uống nước. Lúc đi đến nơi, cô vừa quay đầu lại, liền phát hiện Trần Đức Bảo vẫn đang nhìn chằm chằm mình, dường như lo lắng mình sẽ lao vào.
Vũ Hải Yến tức giận dậm chân. Trần Đức Bảo này đúng là không biết xấu hổ, cô sẽ không buông tha cho anh ta đơn giản như vậy đâu.
Lúc ánh mắt hai người đối diện nhau, đáy mắt Trần Đức Bảo lộ ra tia sắc bén, giống như một cây dao đâm thẳng vào mắt Vũ Hải Yến.
Trái tim Vũ Hải Yến đập loạn nhịp, ánh mắt cũng rối loạn theo, bắt đầu chuyển ánh mắt sang chỗ khác, tim đập “Thình thịch”.
“Tổng giám đốc Thành.”
Cũng may, Trương Thiên Thành không để Vũ Hải Yến chờ lâu lắm. Không lâu sau, Vũ Hải Yến chợt nghe thấy giọng của Trần Đức Bảo ở bên ngoài.
Vũ Hải Yến lập tức đứng dậy, quả nhiên thấy một bóng dáng cao lớn, mặc vest màu đen. Cô ta nhanh chóng chạy ra, thừa dịp Trương Thiên Thành chưa bước vào cửa, quát to một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”
Trương Thiên Thành dường như cảm thấy âm thanh này có chút quen thuộc, nhưng không phải Vũ Linh Đan. Hơn nữa vừa rồi ở hội nghị ứng phó với một đám lợn ngu ngốc, Trương Thiên Thành không còn tâm trạng để nghĩ.
Khi quay đầu lại liền nhìn thấy Vũ Hải Yến, cả người tức giận lên tới cực điểm.
Ngay cả Vũ Hải Yến ở gần Trương Thiên Thành, cũng cảm nhận được rõ ràng hơi thở trên người Trương Thiên Thành thay đổi. Bước chân của cô ta cũng chậm lại, có chút do dự nhìn Trương Thiên Thành.
“Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không? Sao bây giờ ngay cả chó mèo cũng có thể đi lên?”
Trương Thiên Thành không thèm liếc mắt nhìn Vũ Hải Yến một cái, khoanh tay sáp đâu, trực tiếp nói với Trần Đức Bảo.
Trần Đức Bảo sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng vẫn nói: “Cô Yến đã hẹn trước.”
Ý là không phải do anh đồng ý sao, anh ta cũng không còn cách nào khác.
“Phải không?”
Trương Thiên Thành hiển nhiên đã sớm quên chuyện này, sao anh ta có thể bị thần kinh đồng ý gặp người phụ nữ này, nhất định là đã xảy ra vấn đề.
Nhưng người cũng đã đến đây, chán ghét thì vẫn chán ghét, Trương Thiên Thành không nói thêm gì lập tức đi vào. Vũ Hải Yến đương nhiên cũng vội vàng đi theo phía sau.
Sau khi xem tài liệu Vũ Hải Yến cầm trong tay đưa qua, Trương Thiên Thành mới nhớ tới quả thật có chuyện như vậy.
Lúc ấy Tập đoàn Bạch Đằng cố ý nói với mình vật liệu xây dựng hợp tác có vấn đề. Tuy Trương Thiên Thành sớm biết Vũ Linh Đan đã đặt được thỏa thuận với Phan Phùng Hiếu, thậm chí ngay cả hợp đồng cũng đã ký, nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý xem qua một cái.
Nhưng anh không ngờ Vũ Phong Toàn lại bảo một con người ngu ngốc như vậy tới đây, hiển nhiên là không làm được việc.
Trương Thiên Thành lơ đãng liếc qua, sau đó liền đặt tập tài liệu trên bàn, hai tay khoanh tròn trước ngực, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Vũ Hải Yến.
Vũ Hải Yến xấu hổ, ngượng ngùng mỉm cười, cúi đầu, thuận tay hất tóc ra phía sau.
Trương Thiên Thành nhịn không được đánh giá cẩn thận. Hai chị em nhà này tốt xấu gì cũng là cùng một bố, sao bộ dạng như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược vậy? Ngay cả này khí chất, vừa nhìn cũng đã biết là loại tầm thường rồi.
Không nói giống gái đứng đường, nhưng bộ dạng này cũng hoàn toàn khiến người ta không nhìn ra nề nếp của nhà họ Vũ.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 234: Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không?Đầu óc của Vũ Hải Yến nhanh chóng đưa ra phán đoán trong khoảng thời gian ngắn. Dù sao nơi này cũng là Tập đoàn Á Đông, nếu cô làm ầm lên chắc chắn mình không được lợi gì.Nghĩ vậy, cô ta lập tức mỉm cười nhìn Trần Đức Bảo, trong lòng hận không thể lao về phía trước, lấy móng tay cào nát khuôn mặt này.“Được, tôi đi.”Vũ Hải Yến cười tủm tỉm nói.Sau đó xoay người, lắc mông chậm rãi đi đến chỗ uống nước. Lúc đi đến nơi, cô vừa quay đầu lại, liền phát hiện Trần Đức Bảo vẫn đang nhìn chằm chằm mình, dường như lo lắng mình sẽ lao vào.Vũ Hải Yến tức giận dậm chân. Trần Đức Bảo này đúng là không biết xấu hổ, cô sẽ không buông tha cho anh ta đơn giản như vậy đâu.Lúc ánh mắt hai người đối diện nhau, đáy mắt Trần Đức Bảo lộ ra tia sắc bén, giống như một cây dao đâm thẳng vào mắt Vũ Hải Yến.Trái tim Vũ Hải Yến đập loạn nhịp, ánh mắt cũng rối loạn theo, bắt đầu chuyển ánh mắt sang chỗ khác, tim đập “Thình thịch”.“Tổng giám đốc Thành.”Cũng may, Trương Thiên Thành không để Vũ Hải Yến chờ lâu lắm. Không lâu sau, Vũ Hải Yến chợt nghe thấy giọng của Trần Đức Bảo ở bên ngoài.Vũ Hải Yến lập tức đứng dậy, quả nhiên thấy một bóng dáng cao lớn, mặc vest màu đen. Cô ta nhanh chóng chạy ra, thừa dịp Trương Thiên Thành chưa bước vào cửa, quát to một tiếng: “Tổng giám đốc Thành.”Trương Thiên Thành dường như cảm thấy âm thanh này có chút quen thuộc, nhưng không phải Vũ Linh Đan. Hơn nữa vừa rồi ở hội nghị ứng phó với một đám lợn ngu ngốc, Trương Thiên Thành không còn tâm trạng để nghĩ.Khi quay đầu lại liền nhìn thấy Vũ Hải Yến, cả người tức giận lên tới cực điểm.Ngay cả Vũ Hải Yến ở gần Trương Thiên Thành, cũng cảm nhận được rõ ràng hơi thở trên người Trương Thiên Thành thay đổi. Bước chân của cô ta cũng chậm lại, có chút do dự nhìn Trương Thiên Thành.“Đội bảo vệ có phải cần chấn chỉnh lại không? Sao bây giờ ngay cả chó mèo cũng có thể đi lên?”Trương Thiên Thành không thèm liếc mắt nhìn Vũ Hải Yến một cái, khoanh tay sáp đâu, trực tiếp nói với Trần Đức Bảo.Trần Đức Bảo sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng vẫn nói: “Cô Yến đã hẹn trước.”Ý là không phải do anh đồng ý sao, anh ta cũng không còn cách nào khác.“Phải không?”Trương Thiên Thành hiển nhiên đã sớm quên chuyện này, sao anh ta có thể bị thần kinh đồng ý gặp người phụ nữ này, nhất định là đã xảy ra vấn đề.Nhưng người cũng đã đến đây, chán ghét thì vẫn chán ghét, Trương Thiên Thành không nói thêm gì lập tức đi vào. Vũ Hải Yến đương nhiên cũng vội vàng đi theo phía sau.Sau khi xem tài liệu Vũ Hải Yến cầm trong tay đưa qua, Trương Thiên Thành mới nhớ tới quả thật có chuyện như vậy.Lúc ấy Tập đoàn Bạch Đằng cố ý nói với mình vật liệu xây dựng hợp tác có vấn đề. Tuy Trương Thiên Thành sớm biết Vũ Linh Đan đã đặt được thỏa thuận với Phan Phùng Hiếu, thậm chí ngay cả hợp đồng cũng đã ký, nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý xem qua một cái.Nhưng anh không ngờ Vũ Phong Toàn lại bảo một con người ngu ngốc như vậy tới đây, hiển nhiên là không làm được việc.Trương Thiên Thành lơ đãng liếc qua, sau đó liền đặt tập tài liệu trên bàn, hai tay khoanh tròn trước ngực, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Vũ Hải Yến.Vũ Hải Yến xấu hổ, ngượng ngùng mỉm cười, cúi đầu, thuận tay hất tóc ra phía sau.Trương Thiên Thành nhịn không được đánh giá cẩn thận. Hai chị em nhà này tốt xấu gì cũng là cùng một bố, sao bộ dạng như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược vậy? Ngay cả này khí chất, vừa nhìn cũng đã biết là loại tầm thường rồi.Không nói giống gái đứng đường, nhưng bộ dạng này cũng hoàn toàn khiến người ta không nhìn ra nề nếp của nhà họ Vũ.